Tuy trong lòng cảm thấy kỳ lạ nhưng gương mặt Nhược Tà vẫn không hề biến sắc. Hai người ngươi tới ta đi, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào t.ử huyệt của đối phương.
Long Huyên đứng một bên quan sát, lúc ban đầu vẫn còn vô cùng đắc ý. Bởi vì nàng ta biết thực lực của quản gia nên vốn rất tự tin. Chỉ là nàng ta không ngờ tới, Nhược Tà thế mà lại có thể ngang tài ngang sức với quản gia, hai người bất phân thắng bại.
Một lúc sau, thấy quản gia dần rơi vào thế hạ phong, sắc mặt Long Huyên mới ngày càng khó coi.
Nếu quản gia cũng bại thì bọn họ còn mặt mũi nào nữa. Đặc biệt là vừa rồi Nhược Tà còn lấy ra lệnh bài của Thiên Viêm Tông.
Long Huyên càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, ánh mắt khẽ lóe lên, một luồng bạch quang trong tay nàng ta chợt lóe sau đó liền thấy bạch quang bay về phía Nhược Tà.
Ngũ Suất đứng một bên thấy cảnh này lập tức hét lớn một tiếng:
“Nhược Tà cẩn thận!”
Nào ngờ lời này vừa thốt ra, bóng dáng của hắc y nhân chợt khựng lại sau đó xoay người một cái thế mà lại thay Nhược Tà đỡ lấy luồng bạch quang đang bay tới.
Tình huống này không chỉ khiến Ngũ Suất và Nhược Tà bất ngờ mà ngay cả Long Huyên cũng phải trợn mắt há hốc mồm.
Sau một hồi ngây người Long Huyên liền nổi giận.
“Quản gia, ngài làm cái gì vậy?”
Hắc y nhân ném vật trong tay ra sau đó nói:
“Tiểu thư, ai đã dạy ngươi những thứ này?”
Tuy trong miệng xưng hô là tiểu thư nhưng khẩu khí lại mang đầy vẻ răn dạy. Điểm này càng khiến Nhược Tà và Ngũ Suất cảm thấy kỳ lạ. Đây là khẩu khí mà một quản gia nên có khi nói chuyện với tiểu thư sao?
Trong lòng cảm thấy kỳ lạ nhưng Nhược Tà vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Còn Ngũ Suất thì không dám nói lời nào cho nên nhất thời mọi người đều im lặng.
Mà vị quản gia mặc đồ đen kia cứ thế lạnh lùng nhìn chằm chằm Long Huyên dường như đang chờ đợi phản ứng của nàng ta.
Long Huyên c.ắ.n c.h.ặ.t môi gương mặt tràn đầy vẻ không phục. Nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của quản gia, cuối cùng nàng ta không thể không cúi đầu:
“Ta sai rồi.”
Tuy giọng nói rất nhỏ nhưng mọi người đều đã nghe thấy.
Có thể khiến một vị thiên kim đại tiểu thư như vậy nhận sai thật sự đã rất không dễ dàng. Nhưng không ngờ rằng vị quản gia mặc đồ đen thế mà vẫn không hài lòng.
Chỉ nghe hắn lạnh lùng nói:
“Lớn tiếng một chút.”
Nhược Tà và Ngũ Suất thấy vậy trong lòng lúc này chỉ còn lại sự kinh ngạc đến tột cùng. Đây có phải là thái độ mà một quản gia nên có không?
Điều càng khiến hai người không thể ngờ tới còn ở phía sau, rõ ràng Long Huyên đã tức giận đến run cả người nhưng thiếu nữ ấy lại thật sự lớn tiếng nói lại một câu:
“Ta sai rồi.”
Sắc mặt của hắc y nhân lúc này mới dịu đi một chút. Nhưng cũng chỉ là một chút, chỉ nghe hắn nói:
“Tuy ta không biết tiểu thư đã học được những thứ này từ đâu nhưng sau này nếu tiểu thư còn dám làm như vậy nữa, ta sẽ đ.á.n.h gãy tay tiểu thư.”
Lời này vừa nói ra, Nhược Tà và Ngũ Suất thật sự cảm thấy tam quan của mình đều đã sụp đổ. Đây thật sự là quản gia và tiểu thư sao? Chắc chắn đây không phải là cha đang dạy dỗ con gái chứ?
Long Huyên tuy đang cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Nhược Tà và Ngũ Suất đang đổ dồn vào người mình. Cảm giác nóng rát đó quả thực khiến nàng ta muốn g.i.ế.c người. Thế nhưng nàng ta nắm c.h.ặ.t hai tay, cố gắng kìm nén không để mình bộc phát.
Vị quản gia mặc đồ đen tỏ ra rất hài lòng với biểu hiện của Long Huyên, lúc này mới chuyển tầm mắt sang người Nhược Tà. Đối diện với ánh mắt của vị quản gia, Nhược Tà chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn vô cùng thâm trầm nhưng những gì ẩn chứa bên trong y lại không thể hiểu được chút nào.
Y tự nhận trí nhớ của mình vẫn rất tốt, chỉ cần là người đã từng tiếp xúc y ít nhiều cũng có thể nhớ được bảy tám phần. Thế nhưng nhìn chằm chằm vị quản gia mặc đồ đen này một lúc lâu, y chắc chắn rằng mình tuyệt đối không quen biết người này.
