Tuy không biết tại sao Long Hạo người nhỏ tuổi hơn Hi Tùng rất nhiều lại có thể lên được giường của bà ta, nhưng mọi người đều là người hiểu chuyện cũng không có ý định quấy rầy chuyện tốt của họ, liền chuẩn bị rời đi như vậy.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc mọi người ở đây xoay người lại đột nhiên nghe thấy giọng nói bi phẫn vô cùng của Long Huyên:
“Long Hạo thân phận tuy có chút không ra gì nhưng dù sao cũng là người của Thiên Viêm Tông ta, lại càng là người do phụ thân ta sai đến đây. Bây giờ chỉ một cái chớp mắt đã bò lên giường của người khác lại còn là giường của một nữ nhân già hơn cả phụ thân ta. Không được, ta tuyệt đối không thể chịu đựng được.”
Dứt lời, không đợi mọi người phản ứng lại nàng ta cũng đã xông vào trong viện.
Lúc Vương Đại Tráng xoay người lại cũng chỉ thấy được bóng lưng phiêu nhiên mà đi của nàng ta.
Ông ta còn may mắn rằng, Hi Tùng dù sao cũng nên bày ra kết giới. Bằng vào bản lĩnh của Long Huyên, hẳn là không thể gây ra sóng gió gì.
Thế nhưng khi nghĩ đến âm thanh rõ ràng vô cùng mà mình vừa nghe thấy, ông ta lập tức trừng lớn hai mắt.
Hai chữ “không xong” trong miệng còn chưa kịp nói ra đã thấy Long Huyên một chân đá văng cửa thượng phòng.
Gần như chỉ trong nháy mắt, tiểu viện vốn còn đang yên tĩnh hài hòa đã trở nên thét ch.ói tai liên tục.
Đám người Vương Đại Tráng không cần suy nghĩ, bay thẳng đến thượng phòng chạy tới.
Vào đến thượng phòng mới phát hiện, Long Huyên sắc mặt khó coi đứng tại chỗ. Cách đó không xa trên chiếc giường lớn, qua một lớp màn lụa mỏng có thể m.ô.n.g lung nhìn thấy hai thân ảnh trắng bóng đang quấn lấy nhau.
Hồng Nhạn thấy vậy sắc mặt cũng có chút khó coi, che ở trước người Long Huyên, nổi giận nói với người trên giường:
“Long Hạo, ban ngày ban mặt ngươi còn biết xấu hổ hay không.”
Nào ngờ Long Hạo lại giống như không nghe thấy, vẫn như cũ mãnh liệt kích thích thân thể của mình.
Tiếng kêu rên của nam t.ử và tiếng rên rỉ yêu kiều của nữ t.ử trong hoàn cảnh tinh vi này lại có vẻ vô cùng ch.ói tai.
Vương Đại Tráng cẩn thận nghe nghe, lúc này mới ngăn cản Hồng Nhạn đang định tiến lên.
“Hai người này đã trúng độc. Lúc này ngươi có nói gì họ cũng không nghe thấy đâu. Hay là chúng ta ra ngoài chờ đi, nhân tiện mời cả cốc chủ đến đây.”
Hồng Nhạn là một nam nhân, chỉ cần một câu đơn giản này hắn cũng đã hiểu được ý của Vương Đại Tráng.
Trúng độc?
Nói nghe thật dễ nghe, chẳng qua chỉ là trúng mị d.ư.ợ.c linh tinh mà thôi.
Chỉ là đây là Dược Vương Cốc, thế mà lại còn có người trúng mị d.ư.ợ.c.
Hai người này, một người là lão bà sống không biết bao nhiêu năm, một người là thiếu niên lang bạt giang hồ đã lâu. Người nào cũng không thể nói là thân kinh bách chiến thì cũng gần như vậy.
Đang ở Dược Vương Cốc, sau khi trúng mị d.ư.ợ.c không đi tìm đệ t.ử hoặc trưởng lão trong cốc để giải quyết vấn đề mà hai người lại cứ thế ngủ cùng nhau, quả thực là không biết xấu hổ.
Hay là nói, mị d.ư.ợ.c này căn bản không phải bị người khác hạ mà là do họ tự mình dùng cũng không chừng.
Hồng Nhạn càng nghĩ càng tức giận chỉ cảm thấy mặt mũi của Thiên Viêm Tông đều sắp bị mất hết.
Hắn ta đang tức giận hừ hừ không có chỗ phát tiết thì lại nghe thấy một trận bước chân hỗn loạn ngày càng gần.
Ngẩng đầu nhìn lại liền thấy một nam nhân trung niên có dung mạo tuấn tú chắp tay sau lưng đi đầu tới. Phía sau ông ta đi theo là nhóm người Tô Ngữ. Không cần nghĩ cũng biết, đây hẳn chính là cốc chủ của Dược Vương Cốc.
Hắn ta chưa từng đến Dược Vương Cốc cũng chưa từng gặp qua Nguyễn Hằng. Chỉ là trước đó rõ ràng đã nghe Hi Tùng nói, Nguyễn Hằng là một lão già sắp tắt thở.
Thế nhưng người trước mắt này đâu có chút nào giống như sắp tắt thở?
Càng không muốn nói gì đến việc là lão già.
