Nhìn Hi Tùng đang nhắm c.h.ặ.t hai mắt, Long Hạo khẽ cười thành tiếng:
“Thế nào, có vừa lòng không?”
Hi Tùng lại không rên một tiếng làm giống như không nghe thấy.
Long Hạo cũng không thèm để ý, trực tiếp nhắm mắt lại ghé vào người bà ta mà ngủ.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Long Hạo, bà ta mới chậm rãi mở mắt. Chỉ là bà ta thật sự đã quá mệt mỏi nên mắt chỉ mở được một chốc rồi ngủ thiếp đi.
Chuyện xảy ra ở đây không một ai biết, đó là bởi vì tất cả mọi người của Dược Vương Cốc lúc này đều vô cùng bận rộn.
Dù đã vào đêm nhưng bên trong Dược Vương Cốc vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Trong cốc có thể tùy ý nhìn thấy những người có bước chân vội vã qua lại. Họ tuy từ bốn phương tám hướng mà đến nhưng đều hướng về một phương.
Đó chính là tiểu viện mà Nguyễn Hằng đang ở.
Nguyên nhân họ vội vàng như vậy cũng rất đơn giản. Cốc chủ Nguyễn Hằng của Dược Vương Cốc, người đã luôn ốm đau tu dưỡng đã khỏe lại.
Vào lúc chạng vạng tin tức này đã nhanh ch.óng lan truyền khắp Dược Vương Cốc.
Vương Đại Tráng cầm t.h.u.ố.c trị thương cho Hi Tùng còn chưa đi đến nhà ở của bà ta đã lại có đệ t.ử đến báo cho ông ta chuyện này.
Ông ta sốt ruột trở về xem rốt cuộc là chuyện gì. Vừa vặn Long Hạo đi qua, ông ta liền đưa t.h.u.ố.c trị thương cho hắn ta bảo hắn ta đưa qua cho Hi Tùng.
Mà Vương Đại Tráng đi một mạch trở về lại thấy trong Dược Vương Cốc người người tấp nập.
Nhỏ đến đệ t.ử mới nhập môn không lâu, lớn đến trưởng lão đang bế quan luyện đan đều đi ra hướng về tiểu viện của Nguyễn Hằng.
Ông ta muốn ngăn cản nhưng lại không có cách nào ngăn lại.
Nhiều năm như vậy, ông ta ở Dược Vương Cốc vẫn luôn giả làm người hiền lành, tự cho mình là tâm phúc của cốc chủ.
Vì cốc chủ thân thể có bệnh nhẹ, đám người Tôn Yên, Nguyễn Hạo chuyên tâm chăm sóc ông ấy, không có tâm tư quản lý Dược Vương Cốc cho nên ông ta mới vẫn luôn thay mặt quản lý.
Còn về việc bố trí người canh gác bên ngoài tiểu viện của cốc chủ và việc muốn gặp cốc chủ cần phải có sự đồng ý của ông ta, đều là vì để cho cốc chủ tĩnh dưỡng.
Vì những lý do đường hoàng đó mà ông ta mới có thể làm người đứng đầu nhiều năm như vậy.
Bây giờ những người này nghe nói Nguyễn Hằng đã khỏe lại, ông ta mà tiến lên ngăn cản, trước không nói có ai nguyện ý nghe không mà họ sẽ nhìn ông ta thế nào?
Chỉ là nếu Nguyễn Hằng thật sự đã khỏe lại, chờ họ nhìn thấy ông ấy thì lời của ông ta nói còn có ai tin nữa không?
Trong phút chốc, ông ta đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu không phải Nguyễn Hằng và Tôn Yên tình nguyện c.h.ế.t cũng không giao ra cốc chủ lệnh, ông ta sao có thể chịu đựng để họ sống trăm năm?
Quả nhiên nhổ cỏ không trừ tận gốc thì xuân phong thổi lại sinh.
Rốt cuộc là sợ cái gì đến cái đó hay là thật sự có báo ứng?
Trong lòng Vương Đại Tráng suy nghĩ hỗn loạn nhưng động tác dưới chân lại không hề chậm chạp, chính là đang nhanh chân đi về phía tiểu viện của Nguyễn Hằng.
Chờ ông ta đến nơi mới phát hiện ở đây đã đứng đầy người.
Tuy người đông nhưng họ lại đứng gọn gàng ngăn nắp.
Ai là người có thân phận gì nên đứng ở vị trí nào mỗi người đều rõ ràng.
Ở đây nhiều người như vậy lại không có một tia hỗn loạn, mỗi người đều không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào cánh cổng tiểu viện đang đóng c.h.ặ.t.
Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Vương Đại Tráng đột nhiên dâng lên một trận lửa giận.
Hơn trăm năm qua những gì ông ta làm cũng không kém Nguyễn Hằng. Tại sao những người này khi thấy ông ta lại căn bản không có sự cung kính như vậy?
Vương Đại Tráng ông ta tự nhận thực lực không kém, tại sao chuyện gì cũng không bằng Nguyễn Hằng?
Tại sao trong mắt những người này cũng chỉ có thể thấy Nguyễn Hằng mà không hề nhìn thấy sự tồn tại của ông ta?
