"Thái thượng hoàng nói rất đúng, đã là bảo vật vô giá, vậy thái thượng hoàng cảm thấy có thể dùng gì để đổi lấy nó từ ta?"
"Cái này..."
Thủy Hạo nhất thời nghẹn lời.
Ông ta có chút hối hận vì vừa rồi đã nói quá tuyệt đối. Nhưng những gì ông ta nói cũng là sự thật mà.
Thấy Thủy Hạo cứng họng không nói nên lời, Nhược Tà lại cười:
"Đừng nói là bây giờ ta không có thủy thần, dù có đi chăng nữa, thái thượng hoàng sẽ lấy gì để đổi đây?"
Thủy Hạo nghe vậy lại sững sờ.
Trước đây Nhược Tà quả thực không hề nói chuyện một cách mạnh mẽ như vậy. Đột nhiên thấy y thái độ như thế, Thủy Hạo cảm thấy mình có chút khó tiếp thu.
Thế nhưng, dù Nhược Tà có gây khó dễ, ông ta vẫn phải tiếp tục nói.
"Quốc sư, không phải ta cố ý làm khó, cũng không phải không biết đủ. Ta biết, việc quốc sư có thể lấy ra nhiều thủy thần như vậy trước đây chắc chắn không dễ dàng gì, thế nhưng đây thực sự là bất đắc dĩ. Người xem, thân thể của ta và hoàng thượng đều rất cần..."
"Theo lời thái thượng hoàng, trên đời này có rất nhiều người cần thần thủy, chẳng lẽ chúng ta phải chia cho mỗi người một phần sao?"
Nhược Tà cắt ngang lời Thủy Hạo và hỏi ngược lại.
Thủy Hạo vội vàng lắc đầu:
"Điều đó chắc chắn không thể rồi, chỉ là ta và hoàng thượng không giống những người khác sao?"
Nhược Tà nhíu mày:
"Có gì mà không giống?"
Thủy Hạo và Thủy Tường đều không biết trả lời thế nào. Mọi chuyện đã nói rõ như vậy, thế mà Nhược Tà vẫn cứ hỏi, điều này rõ ràng là cố tình gây khó dễ.
"Này A Minh, sao con cứ ngồi yên mà không nói gì?"
Thủy Hạo nhìn Thủy Minh nói.
Thủy Minh khinh thường cười thầm trong lòng, nhưng trên mặt vẫn nghiêm chỉnh nói:
"Phụ hoàng, thực ra con có một chuyện giấu người, Tâm Nhi khi sinh Dung Nhi bị tổn thương cơ thể. Quốc sư nói nếu có thủy thần uống vào có thể phục hồi. Bình thủy thần trước đây, con vốn đã muốn cho Tâm Nhi uống, thế nhưng lúc đó tình huống vạn bất đắc dĩ đành phải bỏ qua. Hiện tại nếu có thủy thần, con đã sớm xin quốc sư để cho Tâm Nhi dùng rồi."
Ý của hắn là, đừng hòng trông cậy hắn đi xin thủy thầntừ Nhược Tà nữa. Dù có thật, hắn có thể xin được, thì cũng nhất định là ưu tiên cho Lạc Tâm uống đầu tiên.
Lời này khiến Thủy Hạo và Thủy Tường đều tức giận đến đỏ bừng mặt.
Thủy Tường càng thất vọng tột độ nhìn Thủy Minh:
"Ngũ đệ, trẫm thật không ngờ đệ lại là loại người này. Có thần thủy, đệ lại muốn ưu tiên cho thê t.ử của đệ. Đệ đặt phụ hoàng ở đâu? Càng đặt trẫm ở đâu? Sao đệ có thể ích kỷ như vậy, không nghĩ cho gia quốc một chút nào?"
Thủy Tường quả nhiên là người đã làm hoàng đế mấy năm, vẫn có chút đầu óc. Vừa mở miệng đã đội ngay cái mũ "gia quốc" xuống.
Tuy nhiên, dù có thế cũng phải xem hắn có chịu đội hay không.
"Vậy hoàng thượng vì sao cố chấp tranh giành thủy thầnvới phụ hoàng? Hoàng thượng nói mình bị cảm lạnh đau eo, là loại cảm lạnh gì mà chỉ có thủy thần mới có thể chữa khỏi? ta thấy thân thể hoàng thượng hiện tại vẫn rất tốt mà."
Thủy Hạo nghe vậy sắc mặt liền trở nên vô cùng khó coi. Hắn ta nói bị cảm lạnh đau eo chỉ là cái cớ mà thôi.
Người thông minh vừa nghe là có thể hiểu, đó chẳng qua là cái cớ để đòi thủy thần. Chuyện này ai cũng biết rõ trong lòng, căn bản không cần nghiêm túc để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng Thủy Minh lại dám nói thẳng ra. Cũng không biết hắn thật ngốc hay cố ý.
Hay là hắn vốn dĩ đã cố ý.
Thủy Tường nhìn chằm chằm Thủy Minh một lúc, thấy sắc mặt Thủy Minh vô cùng bình thản, không hề có chút lúng túng hay hoảng loạn nào.
