Sao đám người trong phòng này lại không cảm nhận được ánh mắt đ.á.n.h giá của họ?
Tuy trong lòng họ vô cùng tức giận nhưng trên mặt lại không thể biểu lộ ra, càng không thể vì thế mà gây phiền phức.
Bởi vì làm như vậy sẽ chỉ khiến mình càng thêm mất mặt.
Đối với sự tự biết mình của họ, Tô Ngữ cảm thấy rất hài lòng. Nàng đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới họ một lượt rồi mới thu lại tầm mắt.
Chỉ là Hi Tùng lại không định cứ thế mà tha cho nàng.
“Tô tiểu thư, người xem ba người này có quen mắt không?”
Trên mặt bà ta mang theo nụ cười tự tin.
Tô Ngữ nghe vậy liền nhìn về phía bà ta, ánh mắt nhìn bà ta quả thực giống như đang xem một trò cười.
“Đây là khất cái mà ngươi tìm từ đâu tới vậy? Ngươi xem cái mặt kia đã bị lạnh đến mức nào rồi kìa. Dù cho ngươi có cho họ mặc vàng đeo bạc cũng không thể che giấu được cái khí chất nghèo kiết xác trên người họ.”
Tô Ngữ nói rồi lại khinh bỉ liếc nhìn Hi Tùng một cái.
Hi Tùng bị lời của Tô Ngữ làm cho tức muốn hộc m.á.u.
Cái gì gọi là khất cái tìm từ đâu tới, bà ta không có việc gì lại đi tìm khất cái sao?
Hơn nữa Tô Ngữ này rõ ràng là đang giả ngu giả ngơ.
Bà ta sẽ không để nàng thực hiện được ý đồ.
Vì thế Hi Tùng mỉm cười nói:
“Tô cô nương lại nói đùa rồi. Họ không phải là đã cùng các ngươi đi ra từ Thiên Viêm Tông sao? Ngươi thuận miệng nói một câu không quen biết là ta sẽ tin sao? Tô cô nương không khỏi cũng quá ngây thơ rồi.”
Thật sự cho rằng nàng ta không thừa nhận hết thảy là sẽ không có chuyện gì sao?
Bây giờ có ba người Hồng Nhạn ở đây, đây chính là bằng chứng của bà ta.
Tô Ngữ nghe vậy lại kinh ngạc nhìn về phía ba người Hồng Nhạn:
“Đây là bọn họ sao?”
Bởi vì quá mức kinh ngạc, lông mày Tô Ngữ giương lên, miệng nhỏ khẽ hé nhưng lời nói ra lại là từng chữ rõ ràng, giọng nói thanh thúy đảm bảo tất cả mọi người trong phòng đều nghe rõ.
“Lúc chúng ta cùng nhau ra ngoài, ba người bọn họ rõ ràng không phải trông như thế này. Sao bây giờ lại thành ra thế này?”
“Ngươi xem cái mặt này kìa, đây là bị lạnh cóng sao?”
“Ta thật sự có chút bực mình, không phải cố ý nhắm vào các ngươi đâu đừng để ý.”
“Các ngươi đây là cảm thấy mình trông quá đẹp nên phải che đi sao?”
“Bằng không thân có linh lực hộ thể mà sao lại có thể để mặt mình bị lạnh cóng thành thế này?”
Lục Du Kỳ không ngừng la hét nhưng lại cuộn người trên ghế không hề động đậy.
Hoàng Oánh nghe xong lời của hắn, “phụt” một tiếng liền bật cười.
Lời này nói cũng thật là… quá đã.
Nên cho họ biết cái gì gọi là mất mặt, như vậy sau này sẽ không luôn muốn ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ.
Sắc mặt ba người Hồng Nhạn thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn mím c.h.ặ.t môi không tiếp lời.
Điểm này lại càng làm cho nhóm người Tô Ngữ ngạc nhiên. Tô Ngữ đ.á.n.h giá ba người một phen, trong lòng lại càng thêm phòng bị đối với họ.
Ba người này có tính tình thế nào, nàng đã quá hiểu rồi.
Thế nhưng hôm nay nàng cố ý chọc giận họ muốn để họ không kìm được mà nói thêm vài câu, như vậy là có thể từ những lời đó mà có được tin tức.
Chỉ là ba người lại một chút cũng không mắc lừa.
Không cãi lại nàng thì cũng thôi đi, thế mà lại như không hề thấy nàng cứ nhìn chằm chằm vào Hi Tùng đang ngồi ở vị trí cao nhất.
Hi Tùng đối với biểu hiện của ba người họ rất hài lòng, lúc này trên mặt nụ cười đã có thêm vài phần chân thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều này làm cho trong lòng Tô Ngữ lại càng thêm bực bội.
