Trách không được nói con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.
Nhược Tà thường thường tính tình thất thường hóa ra là di truyền từ Nguyễn Lan sao?
--
Tô Ngữ và Nhược Tà hai người một trước một sau đi ra ngoài, ở nhà chính gặp được nhóm người Khương Kỳ.
Khanh Yên vừa thấy hai người ra tới lập tức tiến lên:
“Thế nào rồi? Mẫu thân tỉnh chưa?”
Trên mặt Nhược Tà tràn đầy ý cười:
“Đã tỉnh rồi, lần này thật là cảm ơn Tô Ngữ.”
Khanh Yên nghe vậy cũng nhìn về phía Tô Ngữ, cảm kích nói:
“Phải cảm ơn Tiểu Ngữ thật tốt mới phải, nếu không có Tiểu Ngữ, thật không biết…”
Tô Ngữ xua xua tay:
“Thôi được rồi, giữa chúng ta còn cần phải nói nhiều như vậy sao? Bây giờ điều quan trọng hơn là nghĩ cách tìm ra nơi giấu mẫu cổ, bằng không e rằng bá mẫu sẽ phải chịu nhiều khổ cực hơn.”
Lời vừa nói ra nhất thời mọi người đều im lặng.
Khương Kỳ hơi suy tư một phen,
“Nhược Tà, phụ mẫu của huynh ở trong tông môn có đối đầu với ai không? Hoặc là có giao ác với ai?”
Nhược Tà nghe vậy cũng mờ mịt:
“Chuyện này ta thật sự không biết. Huynh cũng biết đó, ta trước kia tâm tư hoàn toàn không đặt ở phương diện này, tự nhiên xem ai cũng là người tốt, bằng không cũng sẽ không…”
Lời tuy chưa nói hết nhưng nhóm người Tô Ngữ đều hiểu ý tứ trong giọng nói của y.
Mấy người đơn giản dùng xong bữa sáng, còn chưa kịp đứng dậy đã thấy Tây Môn Tiên Nhi và Hoàng Oánh một trước một sau đi tới.
“Nghe nói Nguyễn tỷ tỷ tỉnh rồi?”
Tây Môn Tiên Nhi vừa vào cửa đã hỏi.
Nhược Tà nghe vậy gật đầu:
“Phải, sáng sớm mới vừa tỉnh.”
Tây Môn Tiên Nhi nghe vậy cũng không nói nhiều, trực tiếp dẫn Hoàng Oánh vào buồng trong.
Qua không bao lâu Hoàng Oánh lại từ buồng trong đi ra:
“Sư phụ của ta đang ở bên trong nói chuyện với Nguyễn trưởng lão, bảo ta ra ngoài trước.”
Lục Du Kỳ sớm đã từ lúc Hoàng Oánh ra tới đã tiến đến bên cạnh nàng:
“Oánh nhi, muội đã dùng bữa sáng chưa?”
“Đã dùng rồi.”
Hoàng Oánh nhẹ giọng trả lời.
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói đầy trào phúng.
“Ố, đây là tiểu t.ử nghèo từ đâu tới, thế mà lại cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, dám đến gần hoàng sư muội của chúng ta.”
“Đúng vậy, hoàng sư muội là người chung linh d.ụ.c tú như vậy, há có thể để kẻ nào cũng mơ tưởng được sao?”
Mọi người nghe tiếng nhìn lại thì thấy là Hồng Nhạn dẫn một đám tiểu đệ tới.
Hoàng Oánh thấy vậy không khỏi nhíu mày:
“Hồng Nhạn, ngươi nếu không quản được ch.ó của mình thì nên buộc chúng ở nhà, đừng để chúng chạy ra ngoài rồi sủa bậy vào người khác nghe phiền phức.”
Một tràng lời nói của Hoàng Oánh khiến nhóm người Tô Ngữ phải liếc nhìn. Không ngờ tới, Hoàng Oánh kiều diễm đáng yêu ngày trước lúc mắng người lại cũng lợi hại đến vậy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe xong một tràng trào phúng của Hoàng Oánh, Hồng Nhạn lại không tức giận.
Một đôi mắt hẹp dài tràn đầy bao dung và nhu tình:
“Nếu bọn chúng đã làm hoàng sư muội không vui, lát nữa ta sẽ phạt chúng, không cho chúng tái xuất hiện trước mặt sư muội nữa. Chỉ là hôm nay ta dẫn chúng đến đây là có sư mệnh trong người xin sư muội thứ lỗi.”
Nghe Hồng Nhạn nói chuyện ôn nhu như vậy, Tô Ngữ chỉ cảm thấy da gà của mình đều nổi lên. Nếu nàng không nhớ lầm thì hôm qua, Hồng Nhạn này còn đang ve vãn nàng. Càng đừng nói đến, trăm năm trước hắn vì Khanh Yên mà trăm phương ngàn kế tính toán Nhược Tà.
Xem ra Hồng Nhạn này không phải là cho rằng mình là một tình thánh đấy chứ? Chỉ cần là nữ nhân mà hắn ta coi trọng thì hắn ta liền thâm tình đối đãi? Lẽ nào hắn ta không biết, nam nhân như hắn ta có một cái danh xưng vang dội - ngựa giống sao?
Hoàng Oánh giận đùng đùng nhưng Hồng Nhạn lại ôn tồn đối đãi. Nàng ấy chỉ cảm thấy lửa giận ngập trời của mình như đ.ấ.m vào một cái vòng bảo hộ mềm mại, không có chút tác dụng nào.
