Trong sân có một tiểu nha hoàn đứng ở góc tối, lén lút nhìn về phía thượng phòng một lúc, thấy bên trong thượng phòng vẫn tối đen như mực không có bất kỳ động tĩnh nào.
Nàng ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ trong lòng có thể trở lại ngủ ngon giấc rồi.
Ai ngờ khi nàng vừa xoay người rời đi, cửa thượng phòng lại im lặng mở ra.
Cửa chỉ mở ra một khe hở vừa đủ cho một người đi qua, sau đó liền thấy một bóng đen cấp tốc nhảy thoắt ra.
Người này không ai khác chính là Khương Kỳ.
Khương Kỳ che mặt bằng vải đen, trên đầu cũng đội mũ đen, toàn thân cũng một màu đen kịt chỉ có đôi mắt lộ ra ngoài.
Khương Kỳ xoay người đóng kỹ cửa, liếc nhìn về phía hướng nha hoàn kia biến mất, trong mắt vẻ mỉa mai chợt lóe lên rồi biến mất.
Tại chỗ tung mình nhảy lên, khi nhìn lại Khương Kỳ đã ở trên nóc nhà.
Chỉ thấy Khương Kỳ nhẹ nhàng nhảy lên, đã đến nóc một căn phòng khác, không bao lâu người đã chạy ra rất xa.
Khương Kỳ dựa theo trí nhớ kiếp trước, bay lượn trên bầu trời An Tần Vương phủ, không mất bao nhiêu thời gian liền đã đến phía trên thư phòng của Khương Niết ở tiền viện.
Tới nóc nhà, Khương Kỳ cúi thấp lưng, nghiêng tai nghe động tĩnh bên trong phòng, đồng thời thả ra linh lực của mình, để cảm nhận xem bên trong phòng có người hay không.
Cảm nhận một lúc sau, xác định bên trong phòng không có người, Khương Kỳ mới từ trên nóc phòng xuống.
Đứng ở cửa thư phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa lại không đẩy được, cúi đầu nhìn quả nhiên đã thấy trên cửa treo một chiếc khóa lớn sáng loáng.
Thấy chiếc khóa lớn, vẻ khinh thường trong mắt Khương Kỳ chợt lóe lên rồi biến mất.
Quả nhiên cũng như kiếp trước, thư phòng là nơi Khương Niết coi trọng nhất, là nơi quan trọng nhất trong vương phủ này, mặc dù trong viện không có người canh gác thế nhưng bên ngoài viện lại có một vòng thị vệ, chính là để bảo vệ an toàn cho viện.
Có lẽ là cảm thấy như vậy liền nhất định sẽ không sơ hở cho nên trong viện cũng không có người, chỉ là ở trên cửa phòng làm một chiếc khóa.
Điều này đối với người khác hoặc là có thể có tác dụng.
Thế nhưng đối với Khương Kỳ mà nói, điều này lại giống như không có gì.
Bàn tay nhẹ nhàng lướt qua mặt chiếc khóa lớn, đã thấy chiếc khóa im lặng mở ra.
Tháo khóa xuống để sang một bên, Khương Kỳ thoắt mình liền tiến vào trong phòng.
Trong phòng lúc này lại không phải là một mảnh đen kịt.
An Tần Vương chiến công hiển hách, do đó cũng được ban thưởng vô số, An Tần Vương phủ đương nhiên là tráng lệ.
Là nơi quan trọng nhất trong An Tần Vương phủ, An Tần Vương tự nhiên sẽ không bạc đãi chính mình.
Hắn cũng không phải là loại người bề ngoài thanh liêm, thực chất lại giàu nứt đố đổ vách.
Đối với An Tần Vương mà nói, có tiền chính là có tiền, đây đều là những gì ông ta nên được, ông ta dùng không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Do đó, trên kệ bác cổ trong thư phòng, đặt những viên dạ minh châu lớn bằng nắm tay, trên bàn sách của Khương Niết cũng đặt những viên dạ minh châu tương tự.
Ánh sáng của dạ minh châu không quá sáng, hơn nữa có rèm cửa sổ che cho nên vừa rồi ở bên ngoài, Khương Kỳ cũng không thấy bên trong phòng có tia sáng.
Hiện tại sau khi đi vào lại phát hiện, ánh sáng này mặc dù không đặc biệt sáng mà là sáng dịu nhẹ, không ch.ói mắt vẫn có thể khiến người ta nhìn rõ ràng cảnh vật bên trong phòng.
Khương Kỳ vẻ mặt bình tĩnh dị thường, tuyệt không cảm thấy bất ngờ về điều này.
Tất cả đều là vì kiếp trước hắn đã biết chuyện này.
Trong phòng nhìn quét một vòng, ánh mắt Khương Kỳ cuối cùng dừng lại ở trên bàn sách của Khương Niết.
