Nghe thấy Tô Ngữ xưng hô mình là thân nhân, Nhược Văn Uyên cảm thấy hốc mắt có chút chua xót.
Sư huynh đệ mà ông ấy ở chung mấy trăm năm không ngừng tính kế mình, nghĩ đủ mọi cách để thu hoạch lợi ích lớn nhất từ trên người mình. Mà Tô Ngữ trước mắt chỉ mới quen biết mấy ngày lại có thể không chớp mắt một cái mà lấy ra những thứ như vậy, còn luôn miệng nói mình là thân nhân của nàng.
Tuy ông ấy hiểu rằng trong đó có nguyên nhân của Nhược Tà nhưng điều này cũng cho thấy Tô Ngữ có một tấm lòng tốt. Nếu là một kẻ lòng dạ sắt đá, dù cho có giao hảo với Nhược Tà cũng sẽ không vô cớ đi giúp đỡ người nhà của y.
Đưa tay nhận lấy những thứ Tô Ngữ đưa qua cất vào trong nhẫn không gian của mình, ông ấy mới nói:
“Lời cảm tạ ta sẽ không nói nữa. Nguyễn a di của ngươi nếu có thể chống chọi được đến lúc các ngươi trở về thì tốt nhất, nếu không chống chọi được đó cũng là mệnh của nàng ấy. Đến lúc đó các ngươi không cần tự trách. Ngay cả con, Tà nhi, cũng đừng có đem những chuyện này quy kết lên người mình.”
Nguyễn Lan cũng tán đồng gật đầu:
“Muốn trách thì chỉ có thể trách phụ mẫu tự mình không cẩn thận, không biết nhìn người thì thôi còn có thể bị người ta ám toán trong lúc bất tri bất giác.”
Lời này của bà ấy không chỉ là để an ủi nhóm người Nhược Tà mà trong lòng bà ấy thực chất cũng vô cùng tự giễu. Nhược Văn Uyên trong lòng lại càng thêm hụt hẫng. Nguyễn Lan trúng độc hôn mê, đêm đêm đều là ông ấy ở bên cạnh bầu bạn.
Người khác hạ cổ độc ngay dưới mí mắt ông, chuyện này sao có thể không phải là do bản thân ông năng lực không đủ? Ông ấy có lúc liền suy nghĩ, nếu kẻ đó muốn chính là tính mạng của Nguyễn Lan, vậy bà ấy có phải đã sớm qua đời rồi không. Tưởng tượng đến điểm này, ông ấy liền toát một thân mồ hôi lạnh. Bản thân ông ấy không sợ c.h.ế.t, chỉ là ông sợ không bảo vệ được người mình quan tâm.
Nhược Tà nhìn phụ mẫu đang tự trách lẫn nhau, trong lòng rất hụt hẫng nhưng cũng không tiếp tục nói nhiều về chuyện này nữa.
“Mẫu thân, người vẫn là nên kể cho chúng con nghe một chút về chuyện của Dược Vương Cốc đi, đừng để chúng con đến đó mà hai mắt một màu đen như vậy không hay.”
Lời của Nhược Tà đã thành công thu hút sự chú ý của Nguyễn Lan. Những tâm tư tự trách, chạnh lòng gì đó lập tức bị bà ấy vứt ra sau đầu. Còn có gì quan trọng hơn sự an ủi của nhi t.ử chứ? Nếu chuyến đi này đã là không thể thương lượng được nữa,vậy thì bà ấy tự nhiên phải cung cấp cho nhi t.ử sự bảo đảm lớn nhất.
Sau khi suy tư một chút, bà ấy mới nói:
“Dược Vương Cốc trước nay vẫn luôn do nhà họ Nguyễn chúng ta làm chủ. Rất nhiều năm trước kia cũng coi như là trên dưới một lòng.”
“Chỉ là từ xưa lòng người tham lam không đủ. Theo thời gian trôi đi, nhân sự không ngừng thay đổi, tình hình như vậy liền không còn giữ được nữa.”
“Ngoài nhà họ Nguyễn, Dược Vương Cốc còn có một phó lãnh đạo là nhà họ Vương.”
“Nhà họ Vương gần ngàn năm nay dã tâm bừng bừng, vẫn luôn ngo ngoe rục rịch.”
“Năm đó ta trở về Dược Vương Cốc xin t.h.u.ố.c đã mang đến tổn thất rất lớn cho cốc. Nhà họ Vương nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, yêu cầu phụ thân phải đoạn tuyệt quan hệ với ta, cũng yêu cầu ta không được đặt chân đến Dược Vương Cốc nữa. Không chỉ vậy, ngay cả phụ thân và những người khác cũng không được liên lạc với ta, bằng không một khi bị nhà họ Vương phát hiện sẽ lập tức bị thay thế.”
“Phụ thân tự thấy đuối lý, vì ta mà đã làm cho những người còn lại của Dược Vương Cốc phải chịu khổ. Bởi vậy ông ấy đã chấp nhận đề nghị này.”
“Thực ra phụ thân có ý định nhường lại vị trí cốc chủ nhưng nhà họ Vương lại không phải là lựa chọn tốt. Cho nên chỉ có thể c.ắ.n răng tiếp tục chờ đợi, xem có thể có người thích hợp hơn xuất hiện hay không.”
