Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 641: LINH THẠCH THÌ KHÔNG, MUỐN MẠNG THÌ CÓ MỘT



 

Trong tay đã có đủ linh thạch vậy thì chuyện quan trọng nhất tiếp theo chính là tìm mua một bộ công pháp cho phù hợp.

Thế nhưng công pháp đâu phải là thứ muốn mua liền mua được, mà có mua được cũng chưa chắc đã thích hợp với mình hay sao?

Dĩ nhiên với mấy người Tô Ngữ, câu hỏi này không có lời giải đáp.

Ba người Tô Ngữ không cần phải nói, mới đến Huyền Minh đại lục chưa được bao lâu, mọi thứ đều lạ lẫm chẳng khác nào kẻ mù.

Còn Nhược Tà và Khanh Yên, hai người trước đây đều là người trong môn phái tự nhiên đã có sẵn công pháp để tu luyện, căn bản không cần phải hao tâm tổn trí đi tìm kiếm.

Bởi vậy nhân lúc Ngũ Suất lại một lần nữa tới mua rau linh, Tô Ngữ đã giữ hắn lại nói chuyện riêng.

Trong hoa viên ở hậu viện, Ngũ Suất thu lại ánh mắt đang quan sát xung quanh, nhìn một vòng mấy người Tô Ngữ đang ngồi vây quanh mình rồi cẩn trọng hỏi:

"Cái... viên linh thạch đó phụ thân ta đã bắt đầu bế quan hấp thụ rồi. Các vị có muốn đòi lại, tại hạ cũng đành bất lực. Linh thạch thì không có chỉ có cái mạng này thôi, các vị cứ liệu mà làm."

Nghe lời Ngũ Suất, mấy người Tô Ngữ nhìn nhau không khỏi bật cười.

Tình cảm là do hắn hiểu lầm rồi!

Lục Du Kỳ vội vàng xua tay nói:

"Ngũ huynh, huynh hiểu lầm rồi, bọn ta giữ huynh lại không phải để đòi linh thạch đâu."

Tô Ngữ cũng gật đầu phụ họa:

"Đúng vậy, đồ đã tặng đi rồi sao có thể đòi lại được chứ, huynh thật sự nghĩ nhiều rồi."

Nghe Tô Ngữ nói vậy, Ngũ Suất vẫn có chút không tin.

"Thật không?"

Nếu đã vậy cớ sao lại giữ hắn lại một mình làm gì?

Chẳng lẽ hôm qua vừa mới tặng linh thạch hôm nay đã có chuyện cần nhờ vả?

Cũng nhanh quá rồi thì phải?

Ngũ Suất vừa nghĩ vậy bên kia Khương Kỳ đã mở lời.

"Ngũ huynh đừng suy nghĩ nhiều, hôm nay giữ Ngũ huynh lại thực ra là muốn nhờ huynh giúp một việc nhỏ."

Quả nhiên giống hệt như hắn nghĩ.

Trong mắt Ngũ Suất rất nhanh thoáng qua một tia cảm xúc khó tả, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ vẫn cười nói:

"Khương huynh sao lại nói vậy, chuyện của huynh cũng là chuyện của ta, cần ta giúp gì cứ việc mở lời."

Khương Kỳ cười ha hả, giả vờ như không thấy được cảm xúc vừa rồi trong mắt Ngũ Suất tiếp tục nói:

"Ngũ huynh không cần nghĩ nhiều, cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là muốn hỏi thăm huynh một chút, nơi nào có bán công pháp."

"Cái gì?"

Ngũ Suất nhất thời không phản ứng kịp, không hiểu lời Khương Kỳ rốt cuộc có ý gì không khỏi kỳ quái nhìn về phía y.

"Ở Nghênh thành này, hoặc những vùng lân cận có nơi nào bán công pháp không?"

Khương Kỳ nói xong thì nhìn chăm chú vào Ngũ Suất chờ đợi câu trả lời của hắn.

Chuyện này đối với bọn họ vô cùng quan trọng.

Lần này thì Ngũ Suất đã nghe rõ lời Khương Kỳ nói nhưng chính vì nghe rõ, hắn lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn.

Dựa vào trận chiến ngày hôm qua mà xem, mấy người Tô Ngữ đều là những kẻ ẩn giấu thực lực.

Mặc dù ngay cả phụ thân hắn cũng không nhìn ra được đám người Khương Kỳ rốt cuộc đã làm thế nào nhưng đó là sự thật không thể chối cãi, dù sao trận chiến đó mọi người đều đã chứng kiến tận mắt không cách nào làm giả được.

Đã tu luyện lại còn đạt được thành tựu nhất định.

Vì sao còn muốn mua công pháp tu luyện?

Trong phút chốc Ngũ Suất cảm thấy đầu óc mình dường như không đủ dùng nữa.

"Khương huynh vì sao lại nghĩ đến việc mua công pháp?"

Trong lòng nghĩ không ra Ngũ Suất bèn thẳng thắn hỏi.

Sở dĩ hắn muốn hỏi cho ra nhẽ là bởi vì hắn còn một thắc mắc khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lẽ nào, với bối cảnh hùng hậu như vậy sau lưng nhóm người Khương Kỳ, công pháp họ tu luyện chắc chắn không phải tầm thường. Đã vậy còn phải ra ngoài mua thêm, chuyện này thật không hợp lẽ thường.