Hắn ta cảm thấy ngay cả tông chủ của Thiên Viêm Tông, Viêm Như Liệt trông cũng không khỏe mạnh bằng Nguyễn Hằng.
Xem ra lão bà Hi Tùng kia không chỉ không biết xấu hổ, mà trong miệng lại càng không có một câu lời thật.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, chỉ là một hạ nhân mà thôi thế mà lại có thể lăn lộn đến vị trí bây giờ, không phải dựa vào thân thể của mình thì còn có thể là cái gì?
Hi Tùng không biết, chỉ trong một lát sau hình tượng mà bà ta đã gây dựng mười mấy năm đã biến mất không thấy.
Nhóm người Nguyễn Hằng đi đến cửa tiểu viện thì dừng lại. Vương Đại Tráng thấy thế vội vàng đón tới.
Nếu nói tối hôm qua ánh đèn lờ mờ không thể nhìn rõ, vậy thì bây giờ Vương Đại Tráng nhìn Nguyễn Hằng vẫn còn trẻ trung, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng.
Rõ ràng hai người là cùng một niên cấp, thậm chí ông ta còn nhỏ hơn Nguyễn Hằng vài tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng bây giờ xem ra Nguyễn Hằng quả thực giống như nhi t.ử của ông ta vậy.
Dĩ nhiên đây không phải là đang tự dát vàng lên mặt mình, mà là sự khác biệt về bề ngoài giữa hai người thật sự là quá lớn.
Nhìn thần sắc phức tạp của Vương Đại Tráng, trong lòng Nguyễn Hằng hừ lạnh một tiếng, lại trực tiếp mở miệng:
“Người đâu?”
Ông ấy vừa mới nghe nói chuyện này thực ra có chút không muốn đến.
Suy cho cùng cả đời này, điều ông ấy ghét nhất chính là những kẻ không biết xấu hổ.
Thế nhưng không có cách nào. Chuyện này xảy ra ở Dược Vương Cốc mà bây giờ ông ấy lại khỏe rồi.
Nếu không đến, sau này chuyện này truyền ra ngoài, cũng sẽ nói ông ấy vị cốc chủ này không ra gì.
Cho nên ông ấy đã nén lại sự ghê tởm mà đến đây.
Nhưng ông ấy không phải đến đây để nhìn Vương Đại Tráng ở đó hồi tưởng lại quá khứ.
Vương Đại Tráng nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Nguyễn Hằng, lập tức tỉnh táo lại quay đầu chỉ chỉ vào thượng phòng:
“Còn ở bên trong.”
Tuy không nói rõ ràng nhưng mọi người hẳn là đều hiểu là có ý gì.
Nguyễn Hằng nghe vậy nhíu mày.
Còn chưa ra sao?
Xem ra d.ư.ợ.c hiệu đủ mạnh!
Nhưng họ không thể cứ đứng ở đây chờ được?
Bắt nhiều người như vậy phải canh gác cho hai kẻ không biết xấu hổ đó, họ cũng xứng sao?
Nguyễn Hằng vừa định trực tiếp xông vào thì lại bị Mạc lão ngăn lại.
“Loại chuyện này vẫn là để ta đến thì tốt hơn.”
Nguyễn Hằng nghe vậy quả nhiên liền dừng chân nhìn Mạc lão từng bước một đi vào.
Tô Ngữ tuy trong lòng tò mò tại sao Mạc lão lại nói để ông đến thì tốt hơn nhưng cũng biết lúc này thời cơ không đúng, không phải là lúc để nói chuyện, đành phải yên lặng quan sát.
Mạc lão chỉ đi đến cửa thượng phòng chứ không đi vào trong.
Đám người Tô Ngữ chỉ thấy ông đột nhiên vươn tay phải, bàn tay ở không trung qua lại múa may.
Theo động tác của ông, có một ít bột phấn lấp lánh ở trong không khí qua lại bay lả tả.
Chỉ trong chốc lát những bột phấn lấp lánh này liền đều bay về phía chiếc giường lớn.
Chờ một lát giọng của Hi Tùng và Long Hạo quả nhiên biến mất.
Nhưng cũng chỉ là biến mất trong nháy mắt rồi lại một lần nữa vang lên. Chỉ là lần này là tiếng thét ch.ói tai của Hi Tùng, cùng với giọng nói hoảng sợ thất thố của Long Hạo.
Người tu luyện ngũ quan nhạy bén. Lúc này ở đây im ắng nên họ rất dễ dàng nghe thấy được tiếng mặc quần áo sột soạt của hai người trong phòng.
Còn có một vài tiểu đệ t.ử thì nháy mắt với nhau, tựa hồ là đang dựa vào âm thanh mà tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong là thế nào.
Mạc lão chắp tay sau lưng đứng ở cửa thượng phòng. Lại đợi một lát thấy bên trong không có động tĩnh liền nói:
“Ra đây đi, mọi người đều đang chờ đó.”
Dứt lời ông cũng mặc kệ hai người bên trong, lại một lần nữa bước đi tới cửa tiểu viện.
Trong phòng, Hi Tùng đối với Long Hạo trừng mắt giận dữ. Long Hạo lại cười một cách tà tứ.
Hắn ta cúi người thổi nhẹ vào tai Hi Tùng:
“Lát nữa đừng nói sai lời, bằng không… ngươi biết kết cục là gì rồi đấy.”