Thế nhưng nếu cứ để ông ta rời đi như vậy, Lạc Chung trong lòng cũng không cam lòng.
Nếu bỏ lỡ cơ hội hôm nay ai biết khi nào ông ta mới có thể lại lần nữa nhìn thấy Lạc Tâm?
Cánh cửa lớn phủ Quốc sư ông ta không vào được, hơn nữa dù cho Lạc Tâm ra ngoài, ông ta cũng không thể mỗi lần đều tìm hiểu ra Lạc Tâm rốt cuộc đi đâu.
Trong lòng so sánh một phen, Lạc Chung vẫn quyết định kiên trì thêm một chút.
"Tâm nhi, tổ mẫu ngươi lớn tuổi rồi, muốn gặp lại ngươi và tiểu ngoại tôn một lần. Bà ấy luôn luôn nhắc rằng không biết khi nào sẽ mất, nếu có thể trước khi c.h.ế.t gặp ngươi một lần, được ngươi tha thứ thì bà ấy cũng mãn nguyện. Nếu như ngươi không muốn tha thứ bà thì bà ấy chính là c.h.ế.t không nhắm mắt."
Lạc Tâm lắc đầu cười khổ:
"Tổ mẫu thấy ta mới thực sự sẽ c.h.ế.t không nhắm mắt."
"Ngươi..."
Lạc Chung bị lời nói của Lạc Tâm làm cho không thốt nên lời, Lạc Tâm và mấy người cũng lười tiếp tục phản ứng ông ta.
"Đi thôi tỷ tỷ, nếu không vào chậm mất."
Lạc Tâm nghe vậy gật đầu, cũng thật sự là không có gì đáng nói nữa.
Lạc Chung rất muốn đi nói với Lạc Tâm mấy câu nữa nhưng tốc độ của Thủy Minh và mấy người rất nhanh, Lạc Chung tuổi tác đã cao lại là người sức trói gà không c.h.ặ.t đương nhiên là không thể theo kịp.
Sau khi Tô Ngữ và những người khác tiến vào hoàng cung, Tô Ngữ mới thực sự thấy được làm một đế vương là một tồn tại như thế nào.
Hoàng cung tráng lệ, Tô Ngữ trước đây đã từng thấy qua, nhưng lần lễ tạ ơn này, lại càng khiến nàng cảm thấy thán phục.
Trước đây luôn nghe người ta nói Thủy Tường thích xa hoa lộng lẫy nhưng lại không ngờ lại quá đáng như vậy.
Thực sự không biết vừa trải qua một trận tuyết tai lớn, ngân khố triều đình còn lại bao nhiêu bạc, liệu có đủ cho lần tiêu xài này không.
Mặc dù trong lòng cảm khái muôn phần nhưng Tô Ngữ cũng biết nên suy nghĩ một chút rồi buông xuống.
Vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Thiên hạ này là thiên hạ của Thủy Tường, vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Còn ngân khố có tiền hay không, cứ đợi Thủy Minh sau này lên ngôi tự mình lo lắng đi.
Mấy người vừa đi không bao lâu, đã có một thái giám vội vã chạy tới.
Mấy người nhìn sang, không phải tổng quản thái giám bên cạnh Thủy Tường là Vương Lâm thì còn ai.
"Ai ô, mấy vị nhưng xem như là đã đến."
Vương Lâm người còn chưa đến trước mặt, mặt đã nở nụ cười tươi roi rói.
Tô Ngữ nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn ta, trong lòng là một trận xao động.
Người này, quả thật là làm thái giám làm đến thành thói.
Công phu gặp người ba phần cười này quả thật là dày công tôi luyện.
Trong lòng đang suy nghĩ Vương Lâm đã đi đến trước mặt, nói với Tô Ngữ và mấy người:
"Quốc sư đại nhân ngài đã đến, hoàng thượng sáng sớm đã sai nô tài ở đây chờ, rất sợ ngài đến mà không có người dẫn đường."
Nói xong cũng không cho mấy người kịp trả lời, tiếp tục nói:
"Đi đi, nô tài đây dẫn ngài đi gặp hoàng thượng, hoàng thượng thế nhưng đã sốt ruột chờ rồi. Hoàng thượng còn nói, hôm nay ai cũng không thấy muốn tiên kiến Quốc sư đại nhân."
Tô Ngữ nghe vậy cười thầm, nói thật là dễ nghe, bọn họ chẳng lẽ còn không hiểu, Thủy Tường vì sao cố nài đòi gặp Nhược Tà trước, chẳng phải vẫn vì chút thần thủy quan trọng cuối cùng sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vừa trên đường tới, gặp được An Khánh công chúa, An Khánh công chúa nói hôm nay muốn dâng lên hoàng thượng một món quà đặc biệt, hỏi bản quốc sư có muốn góp chút không, bản quốc sư nghĩ dù sao cũng không chuẩn bị vật gì tốt, không bằng theo cùng nhau góp vậy."
