Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 662: VẬY THÌ XÔNG LÊN ĐI



 

Dù trong lòng đã có suy đoán nhưng Nhược Tà không hề biểu lộ ra ngoài, chỉ giữ vẻ mặt bình thản nói:

“Đây là vì sao vậy, chẳng lẽ Ngũ công t.ử thấy chúng ta không bán linh thái nữa nên không muốn gặp mặt là sợ chúng ta không có tinh tệ sẽ ở lại làm phiền ngài sao?”

Nghe Nhược Tà hỏi vậy, Ngũ Suất vội vàng xua tay:

“Không không không, Nhược Tà huynh đừng hiểu lầm, sao ta lại có suy nghĩ đó được, chỉ là…”

Nhìn bộ dạng do dự của Ngũ Suất, trong lòng Nhược Tà lại càng thêm chắc chắn với ý nghĩ ban nãy.

“Chỉ là cái gì, ngươi có chuyện gì cứ nói thẳng, đối với ta còn cần phải e dè sao?”

Ngũ Suất khó xử nhìn Nhược Tà trên mặt hiện lên vẻ giằng xé.

Cuối cùng hắn thở dài một hơi thật mạnh rồi nói:

“Không phải ta không muốn nói, mà là vì chuyện này thật sự không phải chuyện tốt lành gì.”

“Lúc trước không phải các người đã đấu giá được bán nhân đó sao, các người có biết người tranh giá với các người là ai không?”

Nghe Ngũ Suất hỏi vậy, Nhược Tà không cần nghĩ cũng biết thân phận của nữ nhân kia chắc chắn không hề đơn giản.

“Là ai?”

Ngũ Suất nhìn gương mặt vẫn không chút biểu cảm của Nhược Tà thở dài một hơi nói:

“Là Long Huyên, nữ nhi của đại trưởng lão Long Sân của Thiên Viêm Tông.”

Dứt lời Ngũ Suất liền nhìn về phía gương mặt Nhược Tà.

Nào ngờ lại thấy Nhược Tà sững sờ như bị sét đ.á.n.h:

“Ngươi nói cái gì?”

Thấy Nhược Tà giật mình và kinh hãi đến vậy, Ngũ Suất lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

Đắc tội với người có thân phận như Long Huyên quả thực sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Nếu Nhược Tà không có phản ứng này, hắn mới thấy kỳ quái.

Chỉ là Ngũ Suất không hề biết rằng, lý do Nhược Tà cảm thấy kỳ quái không phải vì bối cảnh của Long Huyên sâu rộng đến đâu, mà là vì đại trưởng lão của Thiên Viêm Tông từ khi nào lại có một đứa con gái!

Y đã ở Thiên Viêm Tông hơn bảy trăm năm, tuổi của Long Sân còn lớn hơn y rất nhiều, cụ thể bao nhiêu thì y cũng không rõ. Nhưng y chỉ nhớ rằng khi y còn nhỏ, Long Sân đã là một nam nhân nho nhã trạc ba mươi tuổi. Chờ đến khi y hơn bảy trăm tuổi thì Long Sân vẫn giữ dáng vẻ nho nhã của tuổi ba mươi.

Những điều đó cũng không phải vấn đề gì vì chỉ cần cấp bậc tu luyện ngày càng cao, việc giữ mãi dung mạo thanh xuân cũng không phải là chuyện khó khăn.

Nhưng mà Long Sân xưa nay vẫn luôn đơn độc một mình. Không chỉ không thành hôn, ngay cả thị thiếp hay tỳ nữ cũng không có. Cho nên y chỉ mới rời đi hơn một trăm năm, sao Long Sân lại đột nhiên có một đứa con gái. Hơn nữa tính tình của đứa con gái này lại ngang ngược nuông chiều đến vậy.

Chẳng biết xui xẻo thế nào mà bọn họ lại trở thành quan hệ đối địch.

Sau này bọn họ cũng phải đến Thiên Viêm Tông rồi cũng sẽ phải gặp mặt. Dù cho lần này có trốn tránh không gặp mặt thì chờ đến khi họ tới Thiên Viêm Tông, cũng sẽ luôn gặp phải.

Y không tin rằng chỉ vì thời gian trôi qua mà Long Huyên sẽ quên đi chuyện này. Suy cho cùng từ biểu hiện của Ngũ Suất lúc này là có thể nhìn ra, Long Huyên chắc chắn đang tìm kiếm bọn họ khắp nơi.

