Mỗi người trong số họ chỉ cần tùy tiện lấy ra một người cũng đủ để nàng viết thành một bộ tiểu thuyết hai trăm vạn chữ.
Chỉ tiếc hiện tại không có điều kiện, bằng không nàng thật sự rất muốn thử một lần.
Suy cho cùng ở kiếp trước đã đọc bao nhiêu tiểu thuyết vẫn luôn ảo tưởng liệu mình có thể viết ra được một cuốn hay không.
Trong lúc suy nghĩ của Tô Ngữ sắp phiêu diêu đến tận trời mây, cuối cùng nàng cũng nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần lại vô cùng nặng nề.
Căn bản không cần quay đầu lại, nàng liền biết đó nhất định là Hi Tùng đã thu dọn xong rồi bước vào.
Sở dĩ nói là thu dọn xong là vì vừa rồi nàng thật sự đã ngược đãi bà ta có hơi t.h.ả.m.
Nàng vốn tưởng rằng người sĩ diện như Hi Tùng e rằng sẽ trực tiếp phất tay áo rời đi.
Thế nhưng không ngờ tới bà ta thế mà lại chỉ đơn giản thu dọn một chút rồi lại đi vào.
Ngay lúc Tô Ngữ đang cảm khái Hi Tùng đã đi tới.
Mái tóc của bà ta hiển nhiên là vừa mới chải qua, những món trang sức trên đầu cũng đã khác với lúc nãy.
Quần áo trên người cũng đã đổi, là một bộ váy lụa màu trắng tinh.
Rõ ràng là một lão yêu quái không biết bao nhiêu tuổi lại cố tình thích mặc một thân màu trắng, trang điểm ra vẻ nhu mì yếu đuối.
Tô Ngữ rất tò mò lẽ nào bà ta còn muốn giả làm một đóa bạch liên hoa sao?
Cũng may, Tô Ngữ vừa rồi còn nghĩ đến câu nói “đánh người không vả mặt”, cũng không có nhằm vào mặt bà ta mà tiếp đón. Một lần nữa gương mặt tú khí mười phần của bà ta vẫn còn nguyên vẹn.
Cũng chính vì thế mà người trong nhà mới cảm thấy kỳ quái, Hi Tùng này rời đi lâu như vậy chỉ là để đi thay quần áo chải đầu sao?
Họ không biết chính là, Hi Tùng hiện tại tuy trên mặt biểu cảm phong khinh vân đạm nhưng mỗi bước đi, toàn thân xương cốt đều phảng phất như bị vỡ vụn một lần.
Bà ta lập tức đi đến ghế ngồi xuống, hít sâu hai hơi mới có sức lực nhìn về phía Tô Ngữ.
Thấy nàng đang rất có hứng thú nhìn mình, bà ta suýt nữa đã bị tức đến phá công.
Không ngờ tới, bà ta thật sự đã coi khinh Tô Ngữ.
Vốn tưởng rằng chỉ là trông tương đối giống, tính tình tương đối giống mà thôi.
Không ngờ tới Tô Ngữ thế mà lại di truyền được thiên phú đáng sợ của Ninh Khả Nhân.
Không, phải nói là thiên phú của Tô Ngữ còn cao hơn cả Ninh Khả Nhân.
Suy cho cùng, Ninh Khả Nhân lúc bằng tuổi Tô Ngữ cũng không có được năng lực này.
Phát hiện này thật sự làm cho Hi Tùng cảm thấy kinh ngạc và sợ hãi.
Kinh ngạc là vì thành tựu hiện tại của Tô Ngữ còn sợ hãi là vì sau này khi nàng trưởng thành lên sẽ đạt đến một độ cao thế nào.
Trong tình huống bà ta bây giờ còn có mưu tính, Tô Ngữ trưởng thành càng lợi hại, đối với bà ta lại càng nguy hiểm.
Nếu trước đây còn khinh thường việc động thủ với Tô Ngữ thì bây giờ lại không dám động thủ nữa.
Một mình Tô Ngữ đã lợi hại đến thế này, vậy đám người Khương Kỳ vẫn luôn ổn ngồi như núi Thái Sơn bên cạnh lại ra sao, bà ta thật sự không dám chắc.
Tô Ngữ nhìn hai mắt Hi Tùng đang nhìn chằm chằm vào mình nhưng lại sớm đã không biết đã phiêu diêu đến nơi nào, khóe miệng treo lên một tia cười lạnh.
Quả nhiên là vừa rồi đã nương tay sao? Bằng không lão bà này sao lại còn đang suy nghĩ đủ mọi cách để tính kế nàng?
Ngay lúc Tô Ngữ sắp hết kiên nhẫn lại nghe thấy Hi Tùng đã chỉnh sửa lại suy nghĩ và biểu cảm của mình, đối với nàng ôn nhu mở miệng.
“Ngữ nhi đừng trách cô cô. Trước đó chỉ là cô cô muốn thăm dò một chút thành tựu của Ngữ nhi. Bây giờ biết Ngữ nhi lợi hại như vậy, cô cô cũng yên tâm rồi. Chờ Ngữ nhi theo cô cô cùng nhau trở về Trường Sinh Điện, tin tưởng mẫu thân của con sẽ càng thêm vui vẻ.”
Bất kể là ngữ khí, thần sắc, động tác, hay là lời nói ra, không chỗ nào là không đang biểu đạt một ý tứ.