“Ngươi là Nhược Tà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắc y nhân mở miệng hỏi nhưng lại không phải bằng khẩu khí nghi vấn, dường như hắn đã xác định đây chính là Nhược Tà. Hơn nữa hắn cũng quen biết Nhược Tà. Nói như vậy Nhược Tà lại càng cảm thấy kỳ quái.
“Ngươi biết ta?”
Nghe thấy Nhược Tà thừa nhận, vị quản gia mặc đồ đen thế mà lại nở một nụ cười chỉ là nụ cười đó trông thế nào cũng có chút quỷ dị.
“Nhược Tà, thiên tài ngàn năm khó gặp của Thiên Viêm Tông, thiên phú dị bẩm, ba tuổi đã bắt đầu tu luyện đến năm mười sáu tuổi đã tiến vào Vũ Linh cảnh, hơn nữa còn giữ mãi dung nhan mấy trăm năm không hề thay đổi.”
“Chỉ là không ngờ rằng, ngươi đến một vị diện cấp thấp như vậy, tu vi trên người chẳng còn lại bao nhiêu thế mà vẫn có thể giữ được dung mạo của mình.”
“Nhưng điều khiến ta càng không ngờ tới hơn chính là thế mà ngươi lại có ngày có thể trở về Huyền Minh đại lục, hơn nữa tu vi cũng đã khôi phục.”
“Xem ra ám thương và độc tố trên người ngươi đều đã được giải rồi phải không?”
“Là ngươi có được kỳ ngộ gì hay là đã gặp được đại nhân vật nào giúp ngươi tẩy kinh phạt tủy?”
Nhược Tà nghe những lời của vị quản gia thì trong lòng đã dấy lên sóng to gió lớn.
Vị quản gia mặc đồ đen này rốt cuộc là ai, thế mà lại nắm rõ chuyện của y như lòng bàn tay.
Những chuyện trước kia nếu có lòng tìm hiểu thì ở Thiên Viêm Tông vẫn có thể dò hỏi ra được. Chỉ là hai suy đoán sau cùng kia thật sự lợi hại. Thế mà lại đoán được rằng y là nhờ tẩy kinh phạt tủy mới có thể hồi phục.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Nhược Tà lại hỏi một câu.
Đối phương hiểu rõ y như vậy, mà y lại hoàn toàn không biết gì về người ta điều này khiến người ta cảm thấy rất bực bội, cũng không thể không đề phòng.
“Bây giờ ngươi không biết ta là ai nhưng một ngày nào đó ngươi sẽ biết.”
“Nếu cha ngươi biết ngươi đã trở về chắc chắn sẽ rất vui mừng.”
“Có điều, Thiên Viêm Tông bây giờ đã không còn là Thiên Viêm Tông trong ấn tượng của ngươi nữa. Nếu ngươi có quay về, ngàn vạn lần đừng kinh ngạc quá mới phải.”
Nhược Tà nghe vậy trong lòng khẽ động nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản:
“Thiên Viêm Tông có biến thành thế nào thì vẫn là Thiên Viêm Tông.”
Vị quản gia mặc đồ đen cười ha hả:
“Thiên Viêm Tông đích xác vẫn là Thiên Viêm Tông nhưng nếu như Hồng Nhạn đã có thân phận cao hơn ngươi rất nhiều thì sao?”
Nghe vị quản gia nhắc đến tên của Hồng Nhạn, biểu cảm trên mặt Nhược Tà cuối cùng cũng có một tia biến đổi.
“Không ngờ ngươi biết cũng thật nhiều, có điều đó cũng chẳng phải là bản lĩnh gì đi!”
Nghe Nhược Tà nói vậy, hắc y nhân cũng không tức giận chỉ nói:
“Ngươi muốn nói thế nào cũng được nhưng sự thật chính là như vậy. Hồng Nhạn mấy năm nay vẫn luôn muốn mạng của ngươi, bây giờ chính ngươi tự đưa tới cửa có phải là chui đầu vào lưới hay không, thật đúng là khó nói a!”
“Có điều nói đi cũng phải nói lại, ngươi đã trở về chẳng lẽ Khanh Yên không cùng ngươi trở về sao?”
“Nhưng cũng không đúng, xem ngươi bây giờ khí phách hăng hái thế này, Khanh Yên tuyệt đối là đã theo về cùng rồi. Nếu Hồng Nhạn mà biết nói không chừng sẽ lập tức đến tìm ngươi, suy cho cùng hắn đối với Khanh Yên cũng coi như là tình sâu nghĩa nặng, nhiều năm như vậy vẫn chưa từng thay đổi.”
Sắc mặt Nhược Tà dần trở nên khó coi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vị quản gia cũng trở nên tàn nhẫn.
Tuy không biết người này là ai nhưng dùng khẩu khí như vậy để nói ra những lời này, liền không để lại cho y ấn tượng tốt đẹp gì. Hay là cứ trực tiếp g.i.ế.c hắn đi cho xong chuyện.
Chỉ là ở đây còn có Long Huyên, còn có mười đệ t.ử của Thiên Viêm Tông chẳng lẽ phải g.i.ế.c hết tất cả sao?
Chỉ vừa nghĩ đến đó, Nhược Tà liền tự mình phủ định.