Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 644: NGHÊNH THÀNH PHỒN HOA



 

Ngũ Suất cảm thấy nếu không nhanh chân vào đến phòng, e rằng hắn sẽ không nhịn được mà ngồi bệt xuống đất ăn ngay tại chỗ.

May thay phòng khách đã ở ngay trước mắt.

Hắn vội vã bước vào, đặt từng món mỹ thực trong tay lên bàn rồi lập tức ngồi xuống.

Dù rất muốn ăn nhưng hắn vẫn cố gắng giữ ý tứ. Dù sao đây cũng là nhà người ta, chủ nhân còn chưa động đũa, nếu hắn ăn trước thì quả là không phải phép.

Bởi vậy Ngũ Suất nhìn quanh một lượt rồi mới lên tiếng:

"Sao nào, chúng ta bắt đầu được chưa?"

Mặc dù hắn cố hết sức tỏ ra bình tĩnh nhưng ánh mắt cứ lưu luyến trên từng đĩa thức ăn đã tố cáo rằng gã này thèm lắm rồi.

"Mau ăn đi."

Tô Ngữ nói rồi cũng cầm bát lên bắt đầu múc cháo cho ba đứa trẻ.

Thấy những người khác cũng lần lượt cầm đũa lên, Ngũ Suất không nhịn được nữa, vớ lấy đôi đũa gắp ngay một miếng trứng hấp cua trong đĩa gần nhất bỏ vào miệng.

Miếng trứng hấp tan trong miệng, hương vị tươi ngon lan tỏa, Ngũ Suất thỏa mãn nheo mắt lại.

Bữa cơm này Ngũ Suất ăn vô cùng thỏa mãn, mỗi một chiếc đĩa trên bàn đều sạch bong.

Nếu nhìn kỹ còn có thể thấy những chiếc đĩa đều sáng bóng, trông như thể vừa được cọ rửa sạch sẽ.

Nhưng mấy người Tô Ngữ đều biết, đó là do Ngũ Suất đã dùng một miếng bánh bao nhỏ tỉ mỉ lau sạch từng chiếc đĩa một.

Nếu không phải sợ mấy người Tô Ngữ chê bẩn, hắn đã chẳng cần phiền phức như vậy cứ trực tiếp l.i.ế.m cho sạch có phải tốt hơn không?

Vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình, Ngũ Suất lúc này mới thở ra một hơi dài:

"Nếu ngày nào cũng được ăn no như thế này thì tốt biết mấy."

Lục Du Kỳ nghe vậy liền trợn mắt trắng dã:

"Huynh nghĩ hay thật! Cho huynh ăn một bữa đã là may rồi lại còn đòi ngày nào cũng đến ăn chực. Sao huynh không c.h.ế.t đi cho rồi!"

Là một kẻ ham ăn sao y có thể chịu đựng được có người đến tranh giành thức ăn của mình chứ?

Lục Du Kỳ oán hận trừng mắt nhìn Ngũ Suất một cái. Hại y hôm nay ăn không no, vậy mà còn dám nghĩ sau này ngày nào cũng đến đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Đối với thái độ của Lục Du Kỳ, Ngũ Suất lại chẳng thèm để ý.

"Khương huynh, sau này ta có thể thường xuyên đến đây được không?"

Sắc mặt Khương Kỳ không đổi, giọng nói cũng không một chút gợn sóng:

"Huynh muốn đến thì cứ đến."

Nghe Khương Kỳ nói vậy, Ngũ Suất vui mừng khôn xiết.

Hắn đắc ý liếc nhìn Lục Du Kỳ mặt mày hớn hở.

Thấy chưa?

Ngươi nói không cho đến thì có ích gì, Khương Kỳ đây chẳng phải đã đồng ý rồi sao?

Đã được Khương Kỳ đồng ý, hắn cũng sẽ không giữ kẽ nữa.

Ngũ công t.ử hắn đã quyết định, sau này ba bữa một ngày sẽ giải quyết ở đây.

Phát hiện ra ý đồ của Ngũ Suất, Lục Du Kỳ lúc này mới thật sự nóng nảy.

Sao Khương Kỳ lại đồng ý chứ?

Giữa lúc Lục Du Kỳ đang nghĩ xem phải nói thế nào để Khương Kỳ thay đổi chủ ý, hắn đột nhiên nghĩ ra một chuyện.

Nếu hôm nay họ mua được công pháp sẽ có một thời gian không bán rau nữa!

Đến lúc đó, toàn bộ Bốn Biển phòng đều sẽ bị đóng cửa và bọn họ sẽ chuyên tâm tu luyện.

Ngũ Suất dù có đến cũng không vào được.

Đã không vào được thì còn nói gì đến chuyện ăn uống nữa?

Nghĩ thông suốt vấn đề này, tảng đá lớn trong lòng Lục Du Kỳ cuối cùng cũng rơi xuống.

Đúng là quan tâm quá sẽ bị loạn.

Hắn biết ngay mà, Khương Kỳ đại ca sao có thể để một người ngoài ngày nào cũng đến ăn chực được chứ.

--

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ăn uống no đủ, Tô Ngữ lại ngồi xuống nghe Ngũ Suất nói về buổi đấu giá tối nay.

Những gì Nhược Tà biết chỉ là về thế lực Thịnh Vũ Đấu Giá Hội.

