“Tiểu t.ử, ngươi từ đâu tới? Đừng tưởng rằng có Nhược Tà ở đây mà ngươi có thể tùy ý làm càn. Ngươi ở Thiên Viêm Tông g.i.ế.c c.h.ế.t đệ t.ử của Thiên Viêm Tông, chỉ có một con đường c.h.ế.t.”
Lúc Hồng Nhạn nói chuyện, cho người ta một cảm giác hiên ngang lẫm liệt.
Một đám đệ t.ử đứng sau lưng hắn đều lộ vẻ cảm kích, miệng không ngừng kêu la lên.
“Đúng vậy, không biết từ đâu chui ra một con dế nhũi mà cũng dám ở Thiên Viêm Tông giương oai còn g.i.ế.c sư huynh đệ của chúng ta. Nếu không bắt hắn đền mạng thì mặt mũi của Thiên Viêm Tông chúng ta biết để đi đâu?”
“Hắn không phải cho rằng Nhược Tà có thể bảo vệ hắn đấy chứ?”
“Ha ha ha, nếu thật sự là vậy thì đúng là một kẻ ngốc. Nhược Tà không có mệnh lệnh của tông môn mà tự tiện trở về, nhất định sẽ bị tông chủ trừng phạt. Hắn còn tự thân khó bảo toàn, sao có thể bảo hộ được tiểu t.ử này?”
Nghe những lời châm chọc mỉa mai này, sắc mặt Khương Kỳ không hề thay đổi thậm chí không thèm cho bọn chúng một cái liếc mắt.
Đám người sau lưng Hồng Nhạn sau một hồi gào thét phát hiện Khương Kỳ căn bản không thèm nhìn mình, sắc mặt người nào người nấy đều trở nên khó coi.
Sắc mặt Hồng Nhạn lúc này lại càng thêm khó coi. Khương Kỳ này rõ ràng là đang làm mất mặt hắn ta. Nếu hắn ta cứ thế nhẫn nhịn vậy sau này trong tông môn còn ai coi hắn ra gì nữa?
Năm đó tuy Hồng Nhạn dùng kế đuổi Nhược Tà và Khanh Yên ra khỏi tông môn nhưng Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan vẫn là trưởng lão trong tông. Hai người lúc đó tuy không nói gì thêm, sau này bề ngoài cũng không làm khó hắn ta nhưng hắn ta luôn âm thầm phải chịu đủ loại làm khó dễ.
Thế thì đã sao, dựa vào nghị lực và đầu óc hơn người của hắn ta, chẳng phải hắn vẫn hô mưa gọi gió trong tông môn hay sao? Cho đến bây giờ, tuy Hồng Nhạn vẫn chưa lên được vị trí trưởng lão nhưng trong tông môn có đệ t.ử nào dám khinh thường hắn ta chứ?
Ngay cả Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan đang nằm trên giường nửa sống nửa c.h.ế.t cũng đã sớm không làm gì được hắn ta.
Con đường của Hồng Nhạn một mạch thuận buồm xuôi gió, dù có gian khổ đến đâu cũng không hề làm hắn nao núng. Thế nhưng hôm nay kẻ vừa mới xuất hiện này, chỉ vừacái đối mặt đã trước đ.á.n.h c.h.ế.t một người theo đuổi của hắn ta. Nếu không làm gì đó để vãn hồi mặt mũi, sau này còn ai dám thật lòng đi theo hắn ta nữa? Những kẻ đó dù trên mặt không dám nói nhiều nhưng lén lút khó bảo toàn sẽ không truyền ra những lời đồn không tốt về hắn ta.
Trong đầu Hồng Nhạn suy tính trăm ngàn lần, thực chất cũng chỉ là một thoáng chốc. Hắn ta âm hiểm liếc nhìn Khương Kỳ một cái, cuối cùng đã mở miệng:
“Nể tình ngươi mới đến Thiên Viêm Tông còn chưa biết quy củ, chuyện hôm nay ta cũng không trách cứ ngươi nhiều. Nhưng nếu cứ thế tha cho ngươi, ta cũng không có cách nào ăn nói với những đệ t.ử sau lưng ta.”
Hồng Nhạn dứt lời liền im lặng, xem ra là định đợi Khương Kỳ tự mình tiếp lời, tốt nhất còn có thể có thái độ đoan chính mà nhận sai.
Trong nhận thức của Hồng Nhạn, những chuyện dơ bẩn giữa họ không nên phơi bày ra ngoài. Hắn ta đã cho bậc thang lẽ nào Khương Kỳ còn có thể không xuống sao?
Thế nhưng sự thật lại luôn ngoài dự đoán của người ta.
Khương Kỳ nghe xong những lời đó, đôi mắt không hề chớp mà nhìn về phía Hồng Nhạn, đôi môi khẽ mở giọng nói thanh lãnh vang lên:
“Vậy thì có liên quan gì đến ta?”
Hồng Nhạn bị lời của Khương Kỳ làm cho tức đến muốn hộc m.á.u. Hắn ta phải dùng sức rất lớn mới kìm nén được ý định muốn xông lên tát c.h.ế.t Khương Kỳ.
“Người là do ngươi g.i.ế.c, ngươi ít nhất cũng phải cho một lời giải thích chứ?”