“Nhưng ai ngờ lần chờ đợi này đã là mấy trăm năm trôi qua. Ta một lần cũng chưa từng trở về mà phụ thân cũng không chờ được người ông muốn. Nhà họ Vương lại trong mấy năm nay ngày càng lớn mạnh, ẩn ẩn có ý muốn vượt qua nhà họ Nguyễn.”
“Các con lần này đến Dược Vương Cốc nhất định phải cẩn thận nhà họ Vương. Ta sợ rằng họ sẽ đem chuyện năm đó đổ lên đầu con, Tà nhi.”
“Hơn nữa Viêm Như Liệt không biết rốt cuộc có âm mưu gì, tất cả những điều này đều yêu cầu các con phải hết sức cẩn thận.”
Nghe xong một tràng lời nói này của Nguyễn Lan, sắc mặt nhóm người Tô Ngữ lại ngưng trọng thêm vài phần.
Trở lại phòng của mình, Tô Ngữ trực tiếp nằm phịch xuống giường. Khương Kỳ thấy nàng nhắm mắt nằm trên giường, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc lập tức cảm thấy buồn cười.
“Nàng đây là sao vậy?”
Tô Ngữ cũng không mở mắt, lười nhác nói:
“Chàng nói xem, con người sao lại không biết đủ chứ.”
“Nếu ai cũng biết đủ mà vui vẻ thì thế giới này hẳn sẽ hòa bình biết bao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có cạnh tranh mới có tiến bộ. Nếu thật sự giống như nàng nói vậy, cuộc sống này sẽ thiếu đi bao nhiêu niềm vui.”
Tô Ngữ nghe vậy sững người, lập tức nghĩ tới cuộc sống trong không gian.
An nhàn, không có nguy hiểm, mỗi ngày đều có thể trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.
Thế nhưng như vậy thật sự có vui vẻ sao?
Đáp án tự nhiên là phủ định, bằng không họ còn ra ngoài làm gì, cứ trực tiếp sống trong không gian chẳng phải tốt hơn sao?
--
Thời gian nhoáng một cái đã đến sáng hôm sau.
Nhóm người Tô Ngữ cũng không có gì để thu dọn, dùng xong bữa sáng liền trực tiếp đi cáo từ với Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan.
Nào ngờ đến phòng mới phát hiện, Viêm Như Liệt đã đến ngồi bên cạnh ông ta lại là đại trưởng lão Long Sân và Tây Môn Tiên Nhi.
Mà đối diện họ lại là Long Huyên, Long Hạo, Hồng Nhạn và cả Hoàng Oánh.
Thấy nhóm người Tô Ngữ tiến vào, Viêm Như Liệt lập tức cười ha hả nói:
“Các ngươi đến rồi, mau tới đây. Ta đang dặn dò bọn chúng đây, các ngươi đến cùng nghe một chút đỡ lát nữa lại phải nói lại một lần.”
Nhóm người Tô Ngữ chậm rãi đi qua liền nghe thấy Viêm Như Liệt nói:
“Tà nhi muốn đến Dược Vương Cốc vì mẫu thân mà xin t.h.u.ố.c. Các ngươi là đồng môn sư huynh đệ, tự nhiên là phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau. Cho nên lần này các ngươi sẽ đi theo Tà nhi và mọi người cùng đi.”
Nghe một tràng lời nói này của Viêm Như Liệt, khóe miệng Tô Ngữ co giật vài cái mới kìm được không cười ra tiếng.
Cái công lực nói dối không chớp mắt này cũng thật khiến người ta say lòng.
“Tà nhi, ngươi là người lớn tuổi nhất trong nhóm các ngươi cũng là người nhập môn sớm nhất. Lần này ra ngoài sẽ do ngươi dẫn đội.”
Tô Ngữ đang trong lòng phàn nàn lại nghe thấy Viêm Như Liệt chuyển lời, nói đến chuyện dẫn đội.
Tuy ông ta nói là sự thật nhưng tại sao nhất định phải dẫn đầu? Rõ ràng biết họ không hòa thuận với nhau, để Nhược Tà dẫn đầu chẳng phải là để tìm phiền phức cho y sao?
Nhược Tà nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp mở miệng từ chối:
“Cảm ơn tông chủ đã tín nhiệm. Chỉ là ta một lòng vì cứu mẫu thân e rằng không có tâm trí để dẫn đội. Còn về Yên nhi thì cũng giống như ta. Mấy người còn lại họ đều không phải là người của Thiên Viêm Tông, cùng ta đi chỉ là vì tình cảm cũng không thích hợp.”
Một tràng lời nói này nói ra dứt khoát lưu loát, trực tiếp chặn đứng những lời tiếp theo mà Viêm Như Liệt định nói.
Sắc mặt Viêm Như Liệt khẽ biến nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường:
“Nếu đã vậy, vậy thì các ngươi cứ chăm sóc lẫn nhau là được rồi. Ta vốn dĩ cũng là muốn các ngươi đoàn kết một lòng.”
Đoàn kết một lòng?
Tô Ngữ bĩu môi, lời này nếu ai tin thì đúng là bị quỷ ám.