Ngũ Suất thấy Nhược Tà mãi không lên tiếng, còn tưởng rằng y đã bị dọa sợ, bèn nói xen vào:

“Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau đi đi. Ngươi chỉ có một mình, lại đang ở ngoài thành hẳn là sẽ rất dễ dàng tẩu thoát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhược Tà cũng không kinh ngạc tại sao Long Huyên lại biết là bọn họ cũng không nghĩ rằng là do Ngũ Suất nói ra. Bởi vì lúc Tô Ngữ tranh giá đã dùng giọng thật của mình, giọng của nàng ở Nghênh Thành không nhiều người nhận ra. Nhưng tại phòng đấu giá có rất nhiều người đã từng mua linh thái ở đây.

Bọn họ nhận ra giọng của Tô Ngữ, sau khi biết Long Huyên đang tìm nhóm người Tô Ngữ và biết chính Tô Ngữ đã đắc tội với Long Huyên liền có rất nhiều người nhảy ra tố giác. Dĩ nhiên làm như vậy bọn họ có thể nhận được một khoản tiền không nhỏ.

Không cần tốn công sức gì chỉ cần nói vài câu rồi chờ nhận một món thù lao không nhỏ, chuyện như vậy quả thực giống như bánh từ trên trời rơi xuống. Cho nên gần như không cần hoài nghi cũng biết là có người cố ý làm vậy.

Ngũ Suất thấy Nhược Tà lại một lần nữa đứng ngây ra đó không nói lời nào, cũng cảm thấy có chút sốt ruột.

“Ngươi lại đang ngẩn người nghĩ gì thế, mau đi đi. Đi thôi đi thôi…”

Lần này Ngũ Suất vừa nói vừa không ngừng đưa tay đẩy Nhược Tà. Tuy không dùng sức lớn nhưng cũng cho thấy trong lòng hắn thật sự rất gấp, hy vọng Nhược Tà có thể mau ch.óng rời đi.

Chính hắn cũng biết, nếu để Long Huyên biết việc mình làm, bản thân chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Nhưng chính hắn cũng không nói rõ được tại sao, chỉ là theo bản năng không hy vọng nhóm người Tô Ngữ bị thương.

Chỉ là với thực lực của hắn, lại không có năng lực để đối đầu với Long Huyên. Đặc biệt là sau lưng hắn còn có Ngũ Nghị Hào còn có cả một Nghênh Thành. Nếu thật sự đắc tội Long Huyên thì Nghênh Thành này e rằng cũng sẽ vĩnh viễn không có ngày yên tĩnh.

Cho nên chuyện này hắn không thể nhúng tay vào, chỉ có thể trước khi Long Huyên xuất hiện mau ch.óng đuổi Nhược Tà đi.

“Ta không đi…”

“Muốn chạy à? Đừng hòng.”

Nhược Tà và Ngũ Suất nghe thấy câu nói này đều mở to mắt hoàn toàn không ngờ tới lại có người khác xuất hiện.

Trong lúc Ngũ Suất còn đang lấy làm lạ không biết ai là người vừa nói câu đó thì động tác của hắn đã theo bản năng nhìn sang bên kia.

Quả nhiên liền thấy Long Huyên.

Chỉ là cách Long Huyên không xa đang đứng một đội thị vệ.

Trên quần áo của những người này có một ký hiệu đặc thù, cho thấy họ chính là người của Thiên Viêm Tông.

Cho dù đã nghe nói qua nhưng Nhược Tà vẫn cảm thấy rất kinh ngạc. Vừa mới đi rồi lại quay về thế mà đã xảy ra chuyện như vậy.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Long Huyên, Nhược Tà có thể đoán được người này chắc chắn đang cười thầm không ngớt trong lòng.

Tuy đã xác định được thân phận của đám người Long Huyên nhưng Nhược Tà vẫn hỏi:

“Vị tiểu cô nương này là ai, trông có vẻ quen mắt nhỉ.”

Nói rồi y còn tinh nghịch nháy mắt với Long Huyên. Nào ngờ Long Huyên lại nhíu mày, vô cùng ghét bỏ quay đầu đi nói:

“Bản tiểu thư chính là đại tiểu thư của Thiên Viêm Tông, đắc tội với ta thì các ngươi cứ chờ c.h.ế.t đi, biết chưa, ha ha ha ha.”

Nghe tiếng cười càn rỡ của Long Huyên, Nhược Tà cảm thấy có chút đáng sợ. Với chỉ số thông minh thế này thật sự là con gái của Long Sân sao?

Trong lòng nghĩ vậy, Nhược Tà cũng hỏi thẳng:

“Nghe nói đại trưởng lão của Thiên Viêm Tông đã hơn ngàn tuổi, nhưng ngươi trông thế nào cũng chỉ độ mười lăm mười sáu thôi nhỉ?”

Tuy lời chê bai của Nhược Tà rất rõ ràng nhưng Long Huyên đã cảm nhận được đây là đang châm chọc nàng ta. Cho nên nàng ta cũng không nói thêm nữa, mà ra lệnh thẳng:

“Vậy thì xông lên đi.”

--

Hết chương 662.