Hồng Nhạn thấy gương mặt Hoàng Oánh vì tức giận mà trở nên đỏ bừng, cùng với l.ồ.ng n.g.ự.c không ngừng phập phồng vì hơi thở nặng nề thì ánh mắt hắn ta trở nên u tối không rõ.
“Hoàng sư muội chớ có tức giận, chờ sư huynh làm xong chính sự, nhất định sẽ đến tạ lỗi với sư muội.”
Hồng Nhạn dứt lời không nhìn Hoàng Oánh nữa. Trêu đùa mỹ nhân tuy làm cho tâm tình sung sướng nhưng hắn ta vẫn chưa quên chính sự.
Nhìn về phía Nhược Tà đang đứng một bên với vẻ mặt lạnh lùng, sát ý trong mắt Hồng Nhạn lóe lên rồi biến mất.
“Nhược Tà, chưởng môn bảo ta đến bắt ngươi đi đại điện. Dĩ nhiên còn có cả Khanh Yên sư muội.”
“Có điều Khanh Yên sư muội yên tâm, có sư huynh ở đây nhất định sẽ bảo vệ muội chu toàn, không để muội phải chịu một chút ấm ức nào.”
Tô Ngữ nhìn vẻ tự tin tràn đầy của Hồng Nhạn, bàn tay có chút ngứa ngáy. Nàng muốn một tát đ.á.n.h c.h.ế.t tên tự cho là đúng này, phải làm sao bây giờ?
Hồng Nhạn đợi một hồi lâu không thấy Nhược Tà hé răng, không khỏi cười lạnh nói:
“Sao thế, có gan trở về mà không có gan cùng ta đi gặp chưởng môn?”
“Ha ha, ta có gì mà không dám?” Nhược Tà sau khi cười lớn lạnh lùng nhìn Hồng Nhạn: “Chỉ là ngươi nói chưởng môn tìm ta thì chính là chưởng môn tìm ta sao? Ta sẽ tin ngươi ư?”
Khanh Yên lúc này cũng tiến lên một bước nói:
“Đúng vậy, ngươi lại không phải là đệ t.ử của chưởng môn, sao chưởng môn lại để ngươi đến truyền lời?”
Tô Ngữ nghe vậy ha hả cười:
“Nói không chừng có kẻ đang mượn danh chưởng môn để làm những chuyện không thể để người khác biết được đấy.”
“Kẻ này” tự nhiên là đang nói Hồng Nhạn, tất cả mọi người ở đây tự nhiên cũng hiểu ý trong lời nói của Tô Ngữ.
Hồng Nhạn nhìn ánh mắt hài hước của nhóm người Tô Ngữ, trong lòng thầm hận nhưng trên mặt vẫn cười nói:
“Vị cô nương này thật biết nói đùa. Nơi đây là Thiên Viêm Tông, mọi chuyện chưởng môn đều xem ở trong mắt, lẽ nào cô nương cho rằng chưởng môn của Thiên Viêm Tông chúng ta là kẻ ăn không ngồi rồi?”
Lời vừa ra khỏi miệng, Hồng Nhạn liền nhận ra không ổn. Tuy hắn ta nói vậy mục đích là để phản bác lời của Tô Ngữ nhưng vẫn là đang nh.ụ.c m.ạ chưởng môn. Nếu lời này truyền đến tai chưởng môn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hắn ta.
Mấy người đang nói chuyện, đột nhiên từ buồng trong truyền đến tiếng bước chân. Mọi người nghe tiếng nhìn lại thì thấy Tây Môn Tiên Nhi và Nhược Văn Uyên một trước một sau đi ra.
Nhược Văn Uyên không thèm liếc nhìn đám người Hồng Nhạn chỉ nhìn Nhược Tà nói:
“Tà nhi, con tuy đã không còn là đệ t.ử của Thiên Viêm Tông, nhưng là vãn bối lần này trở về Thiên Viêm Tông vẫn nên đến chào hỏi chưởng môn một tiếng.”
Nhược Tà ôm quyền xưng “phải”, cười rồi nói tiếp:
“Phụ thân nói rất đúng. Mấy người bằng hữu này của con không mời mà đến, tự nhiên cũng phải dẫn theo cùng đi diện kiến chưởng môn nói về vấn đề chi tiêu ở đây, không thể nào cứ thế chiếm tiện nghi của Thiên Viêm Tông được phải không?”
Nói gì vậy lẽ nào đường đường là một trong tam đại tông môn, Thiên Viêm Tông lại thiếu chút tinh tệ đó sao? Sẽ nuôi không nổi mấy người này ư?
Có điều…
“Nếu sư thúc đã nói, đệ t.ử sao có thể không nghe rõ. Nhược Tà khi nào lại không phải là đệ t.ử của Thiên Viêm Tông? Lẽ nào hắn tự ý thoát ly tông môn? Đây chính là… vong ân bội nghĩa!”
Nói đến câu cuối cùng, trên mặt Hồng Nhạn lóe lên vẻ hưng phấn. Cái danh vong ân bội nghĩa này một khi truyền ra thì thanh danh của Nhược Tà sẽ hoàn toàn bị hủy hoại!
Nhược Văn Uyên vẫn chưa quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói:
“Chỉ là một tên đệ t.ử mà cũng dám quản đến chuyện của bản trưởng lão và tông chủ sao?”
Hồng Nhạn nghe vậy sắc mặt đỏ lên, trong lòng càng thêm tức giận không thôi.