Phì Phì đâu có quên mục đích chính của những lời nó nói vừa rồi là gì.
Tuy bị Tô Ngữ chọc thủng tâm sự có chút ngượng ngùng nhưng nếu nàng đã hiểu ra, tại sao nó còn phải bướng bỉnh nói không phải chứ? Nếu thật sự như vậy thì nó mới đúng là ngu ngốc!
“Được rồi, những gì cần nói đều đã nói, bây giờ ngươi nói xem bà ấy rốt cuộc nên chữa trị thế nào đi?”
Tô Ngữ cũng cảm thấy mình đã trì hoãn hơi lâu, người bên ngoài không chừng đã sốt ruột đến mức nào rồi.
Phì Phì nâng chân trước l.i.ế.m l.i.ế.m, đôi mắt mèo tròn xoe liếc nhìn Nguyễn Lan lười nhác nói:
“Cứu bà ấy có lợi ích gì? Bên cạnh chủ nhân ngày càng có nhiều người, đều không có thời gian bầu bạn với bổn mèo.”
Tô Ngữ nghe vậy bất đắc dĩ ôm trán, sao nói tới nói lui vẫn là bấy nhiêu lời đó?
Nàng thật sự cảm thấy nên tìm cho Phì Phì một người bạn, bằng không tên nhóc này buồn chán lại chỉ có thể dán mắt vào người nàng.
Trong lòng hạ quyết tâm nhưng trên mặt Tô Ngữ lại không hề biểu lộ ra.
“Dù sao đây cũng là mẫu thân của Nhược Tà, chúng ta nếu không cứu, ngươi cảm thấy thích hợp sao?”
Nghe Tô Ngữ hỏi vậy Phì Phì quả nhiên gật đầu đồng ý.
“Nếu muốn cứu bà ấy thực ra cũng dễ dàng. Chủ nhân hẳn là biết một câu, gọi là cởi chuông còn cần người buộc chuông. Độc của bà ấy rất dễ giải. Trong khoảng thời gian này bổn miêu ăn không ngồi rồi đã học hết nội dung trong sách cổ ở không gian. Sau này chủ nhân có bất kỳ yêu cầu nào về phương diện này, Phì Phì đều có thể vì chủ nhân mà giải ưu phiền.”
“Thuốc giải rất dễ dàng nhưng trong cơ thể bà ấy đã bị người ta hạ cổ, cần phải tìm được mẫu cổ mới có thể khiến nàng ta hoàn toàn khỏe lại.”
Nghe Phì Phì nói đã nắm vững y thuật, Tô Ngữ kinh ngạc há hốc miệng. Chuyện này thật sự không thể trách nàng kinh ngạc, những thứ đó chính nàng nhìn vào cũng đã thấy vô cùng đau đầu.
Phì Phì tuy là một linh thú nhưng thế mà lại có thể tĩnh tâm học những thứ này. Không thể không nói, Phì Phì dị thường thông minh. Nhưng đồng thời cũng cho thấy Phì Phì rất cô độc. Nếu không phải không có việc gì để làm sao lại nghĩ đến việc đi học y thuật chứ?
Tô Ngữ trong lòng có chút tự trách, xem ra sau này nàng phải dành nhiều tâm tư hơn cho Phì Phì một chút. Ít nhất cũng phải tìm cho nó một người bạn để nó không còn cô độc nữa.
Có điều Phì Phì vừa nói cổ, lại là thứ gì?
Thấy Tô Ngữ nghi hoặc nhìn mình, Phì Phì khẽ gật đầu:
“Chính là như trong lòng ngươi đang nghĩ vậy, là một loại cổ độc. Nhưng thứ này lợi hại hơn nhiều so với những thứ ngươi thấy ở Đại Tần hay kiếp trước.”
Thực ra điều này không cần Phì Phì nói nhiều, nàng cũng có thể tưởng tượng được.
Dù sao đây là Huyền Minh đại lục, chuyện kỳ lạ gì cũng có.
Chỉ là phải đi đâu mới có thể tìm được mẫu cổ?
Phì Phì lại l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt của mình:
“Chuyện tìm mẫu cổ, bổn mèo đành bất lực. Có điều bà ấy trúng cổ độc thời gian cũng không dài, hẳn là mới gần đây thôi.”
Tô Ngữ nghe vậy sắc mặt lạnh đi. Nguyễn Lan đã hôn mê một tháng, một tháng này chắc chắn đều ở trong phòng này không hề ra ngoài.
Mà trúng cổ độc là mới gần đây, vậy chứng tỏ kẻ hạ cổ độc cho Nguyễn Lan chắc chắn đã đến thăm bà ấy. Hoặc là nói lén lút đến cũng có khả năng. Nói như vậy phạm vi tìm kiếm mẫu cổ cũng đã thu hẹp hơn một nửa. Suy cho cùng chỉ có người của Thiên Viêm Tông, hơn nữa là người thân cận mới có thể đi vào nơi này.
Trong lòng Tô Ngữ đang suy tính xem nên nói với Nhược Tà và mọi người thế nào, thì Phì Phì lại ngáp một cái.
Nghe tiếng nhìn qua, liền nghe Phì Phì nói:
“Ta về đây, đến tối chắc là có thể chế ra t.h.u.ố.c giải. Ngươi ngày mai là có thể cho bà ấy giải độc. Sau khi giải độc, bà ấy hẳn là có thể tỉnh lại nhưng thân thể chắc chắn sẽ không được tốt cho lắm.”
