Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 648: VẬT PHẨM ĐẤU GIÁ CUỐI CÙNG





"Sau đây bắt đầu đấu giá trứng Thiên Lý Báo, giá khởi điểm một trăm hoàng tinh tệ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn mười hoàng tinh tệ."

Nghe mức giá này Tô Ngữ không khỏi tặc lưỡi.

Chỉ một thứ dùng để đi lại thôi mà giá đã cao đến vậy.

Chậc chậc, chẳng trách người thường không thể vào được nơi này.

Vật phẩm đầu tiên mà giá khởi điểm đã cao như vậy những món sau thì khỏi phải nói.

Tuy Tô Ngữ không mấy để mắt đến con Thiên Lý Báo này nhưng người tranh giành nó vẫn không hề ít.

Thấy những người này ra giá hào phóng Tô Ngữ cảm thấy thật khó hiểu.

Dù cho Thiên Lý Báo chạy nhanh thật nhưng đây chỉ là một quả trứng, mua về rồi còn phải tìm cách cho nó nở, sau đó nuôi nấng từ nhỏ đến khi có thể cưỡi được không biết phải mất bao lâu nữa.

Thôi được rồi, thế giới của người có tiền nàng không hiểu nổi.

Thực ra điều nàng càng không hiểu hơn là báo không phải động vật có v.ú sao? Sao ở đây lại nở ra từ trứng được.

Qua khoảng nửa khắc giờ cuối cùng quả trứng Thiên Lý Báo cũng bị một gã mập mua được với giá một nghìn hoàng tinh tệ.

Cái giá này thực ra đã rất cao nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của gã mập kia thì biết hắn chẳng hề thấy vậy.

Mở màn đã thuận lợi Tương Phi cũng rất vui mừng.

"Tiếp theo, là vật phẩm đấu giá thứ hai của hôm nay."

Dứt lời Tương Phi một thị nữ mặc váy lụa trắng bưng một chiếc khay lên đài, đặt chiếc khay lên bệ đá vừa trồi lên rồi vội vã khom người lui xuống.

"Vật phẩm thứ hai này là ba quyển công pháp tu luyện, đây là đấu giá gộp, nếu muốn mua phải mua cả ba quyển. Mỗi quyển này giá trị một nghìn hoàng tinh tệ, ba quyển gộp lại giá khởi điểm là ba nghìn hoàng tinh tệ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một trăm hoàng tinh tệ."

Nghe Tương Phi giới thiệu người bên dưới lại một phen xôn xao.

Đấu giá gộp quả thực hiếm thấy, huống hồ lần này vật phẩm lại là ba quyển công pháp tu luyện.

Ai lại rảnh rỗi đi mua nhiều công pháp tu luyện như vậy để làm gì.

Quan trọng hơn là cũng không biết những công pháp này thuộc loại nào, nhìn bộ dạng của Tương Phi cũng không có ý định giới thiệu thêm.

Mua về lỡ như không thể tu luyện chẳng phải là lỗ to sao?

Vì vậy dù Tương Phi đã dứt lời một lúc lâu, vẫn không có ai mở miệng ra giá.

Trong nhã gian Tô Ngữ đang trưng cầu ý kiến của mấy người Khương Kỳ:

"Vừa hay là ba quyển, chúng ta có nên ra giá không?"

Lục Du Kỳ nhìn xuống dưới, có chút do dự:

"Nhưng chúng ta cũng không biết ba quyển đó có phải..."

Lời của Lục Du Kỳ chưa dứt đã bị Khương Kỳ dùng ánh mắt ngăn lại.

Tự bịt miệng mình, Lục Du Kỳ cũng biết mình lỡ lời dù sao còn có Ngũ Suất ở đây.

Quay đầu nhìn về phía Ngũ Suất, thấy hắn vẫn đang dán mắt vào Tương Phi phía dưới bộ dạng như chẳng nghe thấy gì.

Lặng lẽ thở phào một hơi Lục Du Kỳ dứt khoát ngậm miệng, không bình luận thêm nữa.

Khương Kỳ suy nghĩ một lát rồi nói:

"Cứ mua đi."

Nếu không phù hợp sau này có cơ hội bán lại là được.

"Còn phải nhờ Ngũ công t.ử giúp ra giá."

Khương Kỳ quay đầu nói với Ngũ Suất.

Ngũ Suất nghe vậy ngẩn ra tại sao lại để hắn giúp ra giá?

Nhưng nhìn bộ dạng nghiêm túc của Khương Kỳ, Ngũ Suất cũng không nói nhiều, dù sao hiện tại cũng không có ai ra giá xem ra có thể mua được với giá thấp nhất.

"Ba nghìn hoàng tinh tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tương Phi ở dưới nghe thấy mấy chữ này, không khỏi giật giật khóe miệng.

