“Khương Kỳ, ngươi trở nên thế này từ bao giờ vậy?”
Không châm chọc một câu thì sẽ c.h.ế.t sao?
Thật tình y chỉ cười một chút thôi mà?
Không được sao???
“Đừng nói nhảm nữa, bên trong thế nào rồi?”
Khương Kỳ thẳng thừng cắt ngang lời Nhược Tà định nói đi thẳng vào vấn đề.
Nhược Tà bĩu môi nhưng vẫn đáp:
“Xong cả rồi, tình trạng của cả hai đều không tệ, chỉ là không biết tiếp theo sẽ ra sao.”
Cái “tiếp theo” mà y nói chính là sau khi m.á.u được truyền vào cơ thể Tô Ngôn, liệu cơ thể nó có thể dung hợp được bao nhiêu.
Nhưng chuyện này chỉ có thể tĩnh quan kỳ biến, bất kỳ ai cũng đều hữu tâm vô lực.
Suy cho cùng đây là việc mà ngoại lực không thể can thiệp.
Nhận được câu trả lời từ Nhược Tà, Khương Kỳ nhanh bước vào phòng.
Trong phòng Tô Ngữ và Tô Ngôn đều đang nằm đó, cả hai cùng nhắm nghiền hai mắt sắc mặt cùng tái nhợt.
Nhìn thế này ngũ quan của hai người lại càng thêm giống nhau.
Khanh Yên thấy Khương Kỳ bước vào, bèn chậm rãi đến bên cạnh hắn nhẹ giọng nói:
“Bọn họ đều ngủ rồi, đừng làm phiền họ thì hơn. Ta đi chuẩn bị chút đồ ăn cho họ, ngươi ở đây trông chừng nhé?”
Khương Kỳ nghe vậy gật đầu, Khanh Yên thấy thế cũng yên tâm rời đi.
Hắn chậm rãi đến bên giường Tô Ngữ ngồi xuống nhìn gương mặt tươi cười nhợt nhạt của nàng, Khương Kỳ lặng lẽ mỉm cười.
Trong nụ cười ấy ẩn chứa cả sự bất đắc dĩ lẫn cưng chiều, nếu có ai nhìn thấy e rằng đều sẽ cảm thấy vô cùng ấm lòng.
Mãi cho đến tối Tô Ngữ và Tô Ngôn mới tỉnh lại. Sau khi tỉnh Tô Ngôn còn đỡ hơn một chút, còn Tô Ngữ lại cảm thấy đầu váng mắt hoa toàn thân không chút sức lực.
Đây là di chứng của việc mất m.á.u quá nhiều!
Tô Ngữ thầm thở dài trong lòng, sau đó mở miệng ăn hết những thứ bổ huyết được đưa đến bên môi.
Tuy trong miệng toàn là mùi m.á.u tanh nhưng Tô Ngữ vẫn nở một nụ cười rạng rỡ với Khương Kỳ đang ngồi bên cạnh:
“Thân thể ta khỏe mà, chẳng mấy ngày là bồi bổ lại được thôi.”
Khương Kỳ nghe vậy ánh mắt trũng sâu.
Đúng là chẳng mấy ngày sẽ bồi bổ lại được.
Chỉ là bồi bổ lại chưa được bao lâu, lại phải mất đi một lần nữa thậm chí còn mất đi nhiều hơn.
Hắn gần như có thể tưởng tượng được cảnh tượng Tô Ngữ càng thêm suy yếu trong lần tới.
Điều này khiến cho bầu không khí quanh hắn lại càng thêm giá lạnh.
Tô Ngữ không hiểu tại sao, rõ ràng nàng muốn giải thích một chút để Khương Kỳ yên tâm không sa sầm mặt mày nữa.
Nhưng nhìn bộ dạng của Khương Kỳ bây giờ, sao lại hoàn toàn trái ngược thế này?
Chột dạ cụp mắt xuống, Tô Ngữ quyết định chuyên tâm ăn cơm.
Đúng, cứ như vậy đi.
Ăn cơm là chuyện quan trọng như vậy sao có thể phân tâm được chứ?
Đến lúc đi ngủ, Tô Ngữ rúc vào lòng Khương Kỳ cẩn thận hỏi:
“A Kỳ, chàng đang giận ta sao?”
Nào ngờ Khương Kỳ đáp lại không chút do dự:
“Ta đang giận nhưng là giận chính bản thân mình. Nếu ta đủ mạnh mẽ hơn một chút thì đã không cần nàng phải chịu khổ thế này.”
Nghe Khương Kỳ nói vậy lòng Tô Ngữ đau nhói.
Nhưng nàng cũng không biết mình có thể nói được gì, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy Khương Kỳ.
Khương Kỳ cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Ngữ vài cái hạ giọng nói:
“Ngủ đi, từ nay về sau, chuyện ăn uống sinh hoạt của nàng đều phải nghe ta.”
Tô Ngữ vội vàng gật đầu:
“Nghe, ta chắc chắn sẽ nghe.”
Cũng chính từ ngày hôm đó, trong thức ăn hằng ngày của Tô Ngữ không thể thiếu các loại đồ bổ huyết.
Đồ bổ huyết ăn nhiều vốn đã dễ ngán, huống hồ là người như Tô Ngữ ngày nào cũng ăn đủ ba bữa.