Càng nhìn, Thủy Tường lại càng cảm thấy Thủy Minh là cố ý, cơn giận trong lòng liền không ngừng cuồn cuộn dâng lên.
"Thủy Minh, trẫm là hoàng đế, đây không phải là bàn bạc với đệ mà là mệnh lệnh."
Trong cơn tức giận, ngữ khí của Thủy Tường không còn ôn hòa nữa, mà là mệnh lệnh nghiêm khắc.
Thủy Minh lộ ra vẻ mặt "à thì ra là vậy":
"Nếu đã như vậy, vậy sao hoàng thượng không nói sớm? ta cứ tưởng là hoàng huynh đang bàn bạc với ta chứ."
Thủy Tường nghe vậy khựng lại, có ý muốn nói vừa rồi đúng là đang bàn bạc, thế nhưng lời nói loanh quanh trong miệng một vòng rồi lại nuốt trở vào.
"Đừng nói nhảm nữa, đệ mau bàn bạc với quốc sư, bảo quốc sư lấy ra thêm một ít thủy thần nữa."
Thủy Tường ra lệnh.
Về mặt này, Thủy Hạo chính là người từng trải. Đoán được hôm nay chẳng thể có kết quả tốt đẹp, liền dứt khoát mặc kệ không hé răng.
Muốn nói vì sao hắn không nhắc nhở Thủy Tường, đó là vì trong lòng hắn cũng không cam tâm. Cho nên, ông ta cứ mặc kệ Thủy Tường nổi cơn thịnh nộ, đi đối đầu trực diện với Nhược Tà và Thủy Minh.
Thế nhưng ông ta không ngờ, Thủy Tường không những trông giống heo mà đầu óc cũng giống heo.
Nghe lời hắn ta vừa nói xem, nếu Nhược Tà không có mặt thì nói cũng đã nói nhưng bây giờ, ngay trước mặt Nhược Tà lại nói lời này, đây không phải là trắng trợn tát vào mặt Nhược Tà sao?
Thủy Hạo quay sang nhìn Nhược Tà, quả nhiên đã thấy gương mặt Nhược Tà lạnh như băng, sắc mặt không vui.
Thầm thở dài một tiếng, hôm nay xem ra không có thu hoạch gì rồi, Thủy Hạo liền muốn mở miệng chuyển chủ đề.
Thế nhưng ai ngờ, Nhược Tà lúc này lại mở lời:
"Thực ra, muốn thủy thầncũng không phải là không thể..."
Câu nói bất ngờ của Nhược Tà không chỉ khiến Thủy Tường và Thủy Hạo sững sờ, ngay cả Thủy Minh cũng kỳ lạ nhìn về phía y, dùng ánh mắt dò hỏi y định làm gì.
Đối với ánh mắt dò hỏi của Thủy Minh, Nhược Tà phớt lờ, vẫn thong dong nhìn hai phụ t.ử trước mặt.
Thủy Tường và Thủy Hạo không ngờ Nhược Tà lại đột nhiên nhượng bộ, cả hai đều vô cùng kinh ngạc và mừng rỡ. Nhưng sau niềm kinh ngạc và vui mừng, hai người cũng lập tức hiểu ra.
Nhược Tà đây là có điều kiện.
Thủy Tường cười gượng. Hắn ta không sợ đưa ra điều kiện. Hắn ta sợ chính là không đưa ra điều kiện. Chỉ cần có yêu cầu, sẽ bị người khác khống chế, sẽ ở vào vị trí bị động.
Vừa rồi bọn họ cầu thần thủy, là bọn họ bị động. Hiện tại Nhược Tà đưa ra điều kiện, dĩ nhiên hai bên đã đổi vị trí.
Thế nhưng dù vậy, Thủy Tường cũng không dám có bất kỳ hành động quá đáng nào. Điều kiện của Nhược Tà còn chưa nói ra, thủy thần lại quá quan trọng.
Lặng lẽ nhìn Nhược Tà, chỉ chờ y đưa ra điều kiện để mình vội vàng đồng ý, sau đó lấy được thần thủy.
Thời gian từng giây trôi qua, cho đến khi Thủy Tường và Thủy Hạo cũng bắt đầu sốt ruột, Nhược Tà mới từ từ mở miệng:
"Muốn thủy thần, không bằng lấy ngai vàng để đổi."
Giọng Nhược Tà nhẹ nhàng, ẩn chứa niềm vui vô hạn. Khiến người nghe cảm nhận được tâm trạng tốt của hắn, rồi bị lây nhiễm bất giác nở nụ cười.
Thế nhưng điều này cũng tùy người.
Nụ cười trên mặt Thủy Tường, đã trở nên khó coi hơn cả khóc. Ngũ quan méo mó, biểu cảm dữ tợn, thân thể run rẩy hơi thở nặng nề, tất cả đều nói cho mọi người biết, Thủy Tường lúc này đang giận sôi m.á.u.
Nhược Tà đã sớm dự liệu được phản ứng của Thủy Tường khi nói ra điều đó nên thấy hắn ta như vậy, cũng không tỏ ra kinh ngạc hay sợ hãi, vẫn mỉm cười nhìn hắn ta.