“Ngoại tổ phụ của ngươi sao lại không giống ngươi?”
Nhược Tà lúc này mới nghe rõ câu hỏi của nàng nhưng lại càng thêm mờ mịt.
Y bất đắc dĩ gãi đầu:
“Ngoại tổ phụ của ta sao có thể giống ta được chứ.”
Khương Kỳ đứng một bên nghe hai người nói chuyện ông chẳng bà chuộc gần như muốn bật cười thành tiếng.
Hoan Hoan của hắn sao lại ngày càng đáng yêu thế này?
Rốt cuộc là giống ai đây!
--
Có lẽ là vì đã tạm thời áp chế được Vương Đại Tráng, tâm trạng của Nguyễn Hằng vô cùng tốt.
Lúc dùng bữa ông không ngừng kể về những chiến tích ngày xưa của mình.
Mãi cho đến khi ăn xong vẫn còn kéo nhóm người Tô Ngữ lại không cho đi, cứ nói là hợp ý muốn uống đến hừng đông.
Cuối cùng bị Tôn Yên xách tai lôi đi, nhóm người Tô Ngữ lúc này mới có thể trở về nghỉ ngơi.
Sau khi rửa mặt xong, Tô Ngữ nằm trong lòng Khương Kỳ mãi mà không ngủ được.
Khương Kỳ cũng biết nàng đang suy nghĩ gì, chỉ là chuyện này không phải khuyên giải vài câu là có thể nói rõ được. Cho nên hắn cũng không khuyên nhiều chỉ dùng sức ôm nàng vào lòng, như để nói với nàng rằng hắn sẽ luôn ở bên cạnh.
Đã ở bên nhau lâu như vậy, đã trải qua bao nhiêu chuyện sự ăn ý giữa hai người là không cần phải nói. Tô Ngữ tự nhiên hiểu được ý của Khương Kỳ.
--
Ngày hôm sau trời mới sáng, Tô Ngữ đã bị đ.á.n.h thức.
Nàng dụi dụi vào n.g.ự.c Khương Kỳ vô cùng không muốn dậy.
Chỉ là giọng nói lanh lảnh bên ngoài lại không muốn để nàng tiếp tục ngủ.
Tô Ngữ cọ một hồi lâu phát hiện không có chút tác dụng nào đành phải bất đắc dĩ ngồi dậy.
Khương Kỳ cũng chậm rãi đứng dậy nhìn mái tóc có chút rối của nàng, trong mắt tràn đầy vẻ sủng nịch.
“Nàng nếu còn buồn ngủ thì vào trong không gian ngủ một lát đi.”
Tô Ngữ nghe vậy lắc đầu, nàng không hẳn là buồn ngủ mà là thật sự không muốn ra ngoài!
Sức chiến đấu của Nguyễn Hằng, ngày hôm qua nàng xem như đã thật sự kiến thức được rồi.
Lúc nàng mới đến Dược Vương Cốc, ông ấy còn hôn mê bất tỉnh.
Sau này tỉnh lại cũng là thân thể suy yếu nên vẫn luôn chuyên tâm điều trị.
Cho nên ngày hôm qua cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một Nguyễn Hằng khỏe mạnh, thật tình.
Chỉ là nàng có chút chống đỡ không nổi, phải làm sao bây giờ?
Thế nhưng nàng dù có không muốn đến đâu, vẫn chỉ có thể thành thành thật thật đứng dậy.
Mãi cho đến lúc rửa mặt, Khương Kỳ vẫn có thể nghe thấy Tô Ngữ không ngừng lẩm bẩm, bực bội vì sao một vị cốc chủ lại có tính tình như vậy.
Cái vẻ cao sang quyền quý đâu rồi?
Hai người rửa mặt xong mở cửa phòng liền thấy Nguyễn Hằng đang đứng trong sân luyện quyền, uy vũ sinh phong.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi đi.
Nhưng mà cốc chủ đại nhân ơi.
Ngài tại sao lại vừa đ.á.n.h vừa la hét?
An an tĩnh tĩnh luyện quyền có khó đến vậy sao?
Có điều khi Tô Ngữ thấy bốn người Nguyễn Hạo, phụ t.ử ông và cả Nhược Tà đang đứng sau lưng ông cách đó không xa đ.á.n.h quyền trông như đ.á.n.h bông, nàng lập tức liền thỏa mãn.
Vốn tưởng rằng nàng bị tiếng ồn quấy rầy đã rất t.h.ả.m, không ngờ tới ở đây còn có bốn người t.h.ả.m hơn.
Nguyễn Hằng lúc này đã nhìn thấy họ, hướng về phía họ nở một nụ cười rạng rỡ, ngay sau đó lại quát lớn với Khương Kỳ:
“Tiểu hỏa t.ử trẻ tuổi mà ngủ cái gì mà ngủ nướng. Mau qua đây luyện quyền. Ta nói cho ngươi biết, luyện được bộ quyền pháp này của ta, ta bảo đảm ngươi có thể giống như ta, một đống tuổi rồi mà vẫn uy vũ sinh phong. Đây chính là chuyện tốt mà người khác cầu cũng không được.”
Nghe Nguyễn Hằng không ngừng tự dát vàng lên mặt mình, Tô Ngữ không khỏi nén cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ôm tâm lý “c.h.ế.t đạo hữu không c.h.ế.t bần đạo”.