Vương Đại Tráng lúc này chỉ cảm thấy một luồng khí tức giận không ngừng cuồn cuộn, làm cho cả người ông ta bực bội vô cùng.
Nhưng ông ta lại không thể nghĩ ra được biện pháp nào tốt để giải quyết chuyện trước mắt.
Thực ra nhiều hơn là ông ta cũng không tin Nguyễn Hằng thật sự đã khỏe lại.
Trước đó không lâu ông ta mới gặp qua Nguyễn Hằng. Lúc đó ông ấy trông ra sao? Cả người gầy da bọc xương, những nếp nhăn trên mặt như những nhát d.a.o khắc lên, hơi thở yếu ớt không còn nhiều, phảng phất như giây tiếp theo sẽ nhắm mắt lại rồi không bao giờ mở ra nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn người như vậy mà có thể khỏe lại thì cần đến thủ đoạn thế nào?
Ông ta ở Dược Vương Cốc cả đời cũng chưa từng gặp qua loại d.ư.ợ.c liệu nào có thể làm cho người ta khỏe lại như vậy.
Cho nên trong tiềm thức ông ta hoàn toàn không tin.
Đúng lúc này cánh cổng đột nhiên được mở ra.
Theo tiếng “kẽo kẹt” đó, Vương Đại Tráng chỉ cảm thấy trái tim mình hung hăng nhảy lên một cái.
Tiếp theo liền từng nhịp từng nhịp, bùm bùm nhảy không ngừng. Phảng phất như muốn từ trong cổ họng nhảy ra ngoài.
Cảm giác này làm cho ông ta cảm thấy vô cùng bất an như thể có chuyện gì đó không chịu sự khống chế sắp xảy ra.
Bàn tay có chút khô khốc của ông ta xoa lên n.g.ự.c gần như nắm c.h.ặ.t lấy y phục. Một đôi mắt có chút vẩn đục gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cổng đang từ từ mở ra.
Ông ta rất muốn cứ thế xông lên để cho cánh cổng đó không tiếp tục mở ra nữa. Thế nhưng chân của ông ta lại không nghe theo sự sai khiến, động cũng không dám động.
Tại sao lại như vậy?
Vương Đại Tráng thật sự sốt ruột.
Ông ta hối hận.
Ông ta không nên ở đây chờ đợi. Ngay vừa rồi ông ta nên trực tiếp xông lên, bất kể thế nào cũng phải đuổi những người này đi.
Chỉ là bây giờ nói gì cũng đã muộn bởi vì cánh cổng đó rốt cuộc đã hoàn toàn mở ra.
Mọi người đều nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn hữu lực. Tiếng bước chân này vô cùng quen thuộc, dường như đã nghe cả một đời.
Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng có một thân ảnh cao lớn từ trong cửa đi ra.
Ông ấy mặc một bộ huyền y, mái tóc đen như mực được b.úi gọn gàng không một sợi rối, trên đó cắm một cây trâm xanh sẫm.
Ông ấy có mày rậm mắt to, đôi lông mày sắc như lưỡi đao cùng với sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng trong đêm tối vẫn đỏ thắm như m.á.u.
Mỗi bước đi của ông ấy đều kiên định mà hữu lực.
Rõ ràng là những tiếng bước chân rất nhỏ, lại giống như đang đạp lên l.ồ.ng n.g.ự.c của mọi người, làm cho tâm thần của họ đều run rẩy.
Đây…
Chính là vị cốc chủ mà họ đã chờ đợi trăm năm!
Nguyễn Hằng đứng trên bậc thang nhìn xuống mọi người phía dưới. Ánh mắt ông ấy giống như một thanh bảo kiếm sắc bén lướt qua trên mặt mỗi người.
Nhóm người Tô Ngữ liền đứng trong sân nhìn ông ấy. Nhìn thấy ông ấy đặc biệt như vậy, vừa ra sân đã làm kinh sợ mọi người, họ không khỏi cảm thấy vui mừng cho ông.
Tô Ngữ lại càng thầm niệm một tiếng “a di đà phật”.
Trời mới biết nàng đã phải tốn bao nhiêu công phu để làm cho màn ra sân của ông ấy thêm phần phấn chấn nhân tâm.
Chỉ là Tô Ngữ trước mắt lại đã quên một câu nói vô cùng quan trọng - soái không quá ba giây!
Đột nhiên thấy Nguyễn Hằng đột nhiên giơ hai tay lên cao qua đỉnh đầu, mí mắt Tô Ngữ liền giật giật.
Nàng vừa định để Nhược Tà nói với Nguyễn Hằng một chút, đã nghe thấy giọng nói lảnh lót vô cùng của ông ấy.
“Các hài t.ử, lão đại của các ngươi đã trở về rồi!”
Tô Ngữ che mặt. Nàng không quen biết người này!
Người mà nàng đã dạy trước đó, lúc này chắc chắn là đã xuyên không đi đâu mất rồi.
Ai đó lên đây bắt tên giả mạo này xuống cho nàng đi?
Tuy Tô Ngữ cảm thấy một màn này thật sự ch.ói mắt nhưng hiển nhiên người của Dược Vương Cốc lại rất hưởng ứng.
Chỉ nghe tiếng hô đinh tai nhức óc là có thể biết được.