Chưa đầy nửa tháng, nàng chỉ cần nhìn thấy đồ bổ huyết là đã muốn nôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng lúc này Nhược Tà lại báo rằng có thể tiến hành lần thứ hai.
Miệng Tô Ngữ đắng ngắt lòng lại càng khổ hơn.
Nàng vừa định xem có thể làm nũng với Khương Kỳ để tạm ngưng mấy thứ này một thời gian được không.
Nào ngờ lần độ huyết thứ hai lại đến ngay sau đó.
Lần rút m.á.u thứ hai này ước chừng nhiều gấp đôi lần đầu tiên.
Khi Khương Kỳ gặp lại Tô Ngữ, sắc mặt hồng nhuận mà nàng đã dưỡng lại trong nửa tháng qua đã hoàn toàn biến mất.
Gương mặt nàng tái nhợt gần như trong suốt.
Khương Kỳ nắm c.h.ặ.t hai tay, không nói một lời xoay người đi ra ngoài.
Có kinh nghiệm từ lần đầu tiên, Khương Kỳ biết rằng giấc ngủ này của Tô Ngữ ít nhất cũng phải đến tối mới tỉnh.
Hoặc là vì lần này rút m.á.u nhiều hơn nên nàng sẽ ngủ lâu hơn nữa.
Mà việc hắn cần làm bây giờ chính là đi chuẩn bị đồ bổ, đảm bảo sau khi Tô Ngữ tỉnh lại là có thể lập tức ăn ngay.
Dĩ nhiên hắn cũng phải nghĩ cách làm cho mùi vị của những món đó trở nên ngon hơn một chút.
Tuy giận Tô Ngữ đã tàn phá thân thể mình như vậy nhưng hắn cũng không nỡ nhìn nàng ngày ba bữa đều nhíu mày.
Và sự thật cũng giống như Khương Kỳ đã nghĩ lần này Tô Ngữ tỉnh lại muộn hơn hẳn.
Không chỉ nàng mà ngay cả Tô Ngôn cũng giống Tô Ngữ, mãi đến sáng sớm hôm sau mới tỉnh lại.
Tô Ngữ vốn định ngồi dậy, nào ngờ còn chưa kịp chống đầu lên đã lại ngã phịch xuống giường.
Động tĩnh này đã đ.á.n.h thức Khương Kỳ đang gục đầu chợp mắt.
Khương Kỳ vừa kiểm tra xem Tô Ngữ có chỗ nào không khỏe, vừa nói:
“Đã suy yếu đến mức này rồi thì đừng có cậy mạnh nữa, nằm yên đi.”
Miệng tuy nói vậy nhưng hắn vẫn đỡ Tô Ngữ dậy, đặt một chiếc chăn mềm và gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đó cho thoải mái hơn một chút.
Tô Ngữ khẽ nhếch khóe miệng:
“A Kỳ, chàng thật tốt.”
“Đừng có nói lời dễ nghe với ta, chờ chuyện này kết thúc ta sẽ cho nàng biết ta ‘tốt’ đến mức nào.”
Tô Ngữ nghe vậy lại chẳng hề để tâm.
Mặc kệ Khương Kỳ bây giờ có nói ghê gớm đến đâu, dù sao trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không thể làm gì nàng được.
Chờ nàng hồi phục rồi còn có thể để mặc hắn muốn làm gì thì làm sao?
Tô Ngữ đang chìm trong những suy nghĩ tốt đẹp vô hạn, hoàn toàn không ngờ rằng những gì nàng đang nghĩ lúc này trước mặt Khương Kỳ đều chỉ là mây bay.
Đối mặt với Khương Kỳ, nàng căn bản không có bất kỳ khả năng phản kháng nào.
Bên này hai người đang trò chuyện thì giường của Tô Ngôn bên kia cũng có động tĩnh.
Cả hai cùng nhìn sang liền thấy Tô Ngôn không biết từ lúc nào đã ngồi dậy.
Sắc mặt của hắn đã khá hơn một chút, không còn tái nhợt không chút huyết sắc như trước nữa.
Tuy so với người thường vẫn còn trắng một cách khác thường.
Nhưng so với Tô Ngữ lúc này trông hắn lại khỏe mạnh hơn không ít.
Tô Ngôn tuy không soi gương nhưng chính hắn có thể cảm nhận được, hắn đã không còn giống như trước.
Hay nói cách khác cơ thể hắn đang dần thay đổi.
Cảm giác này thế mà lại có chút giống như lúc còn ở Đại Tần.
Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Tô Ngữ, một tia vui mừng còn chưa kịp dâng lên trong lòng đã lập tức tan biến.
Hắn có tư cách gì để vui mừng chứ?
“Tỷ tỷ, hay là chúng ta…”
“Tô Ngôn đừng quên những gì đệ đã hứa với ta.”
Lời của Tô Ngôn còn chưa nói hết đã bị Khương Kỳ lạnh lùng cắt ngang.
Ánh mắt nghi hoặc của Tô Ngữ đảo qua lại giữa hai người, sao hai người này lại có vẻ là lạ?
Lẽ nào còn có chuyện gì mà nàng không biết sao?
Không đợi Tô Ngữ đặt câu hỏi, Khương Kỳ đã nói:
“Nàng chờ ta một lát, ta đi bưng đồ ăn tới.”
Tô Ngữ vừa nghĩ đến những thứ mình sắp phải ăn liền cảm thấy có chút phát điên.