Hồng Nhạn giấu đi vẻ không cam lòng trên mặt, ra vẻ thản nhiên đi vào đại điện.
Hồng Nhạn đứng giữa đại điện khom người hành lễ với Viêm Như Liệt ở phía trên:
“Tông chủ, đệ t.ử đã trở về.”
Viêm Như Liệt mắt lộ ra vẻ tò mò:
“Không phải ta bảo ngươi đi mời Nhược Tà sư huynh của ngươi đến đây sao, sao ngươi lại đi sau lưng hắn thế?”
Nghe thấy Viêm Như Liệt nói Nhược Tà là sư huynh của hắn ta, thân hình Hồng Nhạn chao đảo, chỉ cảm thấy một ngụm m.á.u cũ nghẹn lại trong cổ muốn phun cũng không phun ra được.
Nào ngờ đúng lúc này, còn nghe thấy giọng nói chọc tức người không đền mạng của Nhược Tà:
“Lời này của tông chủ sai rồi, ta thật không gánh nổi một tiếng sư huynh này đâu. Nhân tài như Hồng Nhạn, làm sao có thể cùng ta đ.á.n.h đồng được?”
Lời của Nhược Tà tuy nghe qua câu nào cũng là đang khen ngợi Hồng Nhạn.
Thế nhưng tất cả mọi người ở đây đều có thể cảm nhận được, y chính là đang công khai châm chọc Hồng Nhạn.
Oái oăm thay, y nói năng dễ nghe, mọi người bao gồm cả Hồng Nhạn đều không thể nghĩ ra được lời nào để phản bác.
Thực ra điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là Nhược Tà trước đây không hề bộc lộ mũi nhọn, hùng hổ dọa người như vậy.
Nhược Tà lúc đó ôn tồn lễ độ, phong độ nhẹ nhàng, lời nói gian đều cho người ta cảm giác như tắm mình trong gió xuân, chưa bao giờ chua ngoa khiến người khác mất mặt như thế này.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, với kẻ như Hồng Nhạn lẽ nào chỉ có người khác phải đối xử khách khí với hắn ta sao?
Hồng Nhạn mặc dù tức đến đỏ bừng cả mặt nhưng cũng không có cách nào. Trước mặt Viêm Như Liệt và một đám trưởng lão, hắn ta phải duy trì hình tượng của mình.
Hành động vừa rồi của Nhược Tà, trong mắt hắn ta không khác gì tự tìm đường c.h.ế.t.
Ở trước mặt tông chủ và các trưởng lão mà kiêu ngạo như vậy, liệu có để lại được ấn tượng tốt nào không?
Hắn ta vốn tin tưởng tràn đầy chờ đợi Nhược Tà bị răn dạy thế nhưng đợi nửa ngày lại nghe thấy tiếng cười sang sảng của Viêm Như Liệt.
“Ha ha, lâu rồi không gặp, không ngờ tính tình của tiểu t.ử nhà ngươi lại tăng trưởng, thế mà còn không coi bản tông chủ ra gì.”
Tuy lời nói là vậy nhưng ngữ khí của Viêm Như Liệt, bất kể ai nghe xong cũng sẽ không cảm thấy ông có ý tức giận.
Dáng vẻ này, ngữ khí này, rõ ràng giống như một trưởng bối cực kỳ sủng ái vãn bối, trong giọng nói vừa là sủng nịnh lại vừa là bất đắc dĩ, tuyệt nhiên không có một tia trách cứ nào.
Tô Ngữ cũng không để trong lòng vẻ phẫn nộ lóe lên trên mặt Hồng Nhạn, dù sao Nhược Tà và hắn ta đã sớm là kẻ thù không đội trời chung.
Giá trị thù hận của Hồng Nhạn nhiều thêm một chút hay ít đi một chút cũng không phải là chuyện quan trọng.
Chỉ là nghe những lời này của Viêm Như Liệt sao nàng lại cảm thấy không thoải mái như vậy?
Không biết tại sao, theo bản năng nàng liền cảm thấy lời nói của Viêm Như Liệt nghĩ một đằng nói một nẻo. Ít nhất cũng không giống với ý tứ mà ông ta biểu lộ ra trong giọng nói.
Nếu thật sự như nàng nghĩ vậy Viêm Như Liệt đây là cố ý? Muốn nâng Nhược Tà lên thật cao để thu hút giá trị thù hận của đại đa số người trong đại điện này nhằm đạt được mục đích khiến họ đối phó với Nhược Tà?
Ví như Hồng Nhạn vừa mới lóe lên vẻ tức giận còn có Long Sân đang đứng một bên với sắc mặt âm trầm, thậm chí còn có cả Long Huyên và Long Hạo đứng sau lưng Long Sân.
Các trưởng lão khác nàng không quen biết, không biết họ là người thế nào cũng không biết quan hệ giữa họ với Nhược Tà và vợ chồng Nhược Văn Uyên ra sao. Nhưng chỉ riêng cái liếc mắt vội vàng vừa rồi, nàng cũng đã thấy hàn quang lóe lên trong mắt mấy người.
Tình thế như vậy đối với Nhược Tà là vô cùng bất lợi.
Nếu Viêm Như Liệt thật sự để tâm đến Nhược Tà, quan tâm đến Nhược Tà như những gì ông ta biểu hiện thì sao lại có thể ở trong trường hợp như vậy mà tỏ ra thân mật với y đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trừ phi, ông ta vốn dĩ là sói đội lốt cừu. Đang công khai đặt bẫy cho Nhược Tà, thế mà những người phía dưới lại còn cam tâm tình nguyện chui vào.