Ba người này không phải đã bị lừa đến một hướng khác sao?
Sao lại như vậy, ba người thế mà lại còn sùng kính nhìn Hi Tùng?
Tô Ngữ nhìn nụ cười đắc ý dào dạt trên mặt Hi Tùng, trong lòng lập tức cứng lại.
Chuyện này, lẽ nào không phải như nàng tưởng tượng?
Nàng vừa mới nghĩ vậy liền nghe thấy Hi Tùng cảm thán:
“Lúc ta đến đây vừa vặn đã cứu được ba người họ trên đường. Cũng không biết là vì nguyên nhân gì, linh lực trên người họ lại bị chặn lại, không thể dùng linh lực để chống cự. Ba người họ cũng không biết đã hôn mê bao lâu. Ta cứu họ trở về, họ lúc này mới từ từ tỉnh lại.”
“Chỉ tiếc ta không có cách nào khôi phục linh lực cho họ, da mặt họ bị nứt nẻ dùng t.h.u.ố.c thông thường cũng không thấy đỡ.”
Tô Ngữ lẳng lặng nghe Hi Tùng kể lại trong lòng lại không hề bình tĩnh.
Hi Tùng vừa rồi đã kể qua quá trình họ gặp nhau, thế nhưng bây giờ lại muốn lặp lại lần nữa.
Tô Ngữ xoa xoa tai mình, nói thẳng:
“Cứ tiếp tục lằng nhằng nữa, chúng ta đi đây. Ở đây cứ lằng nhằng mãi, thật sự cho rằng chúng ta có nhiều thời gian lắm sao.”
Lời của Tô Ngữ vừa dứt, sắc mặt ba người Hồng Nhạn lại càng thêm khó coi.
--
Đột nhiên, Tô Ngữ mở to hai mắt nhưng ánh mắt lại vô thần.
Đám người Khương Kỳ lúc này cũng từ từ tỉnh lại. Họ lúc này mới chú ý tới, mình đâu có ở trong băng thiên tuyết địa gì?
Họ căn bản vẫn đang ngồi trên ghế không hề động đậy.
Mấy người sững sờ một lát, bỗng nhiên kinh hãi nhìn Tô Ngữ. Chính nàng vừa rồi đã không để họ cứ thế mà c.h.ế.t đi.
Tô Ngữ chính là ân nhân cứu mạng của họ!
Hi Tùng nhìn những người đang dần khôi phục lại bình thường, sắc mặt ngày càng khó coi.
Bà ta gần như đã hao hết toàn bộ bản lĩnh của mình để tạo ra ảo cảnh này.
Chỉ cần nhóm người Tô Ngữ cho rằng mình đã c.h.ế.t cóng thì họ sẽ từ từ thật sự bị c.h.ế.t cóng.
Thế nhưng không ngờ tới, vào thời khắc mấu chốt cuối cùng Tô Ngữ lại trực tiếp tỉnh lại.
Không có bất kỳ t.h.u.ố.c giải nào, không dùng bất kỳ phương pháp nào, hai người cũng đã chiến đấu với nhau.
Mà theo thời gian trôi qua, mọi người đều dần dần khống chế được thân thể của mình. Còn ba người Hồng Nhạn lại nhắm mắt đứng yên, cơ bắp trên mặt đều căng cứng, cả người run rẩy vừa nhìn liền biết là sắp c.h.ế.t vì lạnh.
Hi Tùng chỉ lo đấu tranh với Tô Ngữ mà đã quên mất những người này.
Sau đó tuy có mơ hồ nghĩ tới nhưng bà ta lại cố ý bỏ qua họ.
Nhóm người Tô Ngữ không c.h.ế.t, luôn là lỗi của đám người Hồng Nhạn.
Bây giờ cứ thế mà c.h.ế.t đi e rằng cũng không tồi. Bà ta để cho họ sau này được miễn chịu khổ, họ vẫn sẽ cảm kích bà ta.
Hi Tùng trong lòng nghĩ vậy lại càng đắc ý muốn nhếch khóe miệng.
Thế nhưng đúng lúc này, bà ta lại nghe thấy Tô Ngữ nói:
“Còn không tỉnh lại, là định đào một cái hố rồi tự chôn mình sao?”
Lời này của Tô Ngữ nói ra âm thanh cực lớn, phảng phất như xuyên qua tai người ta, đi thẳng vào linh hồn.
Khi ba người Hồng Nhạn bị đ.á.n.h thức mở mắt ra liền phát hiện nửa thân mình đã chìm sâu dưới đất, mà cái hố dưới thân họ thế mà lại còn đang mở rộng ra.
Điều này khiến cho ba người sợ hãi lập tức liền từ trong hố nhảy ra.