Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 683: KHI NÀO CÓ THỂ RA NGOÀI?



 

“Chỉ bằng địa vị hiện tại của Hồng Nhạn sư huynh trong tông môn, có nữ nhân nào mà không động lòng?”

“Nếu các nàng không động lòng chỉ có thể chứng tỏ các nàng ngu xuẩn. Các ngươi nói có phải không?”

Nghe những lời nịnh nọt của nam t.ử mỏ nhọn, Hồng Nhạn nhíu mày.

--

Nhóm người Tô Ngữ đi theo Nhược Tà vào sân viện của y. Sau khi vội vàng dùng xong bữa tối, mọi người liền lần lượt trở về phòng.

Vào phòng Tô Ngữ liền kéo Khương Kỳ tiến vào không gian.

Thời gian trong không gian và bên ngoài chênh lệch rất lớn. Tuy bên ngoài chỉ mới qua một ngày nhưng trong không gian đã trôi qua gần một năm.

Lúc Tô Ngữ tiến vào, Phì Phì và Tiểu Hà Hà đang cùng ba đứa trẻ ăn tối.

Bữa cơm là do Kiều Kiều nấu.

Đừng nhìn Kiều Kiều mới hơn hai tuổi nhưng những gì cần học đều đã học xong, những gì cần làm cũng đều sẽ làm.

Đây cũng là lý do Tô Ngữ để chúng ở trong không gian mà không hề lo lắng.

Ba người Kiều Kiều thấy phụ thân và mẫu thân của mình lập tức cười hì hì chạy tới.

Tô Ngữ và Khương Kỳ ôm những đứa trẻ nhỏ bé vào lòng lại một lần nữa quay trở lại bàn ăn.

Sau khi cùng các con ăn cơm xong, dọn dẹp bát đũa sạch sẽ lại bị ba người Kiều Kiều gọi lại nói là có chuyện muốn nói.

Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương đều là vẻ nghi hoặc.

Lại một lần nữa ngồi quanh bàn, Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn ba đứa trẻ đang ngồi thẳng tắp đối diện, chờ chúng mở miệng.

Kiều Kiều định mở miệng lại bị Khương Dục ngăn lại.

Khương Dục từ trên ghế đứng dậy, tiến lên hai bước lúc này mới mở miệng:

“Phụ thân, mẫu thân, chúng con biết hai người để chúng con ở trong không gian là vì lo cho sự an toàn của chúng con. Ở trong không gian quả thực có rất nhiều lợi ích, tu luyện cũng nhanh, ngày tháng cũng trôi qua nhàn nhã. Chỉ là chúng con đâu thể cứ mãi ở lại đây, phải không?”

Tô Ngữ nghe vậy theo bản năng phản bác:

“Sao có thể nói là cứ mãi để các con ở đây được? Dục nhi, con cũng biết thời gian trong không gian này và bên ngoài có sự khác biệt rất lớn. Bên ngoài thực chất cũng không trôi qua bao lâu. Chờ thân thể các con lớn thêm một chút, nương lại cho các con ra ngoài được không?”

Khương Kỳ cũng nói:

“Tuy tư tưởng của các con không tương xứng với bề ngoài nhưng các con cũng không muốn bị coi là yêu quái chứ? ‘Sự bất thường ắt có yêu’, những lời này các con chắc hẳn cũng đã nghe qua. Bây giờ thân thể các con thật sự còn quá nhỏ, chờ một chút nữa được không?”

Khương Dục nghe vậy quay đầu lại nhìn Kiều Kiều và Khương Hàm một cái, thấy hai người gật đầu lúc này mới nói:

“Vậy được rồi, chúng con có thể chờ thêm một chút. Nhưng chờ đến khi chúng con tròn ba tuổi, nhất định phải cho chúng con ra ngoài.”

Tô Ngữ còn muốn nói gì đó, lại bị Khương Kỳ ngăn lại.

Khương Kỳ đi đến bên cạnh Khương Dục, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nó dùng ngữ khí vô cùng trịnh trọng nói:

“Phụ thân nói lời giữ lời, chờ các con qua sinh nhật ba tuổi, ta và mẫu thân con sẽ không bao giờ câu thúc các con nữa.”

Tuy Tô Ngữ còn muốn nói gì đó nhưng Khương Kỳ đã đáp ứng với bọn trẻ. Nàng không thể vì không nỡ mà cứ mãi trói buộc chúng, cũng không thể để Khương Kỳ người làm phụ thân nói mà không giữ lời.

Hiển nhiên ba người Khương Dục cũng biết tính tình của Tô Ngữ. Bởi vậy sau khi Khương Kỳ đáp ứng, ba đứa trẻ đồng loạt nhìn về phía nàng.

Tô Ngữ nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của chúng, dù có ngàn lời vạn chữ cũng đều tan biến trong cổ họng.

Trên mặt vẫn giữ nụ cười, nàng gật đầu với ba đứa trẻ nhận lại là tiếng hoan hô của chúng.

Nhìn ba đứa trẻ vai kề vai chạy xa, ở phía xa cùng Đại Hắc, Tiểu Hắc, Tiểu Bạch chơi đùa, Tô Ngữ cũng thỏa mãn mỉm cười.