Đối với câu hỏi của Ngũ Suất, mấy người Khương Kỳ đã sớm đoán được và cũng đã nghĩ sẵn cách đối phó.

"Ta chẳng phải đã nói với huynh rồi sao, ta có ba đứa con nhỏ, đây là chuẩn bị cho chúng nó."

Ngũ Suất nghe vậy thì trừng lớn hai mắt, hắn rất muốn hỏi công pháp chính ngươi tu luyện chẳng lẽ không thể truyền lại cho con trai mình sao?

Lại nói con của ngươi mới lớn từng nào?

Đã phải bắt đầu tu luyện rồi ư?

Nhưng những lời này cũng chỉ là nghĩ trong lòng mà thôi.

Khương Kỳ đã đưa ra lời giải thích hắn cũng không thể tiếp tục truy hỏi.

Hơn nữa, hắn cũng không phải kẻ ngốc thật sự, lý do của Khương Kỳ, người sáng suốt vừa nghe đã biết chỉ là một cái cớ.

Nếu hắn cứ tiếp tục hỏi tới sẽ chỉ làm đôi bên thêm khó xử.

Cười một tiếng sảng khoái, Ngũ Suất nói:

"Các vị hỏi chuyện này quả thực là hỏi đúng người rồi. Nhắc tới việc này ở Nghênh thành không có ai rành rẽ hơn tại hạ đâu."

Nghe Ngũ Suất nói vậy, mắt mấy người Tô Ngữ sáng lên vội vàng hỏi tới:

"Thật sao, vậy huynh mau nói đi."

Thấy bộ dạng vô cùng khẩn thiết của mấy người Tô Ngữ, mặc dù không biết nguyên do nhưng Ngũ Suất cũng không úp mở nữa:

"Chẳng lẽ các vị chưa từng nghe nói về Thịnh Vũ Đấu Giá Hội sao?"

Lời này vừa thốt ra Ngũ Suất quả thực nhận ra có điều gì đó không đúng.

Bất kể đám người Tô Ngữ, Khương Kỳ đến từ đâu, Thịnh Vũ Đấu Giá Hội danh tiếng lẫy lừng như vậy không có lý nào họ lại chưa từng nghe qua.

Không đợi Khương Kỳ và Tô Ngữ lên tiếng, Nhược Tà, người vốn ít nói đã mở lời.

"Sao có thể chưa từng nghe qua, chỉ là không ngờ tới ngay cả Nghênh thành cũng có chi nhánh của họ mà thôi."

Nghe Nhược Tà nói vậy, Ngũ Suất lập tức không vui.

"Huynh nói vậy là có ý gì? Lẽ nào xem thường Nghênh thành của bọn ta? Sao Nghênh thành lại không thể có chi nhánh của Thịnh Vũ Đấu Giá Hội chứ? Ta cho huynh biết, Nghênh thành này là thành trì lớn nhất trong số mười mấy thành trì lân cận đấy, đừng có mà xem thường!"

Ngũ Suất nói xong còn ngẩng cao đầu, thể hiện rõ sự bất mãn trong lòng.

Tô Ngữ có thể hiểu được sự bất mãn này của hắn đến từ đâu.

Phụ thân hắn là thành chủ Nghênh thành, lời của Nhược Tà vừa rồi lại có ý chê Nghênh thành quá nhỏ, điều này đương nhiên sẽ khiến Ngũ Suất tức giận.

Cũng may Nhược Tà cũng là người đã có tuổi không muốn so đo với một tiểu t.ử.

Hơn nữa lời nói vừa rồi của ông, tuy không có ý đó nhưng quả thực rất dễ gây hiểu lầm.

"Là do ta lỡ lời, mong huynh bỏ qua cho!"

Thái độ của Nhược Tà vô cùng thành khẩn, Ngũ Suất cũng không tiện tiếp tục tức giận.

"Các vị đã biết rồi, vậy ta sẽ không nói chi tiết nữa. Nhưng vận khí của các vị cũng thật tốt, vừa hay mười ngày nữa, Thịnh Vũ Đấu Giá Hội sẽ có một buổi đấu giá cực lớn. Loại đấu giá này thường một năm mới có một lần vừa vặn lại để các vị bắt kịp."

"Lớn thì thế nào?"

Lục Du Kỳ kỳ quái hỏi.

Thực ra hắn càng muốn hỏi, đấu giá hội là có ý gì.

Nhưng Nhược Tà cứ liên tục ra hiệu bằng mắt, hắn đành phải hỏi sang chuyện khác.

Ngũ Suất liếc Lục Du Kỳ một cái, đáp:

"Lớn tức là, buổi đấu giá lần này sẽ có rất nhiều thứ tốt. Công pháp mà các vị muốn cũng có thể sẽ xuất hiện, dĩ nhiên đây chỉ là có thể mà thôi."

Mặc dù Ngũ Suất nhấn mạnh chỉ là "có thể", nhưng mấy người Tô Ngữ vẫn vô cùng vui mừng.

Có hy vọng vẫn tốt hơn là không có hy vọng nhiều.

Nếu không bọn họ sẽ chỉ có thể loanh quanh như ruồi không đầu mà thôi.

--

Hết chương 641.