Gia hỏa đáng thương này trước đó nghĩ thật đẹp chỉ tiếc thời vận không tốt.
Tô Ngữ lại càng cảm thấy buồn cười.
Ở kiếp trước nàng đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, cuối cùng còn thấy có người trên mạng tổng kết rằng vai ác cuối cùng luôn thất bại chính là vì nói quá nhiều.
Sau khi bắt được vai chính thì cứ trực tiếp c.h.é.m c.h.ế.t là xong, sẽ không luôn phải c.h.ế.t một cách thê t.h.ả.m.
Vương Đại Tráng nói tuy không nhiều lắm nhưng lại là một kẻ ngu ngốc! Lời nói của người khác nhiều nhất cũng chỉ làm chậm trễ vài phút. Hắn ta thì hay rồi, thế mà trong tình huống muốn soán vị lại còn nuôi cả nhà họ Nguyễn trăm năm.
Cũng chính là vì trước đây người nhà họ Nguyễn không biết phản kháng, bằng không với vai ác như Vương Đại Tráng đã sớm không biết c.h.ế.t bao nhiêu lần rồi.
Mà hôm nay Vương Đại Tráng cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm, đưa ra một quyết định mà một vai ác nên làm thì Hi Tùng lại trở về. Cứ như vậy mọi mục đích của Vương Đại Tráng đều tan thành mây khói.
Tô Ngữ không nhịn được lại liếc nhìn Vương Đại Tráng một cái tình thương hại này lại càng thêm rõ ràng.
Vương Đại Tráng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không biết cái liếc mắt của Tô Ngữ là có ý gì. Chỉ là trước mắt hắn ta có thể làm gì bây giờ?
Mọi người trong phòng mỗi người đều đang nghĩ chuyện của riêng mình thì lại nghe Hi Tùng cuối cùng đã mở miệng.
Bà ta đối diện với Tô Ngữ.
“Hi Tùng gặp qua đại tiểu thư.”
Sáu chữ nhẹ nhàng như gió thoảng lại như từng đạo sấm sét trực tiếp nổ vang bên tai mọi người.
Ngay cả Nhược Tà cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn Hi Tùng, muốn biết vừa rồi có phải là ảo giác của y không, bằng không sao có thể nghe thấy Hi Tùng nói gì mà “gặp qua đại tiểu thư”?
Nhìn tròng mắt của y sắp rớt ra ngoài Tô Ngữ chỉ cảm thấy một trận cạn lời.
“Trừng cái gì mà trừng, lại trừng nữa là mắt rớt ra ngoài bây giờ.”
Nàng nói.
Nhược Tà nghe vậy theo bản năng sờ sờ mắt mình, phát hiện tròng mắt vẫn còn nguyên lại trừng mắt nhìn Tô Ngữ một cái.
Lục Du Kỳ lại không bình tĩnh như vậy. Hắn gần như nhảy cao ba thước đến trước mặt Tô Ngữ, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá nàng một lượt lúc này mới không dám tin cảm thán:
“Tẩu t.ử à, không ngờ tới nha, người thế mà lại là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện. Cái này gọi là gì nhỉ? Vịt con xấu xí biến thành thiên nga trắng sao?”
Tô Ngữ nghe vậy trừng hắn một cái:
“Không biết nói thì đừng nói, câu chuyện xưa đó không phải để ngươi đạp hư như vậy.”
Nàng không hề cảm thấy làm nữ nhi của Ninh Khả Nhân là một chuyện gì đó quang vinh.
Hi Tùng tự nhiên đã nghe thấy cuộc nói chuyện của họ nhưng trọng điểm của bà ta lại đặt ở hai chữ tẩu t.ử.
Chỉ thấy bà ta nhíu mày không vui hỏi:
“Hắn xưng hô đại tiểu thư là tẩu t.ử, người đã thành thân rồi sao?”
Tô Ngữ không tỏ ý kiến mà gật đầu:
“Đương nhiên. Ở tuổi của ta mà còn chưa thành thân, ở Đại Tần đó chính là cô nương lỡ thì. Tiếng tăm lỡ thì không hay ho cho lắm.”
Hi Tùng nghe vậy đầy đầu hắc tuyến trên mặt lại càng không vui.
Tô Ngữ mới bao lớn mà bà ta lại không nhìn ra được?
Chẳng qua chỉ mới ngoài hai mươi tuổi mà lại nói gì mà không thành thân chính là cô nương lỡ thì. Đại Tần đó rốt cuộc là nơi thế nào?
Bà ta ở Huyền Minh đại lục chưa từng nghe qua nơi như vậy. Lẽ nào là một tiểu thế giới?
Tô Ngữ dường như đã biết bà ta đang nghĩ gì. Thấy bà ta nhìn qua nàng nghiêm túc gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không sai, trước đây ta chính là ở tiểu thế giới, vẫn là tiểu thế giới dưới sự quản hạt của Thiên Viêm Tông.”
“Ở một thôn làng xa xôi của một quốc gia trong tiểu thế giới, sống dựa vào việc lên núi săn b.ắ.n. Nếu không phải có tướng công nói không chừng ta đã sớm thành một nắm đất vàng rồi.”