Vừa rồi bà ta chỉ là làm một trưởng bối quan ái vãn bối, làm ra một chút khó dễ và thử thách mà thôi bảo Tô Ngữ không cần phải để trong lòng.
Nhưng người ở đây đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không phân biệt được cái gì là thật, cái gì là giả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng bất kể người khác nghĩ thế nào, Hi Tùng tự mình không thừa nhận thì không ai có thể làm gì được bà ta.
Suy cho cùng thân phận của bà ta vẫn còn ở đó.
Trước khi Tô Ngữ và Tô Ngôn trở về Trường Sinh Điện, trước khi nhìn thấy thân sinh mẫu thân của mình thì không thể làm gì được cả.
Ai biết được Ninh Khả Nhân, người có thể mười năm sau không đi thăm hài t.ử của mình, rốt cuộc là người thế nào?
Tô Ngữ cũng không tiếp lời của Hi Tùng chỉ nhàn nhạt nói:
“Bây giờ ngươi cũng đã thử xong rồi, thì mau đi đi.”
Biểu cảm trên mặt Hi Tùng cứng đờ, lại gượng ra một nụ cười:
“Đi cũng đúng. Suy cho cùng mẫu thân của con một lòng một dạ chờ các con trở về. Nếu con cũng không muốn cáo biệt gì cả vậy thì chúng ta cùng nhau đi thôi.”
Nói rồi, bà ta thật sự định đứng dậy.
Tô Ngữ lại xua xua tay:
“Không không không, ngươi hiểu lầm rồi. Ta là nói ngươi có thể đi rồi, ta đâu có nói là ta muốn đi theo ngươi.”
Hi Tùng liền biết Tô Ngữ sẽ nói như vậy, bèn dứt khoát giả ngu:
“Mẫu thân của con bảo ta đến đón con, con không đi thì ta cũng sẽ không đi.”
“Nếu đã vậy, vậy thì ngươi cứ ở đây đi. Dù sao Dược Vương Cốc lớn như vậy sẽ không thể không có chỗ cho ngươi ở.”
Tô Ngữ dứt lời, nhìn một vòng trong phòng, cuối cùng tầm mắt rơi xuống trên người Nguyễn Hạo.
“Nguyễn thúc thúc, còn phiền phức người đi tìm cho bà ta một gian nhà ở. Nếu thật sự không được thì cứ để bà ta ở tại đình hóng gió hay chỗ nào đó cũng được.”
Nghe thấy Tô Ngữ bảo tùy tiện tìm cho bà ta một gian nhà ở, Hi Tùng đã tức điên. Sau đó lại nghe thấy nàng nói để bà ta đi ở đình hóng gió, mặt Hi Tùng lập tức sa sầm xuống.
“Ngữ nhi, giáo dưỡng của con đâu? Ai đã dạy con không kính trọng trưởng bối?”
Hi Tùng sa sầm mặt giáo huấn Tô Ngữ, trông thật ra dáng.
Tô Ngữ lại không quan tâm mà nhún vai:
“Không phải ngươi đã nói sao, ta là hài t.ử hoang lớn lên ở nơi hoang dã sao có thể có thứ gọi là giáo dưỡng được? Có điều ta thấy giáo dưỡng của ngươi cũng chẳng ra gì. Ta dù sao cũng là chủ t.ử, ngươi một hạ nhân mà lại dám ở đây lớn tiếng la hét với ta. Chậc chậc, không biết người của Trường Sinh Điện có phải đều không phân biệt thân phận như vậy không!”
Lời này của Tô Ngữ có thể nói là tru tâm.
Mấy ngày nay, nàng đã sớm nghe được rất nhiều chuyện về Trường Sinh Điện từ Tôn Yên và Nguyễn Hằng.
Trường Sinh Điện cũng thuộc về một môn phái, nhưng bên trong là có hạ nhân.
Chỉ cần ngươi có bản lĩnh, bản thân đủ lợi hại, chờ ngươi leo đến một độ cao nhất định, Trường Sinh Điện sẽ trang bị cho ngươi hạ nhân.
Những hạ nhân này không chỉ phải hầu hạ ăn mặc ngủ nghỉ, mà lúc chủ nhân yêu cầu bồi ngủ cũng là chuyện hết sức bình thường.
Mà Ninh Khả Nhân là điện chủ, hạ nhân bên người lại càng nhiều không kể xiết.
Hi Tùng vốn dĩ chỉ là một trong tứ đại nha hoàn. Hơn hai mươi năm trước, bà ta và Ninh Khả Nhân đồng thời mất tích.
Hi Tùng trở về sau Ninh Khả Nhân, theo bà ta trở về còn có hai đứa trẻ.
Một là nữ hài bằng tuổi Tô Ngữ, một là nam hài bằng tuổi Tô Ngôn.
Sau đó, Ninh Khả Nhân không biết thế nào lại thích hai đứa trẻ đó.
Liên quan đến đó, thái độ đối với Hi Tùng cũng dần dần không giống nữa.
Vốn dĩ hạ nhân dù có được sủng ái đến đâu cũng chung quy là hạ nhân, không thể nào cùng ngồi cùng ăn với chủ nhân. Thế nhưng Ninh Khả Nhân vì không muốn làm hai đứa trẻ đó thương tâm đã ép buộc người của Trường Sinh Điện phải tôn kính Hi Tùng như tôn kính cô cô của bà ấy.
Nói cách khác, thân phận của Hi Tùng là gần mười năm sau mới trở nên tôn quý.