Thực ra lời này của Phì Phì vẫn còn nói uyển chuyển.
Sau khi Nguyễn Lan tỉnh lại, sẽ không khác gì một người bệnh nặng liệt giường, ngược lại vì đã tỉnh táo nên sẽ phải thời thời khắc khắc chịu đựng nỗi thống khổ do cổ trùng mang lại.
--
Khi Tô Ngữ hủy bỏ kết giới đi ra ngoài, Nhược Tà và Nhược Văn Uyên lập tức liền đón tới.
“Tiểu Ngữ, mẫu thân ta thế nào rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tô cô nương, tình hình của phu nhân ta thế nào rồi?”
Tô Ngữ nhìn gương mặt lo lắng của hai người trước mặt khẽ cười một tiếng:
“Lát nữa ta sẽ chế tác t.h.u.ố.c giải, chờ ngày mai phu nhân dùng t.h.u.ố.c giải xong, hẳn là có thể tỉnh lại.”
“Thật sao?”
Nhược Tà và Nhược Văn Uyên nghe vậy, vẻ vui mừng trên mặt không thể che giấu.
Ngay cả Khanh Yên cũng chắp tay trước n.g.ự.c, vẻ mặt vui sướng không sao giấu được.
Tô Ngữ thật không nỡ nói thêm gì vào lúc này nhưng những gì cần nói vẫn phải nói.
“Chỉ là…”
Nghe thấy Tô Ngữ lại mở miệng trên mặt còn có vẻ khó xử, lòng Nhược Tà chính là chùng xuống một nhịp.
“Tiểu Ngữ, có gì thì ngươi cứ nói, giữa chúng ta không cần phải có gì e dè.”
Tô Ngữ gật đầu, cũng không còn day dứt nữa mà trực tiếp sảng khoái kể lại những gì Phì Phì đã nói.
Nghe nói Nguyễn Lan không chỉ trúng độc mà trong cơ thể còn có cổ độc, Nhược Tà và Nhược Văn Uyên đều như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Tô Ngữ mới đến Huyền Minh đại lục không rõ tình hình nhưng phụ t.ử họ thì lại rất rõ.
Cổ độc ở Huyền Minh đại lục khác với cổ độc ở vị diện thấp. Muốn hạ cổ thì cổ trùng cần phải được người hạ cổ tự mình dùng tâm huyết ôn dưỡng.
Nói cách khác một khi đã hạ cổ, người hạ cổ và người trúng cổ đã là không c.h.ế.t không ngừng.
Giữa hai người chắc chắn sẽ có một người phải c.h.ế.t.
Dưới tình huống như vậy, không cần nghĩ cũng biết kẻ hạ cổ kia nhất định sẽ ẩn mình rất sâu.
Suy cho cùng thù hận có lớn đến đâu cũng không quan trọng bằng tính mạng của mình. Có điều vẫn còn một khả năng, đó là kẻ hạ cổ rất tự tin.
Hắn ta tin tưởng sẽ không có ai phát hiện ra, dù cho có phát hiện Nguyễn Lan trúng cổ cũng sẽ không tìm thấy hắn.
Sắc mặt Nhược Văn Uyên là khó coi nhất, lúc này ông ấy càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
Nếu không phải Nhược Tà vừa vặn trở về, hơn nữa Tô Ngữ lại hiểu những thứ này, vậy chẳng phải ông sẽ phải trơ mắt nhìn Nguyễn Lan từ từ c.h.ế.t đi mà không có cách nào sao?
Tưởng tượng đến cảnh Nguyễn Lan bị người ta ám hại ngay dưới mí mắt mình mà ông ấy lại không hề hay biết, Nhược Văn Uyên liền hận không thể tự sát. Nhưng trước đó ông ấy cũng phải tìm ra kẻ hạ cổ kia, đem hắn ta thiên đao vạn quả.
Trong lòng Nhược Tà tuy có chút trách cứ phụ thân mình đã không chăm sóc tốt cho mẫu thân nhưng cũng biết lúc này không phải là lúc luận trách nhiệm, vẫn là nên tìm ra kẻ hạ cổ trước.
Khương Kỳ ung dung đi đến bên cạnh Tô Ngữ, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng nhìn về phía hai người Nhược Tà nói:
“Nàng ấy vừa rồi cũng đã nói, chuyện trúng cổ cần phải từ từ, trước hết hãy sắp xếp chỗ ở cho chúng ta đi, giải được độc trước cũng là tốt rồi.”
Nhược Tà nghe vậy bừng tỉnh:
“Đúng rồi đúng rồi, ngươi xem ta kìa, đều sốt ruột đến quên mất.”
Dứt lời, y quay đầu nhìn về phía Nhược Văn Uyên nói:
“Phụ thân, con dẫn họ đi nghỉ ngơi trước, chuyện sau này chờ con trở lại rồi cùng nhau thương nghị.”
Nhược Văn Uyên gật đầu nhìn theo nhóm người Khương Kỳ đi ra ngoài.
Trước khi Nguyễn Lan khỏe lại, ông ấy sẽ không rời khỏi căn phòng này một bước.
Cũng là do ông ấy quá tự tin, cảm thấy sẽ không có ai có thể động thủ ở đây. Không ngờ tới một phút lơ là suýt nữa đã thành đại sai.