Hơn nữa y đã hơn một trăm năm chưa trở lại Huyền Linh đại lục nên đối với chuyện của Thịnh Vũ Đấu Giá Hội lại càng không rõ.

Cho nên muốn tìm hiểu cặn kẽ vẫn phải hỏi Ngũ Suất.

Cầm của người thì tay ngắn, ăn của người thì miệng mềm.

Đã ăn uống no đủ, Ngũ Suất cũng không nói nhiều lời vô ích mà trực tiếp đem tất cả những gì mình biết ra nói.

Nghe Ngũ Suất kể, tâm trạng của mấy người Tô Ngữ đều có chút nặng nề.

Nhưng dù là vậy cũng là chuyện không thể tránh khỏi.

Một ngày trôi qua rất nhanh, gần như trong nháy mắt họ đã dùng xong bữa tối và chuẩn bị xuất phát từ Bốn Biển phòng .

Ngũ Suất cùng mấy người Khương Kỳ đi ra ngoài, sắp ra đến cổng lớn của Bốn Biển phòng , hắn bỗng nhiên dừng bước:

"Các vị đều đi cả, vậy mấy đứa nhỏ thì làm sao?"

Tô Ngữ nghe vậy thì sững sờ, quả thực không ngờ Ngũ Suất lại quan tâm đến vấn đề này.

Ba đứa trẻ Kiều Kiều dĩ nhiên đã được Tô Ngữ đưa vào trong không gian.

Buổi đấu giá là nơi rồng rắn lẫn lộn, đương nhiên không thể mang theo bọn trẻ đi được.

Nhưng để chúng ở lại Bốn Biển phòng một mình, Tô Ngữ cũng không yên tâm chi bằng trực tiếp đưa vào không gian, như vậy mới có thể thực sự an lòng.

Chỉ là nàng không ngờ, đến lúc này Ngũ Suất lại hỏi đến vấn đề đó.

"Bọn chúng đã ngủ rồi, không cần lo lắng đâu. Giấc này chúng sẽ ngủ đến tận ngày mai, thú cưng của ta sẽ trông chừng chúng."

Nghe nói ba đứa trẻ đã ngủ, Ngũ Suất cũng yên tâm phần nào.

Nhưng nghe Tô Ngữ nói là thú cưng của nàng trông chừng, hắn lại không khỏi lo lắng.

"Thú cưng cũng biết trông người sao? Hay là để ta cho thị vệ nhà ta qua đây canh giữ?"

Biết Ngũ Suất thật lòng, Tô Ngữ tự nhiên tỏ lòng cảm tạ.

Nhưng nếu thực sự để người của Ngũ Suất đến, vạn nhất phát hiện ra điều gì đó thì không hay.

Cho nên Tô Ngữ đành phải nói lời cảm ơn rồi đáp:

"Không cần đâu, huynh còn chưa biết sự lợi hại của Bốn Biển phòng này phải không? Chỉ cần kết giới phòng ngự được mở ra, cho dù là phụ thân của huynh đến, trong một chốc một lát cũng đừng hòng phá vỡ. Chỉ cần có người tấn công Bốn Biển phòng , chúng ta sẽ lập tức nhận biết được. Nơi này cách Thịnh Vũ Đấu Giá Hội lại không xa, không đầy một lát là có thể quay về."

Tô Ngữ đã nói như vậy, Ngũ Suất cũng không nói thêm gì nữa.

Vả lại đám người Tô Ngữ đi cùng hắn đến đấu giá hội, dọc đường chắc chắn sẽ có rất nhiều người nhìn thấy.

Mà chuyện trong Bốn Biển phòng còn có ba đứa trẻ, ngoài hắn ra e rằng không có ai khác biết. Cứ như vậy cũng chẳng có gì phải lo lắng.

Nhìn Nhược Tà mở kết giới phòng ngự của Bốn Biển phòng , trong lòng Ngũ Suất không khỏi cảm thán.

Không ngờ chủ nhân của Bốn Biển phòng này lại là Nhược Tà, hắn vẫn luôn cho rằng đó sẽ là Khương Kỳ.

Nhưng nhìn tình cảm của bọn họ, chủ nhân của Bốn Biển phòng này là ai cũng không quan trọng.

--

Mấy người đi thẳng về phía cổng thành Nghênh thành.

Sau khi vào thành mới phát hiện, trong thành lúc này đèn đuốc sáng trưng.

Mấy người Tô Ngữ tuy đã ở ngoài cổng thành hơn một tháng nhưng chưa từng vào Nghênh thành vào buổi tối, thấy cảnh tượng này, ai nấy đều có chút kinh ngạc.

"Ở đây đêm nào cũng náo nhiệt như vậy sao?"

Tô Ngữ hỏi.

Ngũ Suất lắc đầu:

"Ngày thường cũng náo nhiệt nhưng không thể nào bằng hôm nay được. Chẳng phải là vì tối nay có buổi đấu giá sao, người từ các thành trì khác đến không ít cho nên mới náo nhiệt như vậy."

Tô Ngữ nghe vậy gật đầu, như vậy còn có thể hiểu được.

Nếu như đêm nào Nghênh thành cũng náo nhiệt như thế, vậy thì Nghênh thành này quả không phải phồn hoa bình thường.

Nơi như vậy sao còn giống một thành trì nhỏ nơi biên thùy nữa?

--

Hết chương 644.