Bàn này làm bằng chất liệu quý giá, trên đó bày rất ít đồ, nhưng mỗi món lấy ra đều là giá trị ngàn vàng.
Dù chỉ là một cây b.út lông đó cũng là do danh gia làm ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có thể thấy được An Tần Vương phủ xa hoa phú quý đến mức nào.
Khương Kỳ chậm rãi đi tới trước bàn đọc sách, nhìn chằm chằm mặt bàn một lúc mới vòng qua bàn học, đi tới đứng lại trước chiếc ghế tựa bên trong bàn học.
Chỉ thấy Khương Kỳ đứng tại chỗ một lúc, liền bắt đầu xoay quanh trái phải chiếc ghế tựa.
Cẩn thận nhìn xuống chân Khương Kỳ mới có thể phát hiện, không phải hắn đi lung tung mà là có quy luật nào đó.
Một lát sau, khi Khương Kỳ đi đến vòng thứ tư, tấm ván gỗ dưới bàn học đối diện Khương Kỳ lại đột nhiên di chuyển về phía bên phải.
Không bao lâu, tấm ván gỗ đã hoàn toàn di chuyển, lộ ra một lỗ lớn vừa đủ cho một người cúi người đi qua.
Khương Kỳ thấy vậy, trong mắt thoáng qua vẻ vui mừng.
Mặc dù kiếp trước vô tình biết đến đường này nhưng lại chưa từng xuống xem qua.
Đến kiếp này, cũng không biết đường đó có còn ở đó không, cách mở có còn y hệt kiếp trước không.
Lúc này thấy đến quả nhiên có thể mở, Khương Kỳ vui sướng thể hiện rõ trong lời nói.
Biết thời gian cấp bách, Khương Kỳ cũng không làm lỡ thời gian, đưa tay kéo chiếc ghế tựa về phía sau, hắn cúi người liền đi vào trong đường hầm.
Tiến vào xong, đập vào mắt cũng là ánh sáng dịu nhẹ tương tự, không ngoài ý muốn, Khương Kỳ nhìn thấy những viên dạ minh châu tương tự trên tường đá hai bên đường.
Hầu như cách nhau không xa, sẽ có một viên dạ minh châu khảm nạm trên vách tường, ngay cả Khương Kỳ đã quen với sự xa hoa của An Tần Vương phủ, cũng cảm thấy quá mức xa hoa lãng phí.
Khương Kỳ đi theo đường về phía trước, khoảng chừng đi nửa khắc đồng hồ sau cuối cùng đã đến trước một cánh cửa đá.
Đưa tay đẩy, cửa đá không chút suy suyển, Khương Kỳ không khỏi lại tăng thêm lực độ.
Thế nhưng cho dù hắn dùng hết toàn lực, cửa đá như cũ là không chút suy suyển.
Không cần nghĩ, cũng biết đây nhất định là có cơ quan.
Nhìn quanh bốn phía, tường đá phía trước không có gì không thích hợp.
Ngay khi Khương Kỳ hết đường xoay xở, không biết nên làm gì bây giờ lại đột nhiên như nghĩ tới điều gì, thân thể cấp tốc đi về phía ngược lại.
Đi không quá một thước xa, dừng lại trước một viên dạ minh châu.
Đưa tay xoa một phen trên viên dạ minh châu, sau đó Khương Kỳ đột nhiên dùng sức cố gắng ấn viên dạ minh châu xuống dưới.
Theo lý thuyết, viên dạ minh châu khảm nạm ở đó không nên có phản ứng gì.
Thế nhưng theo Khương Kỳ dùng sức, viên dạ minh châu vậy mà thực sự lún xuống.
Thấy vậy, vẻ vui mừng thoáng qua trên mặt Khương Kỳ, quả nhiên cũng như hắn nghĩ.
Lại xoay người, liền thấy cánh cửa đá vừa rồi còn đóng c.h.ặ.t, lúc này đã từ từ mở ra.
Ngay tức thì Khương Kỳ tiến vào cửa đá.
Hắn vừa mới đi vào, cửa đá vậy mà lại lần nữa chậm rãi đóng lại.
Khương Kỳ đối với điều này cũng không quá để ý, xoay người vẫn nhìn căn phòng đá trước mặt.
Phòng đá rất lớn, trong phòng cũng rất trống trải, chỉ có mấy kệ gỗ, trên đó đặt nhiều loại đồ vật, trông đều là vô giá.
Khương Kỳ khẽ nhíu mày, chẳng lẽ Khương Niết hao hết tâm tư làm ra một mật thất như vậy, bên trong chỉ để những thứ này?
Không phải nói mấy thứ này không đáng giá này, thực sự không đáng.
Tùy tiện làm một cái kho bỏ đồ vào, lại sắp xếp những người này trông coi, trừ phi là loại người có võ công như hắn, bình thường là sẽ không xảy ra vấn đề gì.