Nàng vẫn đẩy đẩy Khương Kỳ:
“Chàng mau đi đi, đừng để cốc chủ chờ sốt ruột, ta đi nhà bếp xem sao.”
Khương Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu đi về phía Nguyễn Hằng, cuối cùng đứng cùng một chỗ với Nhược Tà cũng theo Nguyễn Hằng phía trước mà luyện quyền, tư thế trông y hệt nhau.
Nhược Tà mãi cho đến khi nghe thấy tiếng xé gió bên cạnh mới nhấc mí mắt lên.
“Ngươi thật đúng là có sức lực nha!”
Có điều nói một câu này, y cũng đã ngáp ba cái, không biết còn tưởng rằng y đã thức trắng cả đêm.
Khương Kỳ lại nhàn nhạt liếc nhìn y một cái, không nói gì.
Lại một lát sau, Nhược Tà mới xem như thật sự mở mắt ra. Y nhìn quanh một vòng rồi nói:
“Tiểu t.ử Lục Du Kỳ kia đâu? Sao mọi người đều ở đây mà chỉ có hắn không có?”
Bên này y vừa dứt lời, bên kia cửa nhà của Lục Du Kỳ liền mở ra.
Hắn vặn vẹo thân thể từ trong phòng đi ra. Khi thấy một sân người đang luyện quyền, động tác liền cứng đờ giữa không trung.
Hóa ra vừa rồi hắn không phải đang nằm mơ sao?
Nguyễn Hằng thật sự đang gọi họ luyện quyền!
Hắn cho rằng mình đang nằm mơ nên lại ngủ tiếp!
Lục Du Kỳ cầu cứu nhìn về phía Khương Kỳ và Nhược Tà, hai người lại cho hắn một ánh mắt tự cầu phúc đi.
Nguyễn Hằng lúc này cuối cùng cũng đã mở miệng:
“Lục tiểu t.ử à, ngươi thật đúng là có thể ngủ nha!”
Lục Du Kỳ hắc hắc cười vài tiếng, tròng mắt nhanh ch.óng chuyển động, một hồi lâu mới nói:
“Cái đó, cốc chủ à, ta tuổi còn nhỏ, ngủ nhiều một chút cũng là bình thường. Suy cho cùng đang tuổi lớn mà!”
Nghe hắn nghiêm trang nói hươu nói vượn, Nguyễn Hằng cũng không tức giận.
“Lúc đang tuổi lớn lại càng phải tăng cường rèn luyện. Hay là như thế này đi, chúng ta cũng đã luyện xong rồi, chính ngươi ở đây luyện thêm nửa canh giờ đi. Ta sẽ ngồi một bên nhìn, phòng khi ngươi tuổi còn nhỏ không biết nặng nhẹ lại làm mình bị thương.”
Nguyễn Hằng nói xong, quả nhiên liền dừng lại để cho nhóm người Khương Kỳ tự đi nghỉ ngơi.
Chính ông ấy lại nhanh chân vào phòng, chỉ trong chốc lát đã xách ra một chiếc ghế đẩu.
Ông ấy cũng không đi xuống mà cứ thế ngồi trên bậc thang, chân bắt chéo, hướng về phía Lục Du Kỳ hất cằm:
“Thất thần làm gì, cảm kích đi chứ!”
Lục Du Kỳ chỉ cảm thấy khóc không ra nước mắt.
Vị cốc chủ này có phải là hồi phục quá tốt, tinh lực quá dồi dào không?
Mặc kệ trong lòng Lục Du Kỳ có lẩm bẩm thế nào, hắn vẫn phải dưới sự chú mục của mọi người mà luyện nửa canh giờ quyền.
Có điều chuyện này cũng có lợi ích. Sau khi kết thúc hắn liền cảm thấy cảm giác lười biếng lúc nãy đã sớm biến mất không thấy, cả người đều vô cùng tỉnh táo.
Vừa mới đứng thẳng người liền thấy Hoàng Oánh bưng khay đã đi tới. Khi đi qua bên cạnh hắn, nàng nở một nụ cười rạng rỡ:
“Mệt rồi phải không? Ăn cơm đi.”
Lục Du Kỳ bị nụ cười này của Hoàng Oánh làm cho hoa cả mắt chỉ biết ngây ngốc gật đầu, đi theo sau lưng nàng vào phòng.
Nhóm người Tô Ngữ, Khanh Yên mỗi người cũng bưng một chiếc khay đi đến trên đó đều là bữa sáng hôm nay của họ.
Tiểu viện này không có nha hoàn. Trước đây thức ăn của họ đều là do người của Vương Đại Tráng đưa tới.
Tuy không có độc nhưng tuyệt đối không thể nói là ngon lại càng không cần nghĩ đến việc có đa dạng hay không.
Mãi cho đến khi nhóm người Tô Ngữ đến, họ mới bắt đầu dùng nguyên liệu nấu ăn trong không gian của nàng để nấu cơm.
Có điều lúc đó đều là ba người Tô Ngữ, Khanh Yên, Hoàng Oánh nấu cơm. Bây giờ Nguyễn Hằng đã hoàn toàn khỏe lại, Tôn Yên cũng yên tâm, mang theo tức phụ và cháu gái của mình cùng nhau giúp đỡ nấu nướng.