Người này thật là...

Chắc là thấy không ai ra giá nên muốn dùng giá thấp nhất để mua đây mà?

Dù trong lòng có chút tiếc nuối nhưng không có ai khác trả giá, quả thực cũng không còn cách nào.

Quét mắt một vòng khắp mọi người, thấy vẫn không có ai muốn ra giá Tương Phi thầm thở dài,

"Ba nghìn hoàng tinh tệ lần thứ nhất, ba nghìn hoàng tinh tệ lần thứ hai, ba nghìn hoàng tinh tệ lần thứ ba, tốt, giao dịch thành công."

Mấy người Tô Ngữ nghe tiếng b.úa gõ quyết định, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Chưa đầy một lát, cửa nhã gian đã bị gõ vang người bước vào vẫn là thị nữ rót trà lúc trước.

Chỉ khác là lần này trong khay nàng bưng là ba quyển sách.

"Ngũ công t.ử, đây là ba quyển công pháp ngài đã đấu giá thành công."

Thị nữ nói rồi đặt khay lên bàn.

Thấy Ngũ Suất định giơ tay, Tô Ngữ đã đi trước một bước lấy ra túi vải đã chuẩn bị sẵn đưa cho thị nữ:

"Đây là ba nghìn hoàng tinh tệ."

Thị nữ nghe vậy cung kính nhận lấy cũng không kiểm tra, cứ thế khom người lui ra ngoài.

Mãi đến khi cửa nhã gian đóng lại, Tô Ngữ mới cầm ba quyển công pháp trên bàn lên xem.

Lần lượt lật xem cả ba quyển, nàng phát hiện trên những trang sách này vậy mà không có một chữ nào.

Nghi hoặc nhíu mày nhưng Tô Ngữ cũng không hỏi gì, bất kể là vì sao cứ đợi sau khi về rồi hỏi Nhược Tà sau.

Ngũ Suất nhìn Tô Ngữ bình thản cất đi ba quyển công pháp, còn mấy người Khương Kỳ bên cạnh thì chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, trong lòng không khỏi có chút nghi ngờ lẽ nào bọn họ không thực sự cần những công pháp này?

Nếu không tại sao sau khi mua được lại chẳng thèm nhìn lấy một lần?

Trong khoảng thời gian tiếp theo, các vật phẩm đấu giá có đủ cả, từ v.ũ k.h.í, đan d.ư.ợ.c, kỳ trân dị bảo cho đến linh thú, quả thực là vô số kể.

Qua những món đồ này Tô Ngữ cũng phần nào hiểu thêm về Huyền Minh đại lục.

Đây quả thực là một đại lục tu luyện, nơi người ta lấy võ làm trọng sức mạnh là trên hết.

Nếu không có thực lực thì bất cứ thứ gì cũng không thể có được.

Mấy người Tô Ngữ tuy cũng có chút động lòng với vài món, nhưng khổ nỗi những thứ họ vừa mắt thì giá lại cao ngất trời, còn những thứ họ có thể mua được thì lại chẳng lọt vào mắt xanh.

Chẳng mấy chốc một canh giờ đã trôi qua, đồng thời cũng nghênh đón vật phẩm đấu giá cuối cùng.

Dù đã đứng hơn một canh giờ và liên tục nói chuyện nhưng sự nhiệt tình của Tương Phi không hề giảm sút, ngược lại bầu không khí do chính nàng khuấy động càng làm nàng thêm hưng phấn.

Đôi môi anh đào khẽ mở giọng nói mê hoặc chậm rãi vang lên.

"Tiếp theo đây chúng ta sẽ chào đón vật phẩm đấu giá cuối cùng của đêm nay. Chắc hẳn rất nhiều vị khách ở đây đều đến vì món đồ này. Không nói nhiều lời vô ích nữa, hãy mang vật phẩm cuối cùng lên đây."

Tô Ngữ vốn đang mang tâm trạng xem kịch vui nhưng khi nghe Tương Phi nói muốn mang món đồ cuối cùng lên, nàng đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ.

Trái tim nàng dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt khiến nàng cảm thấy khó thở.

Nhận thấy Tô Ngữ có điều bất thường, Khương Kỳ lập tức quan tâm hỏi:

"Tô Ngữ, nàng sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao hay là chúng ta về trước nhé?"

Nghe lời Khương Kỳ, mấy người Nhược Tà cũng đều nhìn về phía Tô Ngữ.

Thấy gương mặt nàng tái nhợt không còn một giọt m.á.u ai nấy đều lo lắng.

Ngay cả Ngũ Suất cũng nói:

"Nếu không khỏe ta đưa các vị về. Dù sao vật phẩm cuối cùng này giá chắc chắn không thấp, chúng ta ở lại cũng chỉ xem náo nhiệt thôi."

--

Hết chương 648.