Vương Lâm nghe lời Nhược Tà nói, trong khoảng thời gian ngắn có chút phản ứng không kịp "Kia... Kia ý Quốc sư là?"
Khanh Yên khinh thường cười một tiếng:
"Lời đơn giản như vậy, ngươi cũng nghe không rõ, là làm thế nào mà lên được vị trí tổng quản thái giám. Ý là, chúng ta vốn dĩ chuẩn bị quà mừng không tặng nữa, tất cả ở chỗ An Khánh công chúa kia rồi."
Nhược Tà phụ họa gật đầu:
"Đúng vậy, đã không có quà mừng trong tay, bản quốc sư cũng không có ý tứ theo công công đi gặp hoàng thượng, hay là đợi lát nữa mọi người đều đến đông đủ sau đó cùng nhau gặp đi. Đã vào cung, đi gặp thái thượng hoàng đó cũng là điều nên làm."
Nói xong, cũng không đợi Vương Lâm có phản ứng gì đã dẫn Tô Ngữ và mấy người hướng về phía Thủy Hạo cung mà đi.
Vương Lâm ngây người đứng tại chỗ nhìn mấy người rời đi, một lúc lâu mới phản ứng lại.
Hung hăng vỗ một cái, vẻ mặt sầu khổ nói:
"Chuyện gì thế này, ngươi nói này đang yên đang lành, An Khánh công chúa phát điên gì vậy..."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Vương Lâm mới phát giác không đúng, vội vàng che miệng mình, cẩn thận nhìn xung quanh, thấy không có ai, lúc này mới yên tâm.
Không mời được người, Vương Lâm cũng không dám chậm trễ thêm thời gian vội vã hướng về phía Cần Chính điện mà đi.
Không thể đưa người về, ít nhất cũng phải vội vàng mang lời về.
Nếu không hoàng thượng một khi nổi giận, nói không chừng sẽ lấy hắn ta ra khai đao đầu tiên.
Không thể không nói Vương Lâm quả thực là người cũ bên cạnh Thủy Tường, đương nhiên là vô cùng hiểu rõ Thủy Tường.
Thủy Tường sau khi nghe Vương Lâm đáp lời, tức giận đến đỏ mặt tía tai, suýt nữa nhảy dựng lên mắng to An Khánh công chúa.
Nhưng vì nữ nhi của An Khánh công chúa là Tư Đồ Nguyệt đang mang thai, hắn ta muốn trực tiếp gọi An Khánh công chúa đến răn dạy trong lòng, lại đành kìm nén xuống.
Trong bụng nàng ta, rất có khả năng có hài t.ử của hắn ta.
Thôi vậy, đợi thêm mấy tháng nữa rất nhanh sẽ qua, nếu đến lúc đó không phải là nhi t.ử, hắn ta lại tìm An Khánh công chúa tính sổ cũng không muộn.
Nhưng hôm nay, hắn ta dù thế nào cũng muốn từ tay Nhược Tà lấy được số thần thủy còn lại.
Dùng hai lần thần thủy xong, hắn ta cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, mặc dù bụng vẫn lớn như vậy nhưng lại không còn gây ra bất kỳ gánh nặng nào cho hắn ta.
Hắn ta tin, sau khi uống lần thần thủy cuối cùng, mọi dơ bẩn trong cơ thể hắn ta cũng sẽ được quét sạch sẽ, đến lúc đó hắn ta tuyệt đối có thể trường mệnh trăm tuổi.
Không nói sống mãi mãi nhưng trong vòng mấy chục năm, nhất định là không phải lo lắng về tính mạng.
Cơ hội tốt như vậy, hắn ta sao có thể trơ mắt nhìn nó tuột khỏi tay?
Tuy nhiên, Nhược Tà vậy mà lại dẫn người đi gặp thái thượng hoàng, chẳng lẽ trái tim y vẫn nghiêng về phía lão già đó hơn?
Chẳng lẽ y còn muốn giúp lão già đó đối phó hắn ta, cướp ngai vàng của hắn ta sao?
Nếu là chuyện khác Thủy Tường có lẽ còn có thể tỉnh táo một chút nhưng chuyện trước mắt này lại là nỗi đau của hắn ta.
Sự giám sát của Thủy Hạo suốt mấy năm nay vẫn khiến hắn ta đứng ngồi không yên.
Bây giờ Nhược Tà lại còn muốn thân cận với Thủy Hạo như vậy, lại còn có một Thủy Minh vốn là người thừa kế ngai vàng, hắn ta sao có thể không suy nghĩ nhiều?
Thế là Thủy Tường đầy thuyết âm mưu, quyết định nhất định phải giải quyết chuyện này ngay trong hôm nay.
Hắn ta không thể để mối họa lớn này cứ lởn vởn trước mắt, khiến hắn ta ngày đêm không được yên ổn.
Nghĩ đến đây, Thủy Tường nói với Vương Lâm:
"Đi, đi tìm An Khánh công chúa cho trẫm, nói trẫm có việc muốn cùng bà ta bàn bạc."