Nghe Tô Ngữ nói vậy sắc mặt của Hi Tùng càng thêm khó coi.
Lần này bà ta trở về Trường Sinh Điện gặp điện chủ, sau khi đem chuyện bên này kể lại điện chủ không có một chút ngượng ngùng nào mà nói ra rằng, bà ấy đích xác có một nữ nhi. Không chỉ có một nữ nhi mà còn có cả một nhi t.ử.
Nghĩ tới nhi t.ử…
Tầm mắt của Hi Tùng lướt qua từng gương mặt trong phòng chỉ khi nhìn thấy Tô Ngôn mới dừng lại.
Theo lý mà nói Tô Ngữ và Tô Ngôn cũng không phải quá giống nhau nhưng dù sao hai người cũng là tỷ đệ ruột thịt, nhiều năm như vậy sống nương tựa vào nhau luôn là càng lớn càng giống. Hơn nữa trong mắt người ngoài, chỉ cần giữa họ có một chút tương tự là sẽ cảm thấy họ siêu cấp giống. Cho nên Hi Tùng không cần dò hỏi cũng đã xác định, Tô Ngôn trước mắt chính là tiểu nhi t.ử của điện chủ.
Trên mặt bà ta nở một nụ cười ôn nhu chậm rãi đi đến trước mặt Tô Ngôn. Lòng bàn tay lật một cái thế mà lại lấy ra một ít đồ ăn vặt.
Tô Ngôn có chút cạn lời nhìn những viên kẹo trong lòng bàn tay Hi Tùng. Hắn đâu phải là hài t.ử ba tuổi, đâu thể dùng một ít kẹo là có thể dễ dàng lôi kéo.
Không đúng, không thể nói là dễ dàng lôi kéo. Mà là từ trong ánh mắt của Hi Tùng hắn nhìn ra được, ánh mắt mà bà ta nhìn về phía hắn là ánh mắt từ ái.
Tuy cũng là ấm áp nhưng điều này hoàn toàn không giống với cảm giác của người khác thích hắn.
Tô Ngôn bản năng sắc mặt dịu đi hai phần. Chỉ là khóe mắt thoáng thấy Tô Ngữ đang nhíu mày, hắn lại cố gắng làm cho thần sắc đã dịu đi trên mặt mình trở nên lạnh lùng băng giá.
Đối với phản ứng của Tô Ngôn, Tô Ngữ cảm thấy rất hài lòng. Nàng lúc này mới nhìn về phía Hi Tùng mỉm cười hỏi:
“Ngươi có mục đích gì thì cứ nói thẳng ra đi.”
Hi Cùng nghe vậy thu lại kẹo trong tay có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Tô Ngữ:
“Sao người lại có thể nói như vậy, ta có thể có bản lĩnh gì. Chỉ là điện chủ đã dặn dò ta lần này nhất định phải đưa hai người trở về.”
Tô Ngữ nghe thấy ý vị cường thế trong giọng nói của bà ta, lập tức cảm thấy có chút không vui.
Dù cho nàng có là nữ nhi của Ninh Khả Nhân gì đó đi nữa nhưng nàng cũng không hề có ý định trở về Trường Sinh Điện.
Không đúng, không nên nói như vậy. Trường Sinh Điện và nàng đâu có quan hệ gì tại sao nàng lại phải dùng chữ hồi?
“Ta sẽ không đi theo ngươi. Ta sợ người lạ, không thích đến những nơi không thân thuộc chơi đùa.”
Nàng lạnh lùng nói.
Nghe thấy lời này của Tô Ngữ, tất cả mọi người trong phòng đồng thời co giật khóe miệng. Đặc biệt là Hi Tùng, bà ta quả thực dở khóc dở cười.
Một người đã làm cho cả đại lục gà bay ch.ó sủa mà còn có thể sợ người lạ sao? Đây là lừa quỷ à? Không đúng, quỷ cũng sẽ không tin.
Có điều Hi Tùng vẫn kiên nhẫn khuyên giải:
“Điện chủ đã nói, trước đây người lưu lạc ở bên ngoài làm gì cũng là chuyện không có cách nào khác. Nhưng bây giờ đã có mẫu thân ruột thịt chẳng lẽ không nên trở về sao?”
Tô Ngữ nghe vậy lắc đầu:
“Ta không có ý định trở về. Vương Đại Tráng hỏi ta là ai, ta liền nói ra suy đoán của mình. Ai ngờ hắn ta lại thật sự đến Trường Sinh Điện hỏi quấy rầy đến cuộc sống của các ngươi, thật là xin lỗi. Hay là như thế này đi ngươi cứ quên ta đi là được rồi.”
Tô Ngữ nói xong câu cuối cùng còn nghiêm túc gật đầu dường như để gia tăng độ tin cậy cho lời nói của mình. Nàng lại nhướng mày nhìn về phía Hi Tùng:
“Điện chủ của các ngươi trước đây đã làm gì, bây giờ thấy ta sống không tồi liền muốn đến đây chia một chén canh phải không?”
“Đây… nói gì vậy?”
Hi Cùng bị lời của Tô Ngữ làm cho kinh ngạc mở to hai mắt. Hoàn toàn không ngờ tới Tô Ngữ lại có thể nói ra những lời như vậy.