Nàng không thể che chở cho chúng cả đời rồi cũng phải để chúng tự mình bay lượn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giống như trước đây nàng vẫn luôn muốn giấu Tô Ngôn ở sau lưng mình, thế nhưng nó lại tự mình lén lút bỏ đi còn phải chịu tổn thương sâu sắc như vậy.

Sớm biết sẽ như thế nàng thà rằng tự mình buông tay để nó bay đi.

Lúc Khương Kỳ quay đầu lại nhìn thấy chính là ánh mắt hơi phiền muộn trên mặt Tô Ngữ.

Chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn liền biết nàng rốt cuộc đang nghĩ gì. Hắn đi tới ôm nàng vào lòng nhẹ giọng an ủi:

“Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nữa. Chờ chuyện bên này giải quyết xong, chúng ta sẽ cùng nhau đi dạo khắp nơi xem Huyền Minh đại lục này và Đại Tần rốt cuộc có bao nhiêu khác biệt.”

Nghe Khương Kỳ nói vậy, Tô Ngữ thuận theo gật đầu nhưng trong lòng lại không hoàn toàn nghĩ như vậy.

Rất nhiều lúc kế hoạch không theo kịp biến hóa, ai biết chuyện bên này đến khi nào mới có thể kết thúc?

Họ còn rất nhiều việc cần phải hoàn thành, không phải không nói không nhắc tới là nó không tồn tại.

--

Ở trong không gian mấy ngày, Tô Ngữ và Khương Kỳ mới cầm t.h.u.ố.c giải do Phì Phì điều chế xong ra khỏi không gian.

Vì trong phòng không có đèn đuốc, đập vào mắt đều là một màu đen như mực. Tô Ngữ và Khương Kỳ cũng không nói thêm gì, hai người ôm nhau nằm trên giường câu được câu không nói chuyện, trời bất tri bất giác đã sáng.

Hai người vừa mới rửa mặt xong cửa phòng đã bị gõ vang.

Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc nhìn nhau, không cần xem cũng biết người đứng ngoài cửa chắc chắn là Nhược Tà.

Ở chung mấy năm đây là lần đầu tiên Nhược Tà vội vàng như vậy. Có điều điều này hoàn toàn có thể lý giải, suy cho cùng mẫu thân của y còn đang nằm trên giường.

Tô Ngữ đi qua mở cửa, quả nhiên thấy Nhược Tà đang đứng ở cửa bộ dạng muốn nói lại thôi.

“Đi thôi, đừng đứng ngây ra đó. Nói không chừng lát nữa còn có thể cùng bá mẫu dùng bữa sáng.”

Lời này của Tô Ngữ tuy có phần khoa trương nhưng cũng là đang ngầm nói cho Nhược Tà biết, nàng có mười phần nắm chắc lát nữa là có thể làm cho Nguyễn Lan tỉnh lại.

Nhược Tà không phải kẻ ngốc, dù cho bây giờ trong lòng vội vàng nhưng vẫn nghe ra được ý của Tô Ngữ.

Gương mặt vốn đang mang theo vẻ bất an lập tức bị sự kinh hỷ thay thế. Y xoay người nhanh chân đi theo Tô Ngữ rời đi.

Lại một lần nữa đi vào sân viện của vợ chồng Nhược Văn Uyên. Vừa vào đến nhà liền thấy ông tới đón:

“Tô cô nương, thế nào rồi, t.h.u.ố.c giải…”

Tô Ngữ nhìn bộ dạng muốn hỏi lại không dám hỏi, vừa tràn đầy hy vọng lại vừa sợ hãi thất vọng của Nhược Văn Uyên không khỏi một trận chua xót.

Nàng nhớ lại khoảng thời gian mình hôn mê. Lúc đó Khương Kỳ có phải cũng như thế này không?

Sự trầm mặc đột ngột của Tô Ngữ làm lòng Nhược Văn Uyên căng thẳng, ông ấy đầy vẻ lo lắng hỏi:

“Lẽ nào, là có vấn đề gì sao?”

Tô Ngữ nghe tiếng bỗng nhiên hoàn hồn, vội vàng giải thích:

“Không có gì không có gì, ta chỉ là nghĩ đến một ít chuyện cũ, không liên quan đến tôn phu nhân.”

Nói rồi Tô Ngữ thu lại tâm thần, nhanh chân đi đến bên giường.

Khi nhìn rõ gương mặt của Nguyễn Lan, ngay cả Tô Ngữ một người ngoài cũng phải kinh hãi trong lòng.

Chỉ mới một đêm không gặp, sao Nguyễn Lan lại như đã trôi qua một năm vậy?

Sắc mặt vốn dĩ hôm qua đã tái xám hôm nay thế mà đã mang theo t.ử khí.

Dáng vẻ này của Nguyễn Lan làm Tô Ngữ nghĩ đến những thây ma ở kiếp trước.

Nếu không phải thế giới này không có thây ma và ngoài sắc mặt không ổn ra Nguyễn Lan không có triệu chứng nào khác, nàng đã cho rằng Nguyễn Lan bị nhiễm virus thây ma rồi.

--

Hết chương 683.