Nghe Hồng Nhạn nói vậy, Tô Ngữ “phụt” một tiếng liền bật cười.
Chờ nàng cười đủ rồi mới nhìn quanh liền thấy mọi người đều đang nhìn nàng, tựa như muốn biết nàng rốt cuộc đang nghĩ gì.
Trong hoàn cảnh như vậy, Tô Ngữ một chút sợ hãi cũng không có.
Nàng giơ tay vén lại mái tóc có chút rối bên thái dương rồi nói với Hồng Nhạn:
“Ta thật sự có chút hoài nghi, nhiều năm như vậy rốt cuộc ngươi đã sống sót như thế nào.”
Lời của Tô Ngữ có thể nói là vả mặt chân chính. Sắc mặt Hồng Nhạn đã giống như bảng pha màu, chốc lát lại một vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nhịn một hồi lâu, mới lại nói:
“Nếu ngươi g.i.ế.c địch nhân của mình, lẽ nào ngươi còn sẽ cho đối phương một lời giải thích thỏa đáng sao?”
“Nói đến đây, ta thật không thể không hoài nghi, rốt cuộc ngươi đã sống đến bây giờ như thế nào.”
Tô Ngữ dứt lời bỗng nhiên quay người nhìn về phía Nhược Tà:
“Còn có ngươi nữa, chỉ là một kẻ thiểu năng trí tuệ thêm ngu ngốc như vậy mà cũng có thể khiến ngươi phải đến tiểu thế giới sao? Những gì ngươi đã học đi đâu cả rồi?”
Tuy cảm thấy chiêu này của Tô Ngữ rất đúng, đ.á.n.h vào mặt Hồng Nhạn chan chát nhưng khi nghe thấy lời chất vấn của nàng, Nhược Tà vẫn cảm thấy trên mặt nóng rát.
Nhưng y cũng thật sự đang tự tỉnh lại, trước đây rốt cuộc y đã nghĩ thế nào sao lại có thể thua trong tay một kẻ như vậy?
Càng nghĩ càng cảm thấy mình thua một cách uất ức, trên mặt Nhược Tà hiện ra vẻ tủi thân:
“Tiểu Ngữ à, ta cũng không muốn đâu, chẳng qua lúc đó còn trẻ người non dạ phải không? Trên đời này ai lúc còn trẻ mà không từng thua trong tay kẻ tồi tệ chứ?”
Nghe thấy một tràng lời nói như vậy, khóe miệng Tô Ngữ cong lên, trong lòng đã không kìm được sự hưng phấn.
Mặt Hồng Nhạn đen như mực tàu. Mặc cho hắn ta có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới, Nhược Tà sau khi rời đi một thời gian trở về lại giống như biến thành một người khác. Không những không xúc động xông lên đ.á.n.h c.h.ử.i hắn ta mà còn cùng với nữ nhân mà hắn coi trọng kia kẻ xướng người hoạ, khiến hắn mất hết mặt mũi không biết đường nào mà lui.
Hồng Nhạn nhanh ch.óng liếc nhìn hai người một cái trong lòng hừ lạnh, phối hợp cũng thật ăn ý.
Đây vốn chỉ là một ý nghĩ tùy tiện nhưng vừa mới lóe lên trong đầu, hắn ta lại níu giữ lấy nó.
Phối hợp ăn ý!
Lại còn là một nam một nữ!
Vậy quan hệ giữa hai người này có phải là có chút gì đó không thể nói ra.
Hồng Nhạn nghĩ đến đây, theo bản năng liền nhìn về phía Khanh Yên.
Lọt vào tầm mắt vẫn là gương mặt lạnh lùng diễm lệ của Khanh Yên. Dù là lúc này trên mặt nàng cũng không có bất kỳ biểu cảm không nên có nào.
Hồng Nhạn tiến lên một bước hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Khanh Yên:
“Yên nhi, muội thấy không, y trước mặt muội mà còn dám cùng nữ nhân khác trêu đùa, đây rõ ràng là không coi muội ra gì. Người như vậy muội còn muốn cùng y cả đời sao?”
“Yên nhi, muội rời đi nhiều năm như vậy, ta thật sự rất nhớ muội. Muội có thể hỏi thăm trong tông môn xem, hơn một trăm năm qua ta có làm chuyện gì có lỗi với muội không? Ta thật sự vẫn luôn chờ đợi muội!”
Hồng Nhạn dứt lời, thực chất còn muốn nói tiếp nhưng ngay lúc này Tô Ngữ đã đứng lên.
“Bất kể ngươi nói gì, quan trọng nhất vẫn là phải có bằng chứng. Ngươi nếu có thì cứ tiếp tục nói. Nếu không có, lát nữa ta sẽ cho ngươi biết tay.”
Sắc mặt Hồng Nhạn hơi đổi nhưng lập tức lại khôi phục như thường.
Dáng vẻ Tô Ngữ vốn đã tuyệt mỹ, lúc này sa sầm mặt nói chuyện, trong mắt Hồng Nhạn lại có một hương vị khác.
Chỉ tiếc Khanh Yên còn ở đây, bây giờ hắn ta thật sự khó mà nói được gì.