Nơi đây không phải chỗ để nói chuyện, Tô Ngữ dù trong lòng có bao nhiêu nghi hoặc cũng không thể hỏi ra, chỉ có thể tạm thời đè nén tất cả ý nghĩ xuống đáy lòng tiếp tục quan sát tình thế phát triển.
Trên mặt Nhược Tà mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ đối với hành động của Viêm Như Liệt không có bất kỳ hoài nghi nào. Tuy đang đứng trên đại điện này nhưng y lại vô cùng ung dung tự tại. Dù cho lời nói của Viêm Như Liệt rất thân thiết cũng không hề làm y thụ sủng nhược kinh.
“Nhược Tà đa tạ tông chủ nâng đỡ, chỉ là không biết tông chủ cho Nhược Tà đến đây là có chuyện gì?”
Dứt lời, Nhược Tà dừng một chút rồi nói tiếp:
“Nếu không có chuyện gì, Nhược Tà xin phép cáo lui trước. Dù sao mẫu thân của Nhược Tà còn đang nằm trên giường, sinh t.ử chưa biết.”
Nguyễn Lan mới vừa tỉnh lại, Viêm Như Liệt dù có lợi hại đến đâu cũng không thể nào biết được.
Bởi vậy sau khi nghe Nhược Tà nói, trên mặt ông ta đúng lúc lộ ra vẻ buồn bã:
“Ai, nếu ngươi trở về sớm một chút, nói không chừng còn có thể ngăn cản mẫu thân ngươi, không để nàng ra khỏi tông môn có lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.”
Tô Ngữ nghe vậy có chút buồn cười, Viêm Như Liệt này công phu đổi trắng thay đen thật đúng là nhất lưu. Đây là đang đổ nguyên nhân Nguyễn Lan trúng độc hôn mê lên người Nhược Tà sao? Ông ta lấy đâu ra tự tin rằng Nhược Tà sẽ không phản bác sẽ không làm ông ta mất mặt?
Có điều nhìn ý cười trong mắt ông ta, Tô Ngữ liền biết ông ta bây giờ thật đúng là tự tin tràn đầy.
Thế nhưng ai ngờ lúc này Nhược Tà lại dần thu lại nụ cười:
“Nếu không phải tình thế bắt buộc, có hài t.ử nào lại nguyện ý rời xa phụ mẫu của mình, huống hồ vừa đi đã là hơn một trăm năm. Nếu là đặt ở nhà người thường e rằng chưa kịp trở về thì phụ mẫu cũng đã sớm chôn sâu dưới đất. Nếu có thể trở về sớm hơn ta đã sớm trở về rồi sao lại phải đợi đến bây giờ?”
Ngụ ý là nếu không phải năm đó Viêm Như Liệt hạ lệnh bắt Nhược Tà đến tiểu thế giới, y có đến mức hơn một trăm năm không về nhà sao?
Nếu y vẫn luôn ở nhà thì y tuyệt đối sẽ không để mẫu thân mình một mình đi ra ngoài.
Bị Nhược Tà không chút khách khí chống đối, biểu cảm trên mặt Viêm Như Liệt rất khó xử.
Qua một hồi lâu mới xem như dịu lại. Ông ta cũng không nhìn về phía Nhược Tà nữa mà quay đầu nhìn về phía Tây Môn Tiên Nhi đang ngồi ngay ngắn một bên, có chút bất đắc dĩ nói:
“Tây Môn trưởng lão, ngươi xem, chỉ mới đi một thời gian mà trở về đã có biến hóa như vậy.”
“Thật đúng là mở mang tầm mắt, thế mà còn dám cùng ta tranh luận.”
Nghe tiếng thở dài thườn thượt của Viêm Như Liệt, Tô Ngữ chỉ cảm thấy răng mình sắp rụng cả ra. Chẳng qua chỉ là diễn kịch mà lại còn nghiêm túc như vậy.
Tây Môn Tiên Nhi nghe vậy liền nhìn về phía Viêm Như Liệt:
“Đây đâu phải là một thời gian, mà là hơn một trăm năm đó. Nếu là người thường cũng không biết đã đầu t.h.a.i mấy lần rồi.”
“Ờ…”
Nhìn Viêm Như Liệt sững sờ ở đó, Tô Ngữ trong lòng sảng khoái.
Cho ngươi diễn kịch, cho ngươi giả vờ, lật thuyền rồi chứ?
Viêm Như Liệt hoàn toàn không ngờ tới, Tây Môn Tiên Nhi thế mà lại nói chuyện với ông ta như vậy.
Tuy Tây Môn Tiên Nhi vẫn luôn là người có tính tình thanh lãnh nhưng trước mặt nhiều người như vậy mà không cho ông ta chút thể diện nào, điều này sao có thể làm ông ta chấp nhận được.
“Tây Môn trưởng lão, tông chủ tuổi tác dù sao cũng đã lớn, đôi khi trí nhớ không tốt cũng là khó tránh khỏi, ngài không cần so đo nhiều như vậy.”
Lời an ủi của Nhược Tà lại làm cho sắc mặt Viêm Như Liệt càng thêm khó coi. Ông ta và Nhược Văn Uyên chính là sư huynh đệ tốt đó. Nhược Văn Uyên bây giờ còn chưa hề có vẻ già đi mà ông ta lại bị Nhược Tà nói là đã già nên lẩm cẩm mất trí nhớ, đến ngày tháng cũng không nhớ rõ.