Dù bọn họ thực sự giúp Thủy Tường lật đổ Thủy Hạo, dự đoán người mà Thủy Tường sau này muốn đối phó sẽ là bọn họ.
Việc này, chỉ cần người có chút đầu óc đềucó thể nghĩ rõ ràng.
Hợp tác với Thủy Tường chẳng khác gì “bảo hổ lột da”.
Tất nhiên, hợp tác với Thủy Hạo cũng không khá hơn.
Thậm chí, hợp tác với Thủy Hạo còn nguy hiểm hơn.
Hiện Thủy Hạo tuổi đã lớn, trí nhớ và thể lực đều không bằng trước nhưng chính vì vậy, d.ụ.c vọng kiểm soát của ông ta càng lớn.
Ông ta muốn tìm người hoàn toàn dựa vào mình, nghe theo ông ta phân phó.
Nếu Thủy Minh đi gặp ông ta ra điều kiện, Thủy Hạo có thể sẽ ngay lập tức tìm Thủy Tường và hợp tác xử lý Thủy Minh.
Nhược Tà im lặng trầm ngâm, cũng không biết nên xử lý thế nào mới tốt.
Khương Kỳ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Nhược Tà hỏi:
"Làm hoàng đế, thật sự muốn gì?"
" Bạc?"
" Mỹ nữ?"
" Quyền lợi?"
Nhược Tà liên tiếp nói ba từ nhưng không cần người khác trả lời, chính y liền bác bỏ trước.
Những thứ này, Thủy Tường căn bản là không thiếu.
Vậy ngoài những thứ đó, hoàng đế thiếu gì?
"Là thân thể khỏe mạnh, còn có tuổi thọ thật dài thật lâu,"
Khanh Yên đột nhiên đứng lên nói.
Mọi người nghe xong ánh mắt liền sáng lên.
Đúng vậy, những thứ Nhược Tà vừa nói, mặc dù hoàng đế không thiếu nhưng bọn họ lại nghĩ tới việc hưởng thụ chúng thật dài thật lâu.
Điều quan trọng hơn là, hoàng đế đều sợ c.h.ế.t.
Chỉ cần vừa nhiễm bệnh, liền sẽ nghĩ lung tung lo sợ chính mình không sống được.
Sợ hơn nữa là có kẻ cố ý hãm hại họ.
"Thế nhưng ai có thể đảm bảo thân thể họ vẫn khỏe mạnh? Ai có thể hứa hẹn để họ sống sót?"
Lạc Tâm lo lắng nói.
Việc này, dường như không phải là thứ năng lực của người thường có thể làm được.
Tu luyện thì có thể kéo dài một chút tuổi thọ của Thủy Tường, nhưng nếu thật sự muốn dạy Thủy Tường tu luyện, thì sao?
"Việc này các ngươi liền không cần lo lắng, ta tự nhiên là có biện pháp."
Khương Kỳ nói xong, bàn tay cuốn lại, trong lòng bàn tay thình lình xuất hiện một bình sứ trong suốt.
Bình sứ bên trong có hơn nửa bình dịch thể.
Mặc dù là trong suốt, nhưng dịch thể trong bình hơi lắc lư, theo bình sứ cùng nhau d.a.o động, liền tỏa ra một loại ánh sáng óng ánh lóa mắt, tựa hồ chỉ một giây sau là có thể hút đi nhân ba hồn bảy vía.
"Ở trong đây là cái gì?"
Khanh Yên ngơ ngác nhìn bình sứ, hỏi.
Khương Kỳ nhẹ nhàng xoay bình sứ trong tay, nụ cười trên mặt mang ý nghĩa sâu xa,
"Đây chính là thứ có thể giúp hoàng thượng thân thể cường tráng, kéo dài tuổi thọ."
Nhược Tà tiến đến gần Khương Kỳ, cầm lấy bình sứ trong tay hắn.
Mở nắp bình, Nhược Tà đưa lên miệng ngửi thử sau đó nhỏ một giọt ra lòng bàn tay rồi uống vào.
Hành động này của y khiến Khanh Yên vốn còn như đang lạc vào cõi thần tiên, liền ngay lập tức hồi thần.
Chạy vội tới bên Nhược Tà, Khanh Yên muốn đưa tay tới móc miệng Nhược Tà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Tà liền né tránh, kinh ngạc nhìn Khanh Yên hỏi:
"Yên nhi, nàng làm cái gì vậy?"
Khanh Yên hổn hển nói,
"Đương nhiên là để chàng nhổ ra! Chàng bây giờ cảm giác thế nào, có gì không thoải mái không? Đau bụng không?"
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Khanh Yên, Nhược Tà có chút dở khóc dở cười.
Không phải chỉ là một giọt nước sao? Còn lo lắng như vậy à?
Nhưng nhìn Khanh Yên quan tâm như thế, muốn nói không vui đây tuyệt đối là giả.
"Yên nhi, nàng không cần lo lắng. Nước này không có độc, cũng không có bất kỳ vấn đề gì."
Khanh Yên nghi ngờ nhìn Nhược Tà,
"Thật vậy chăng? chàng không phải đang gạt ta chứ?"
Nhược Tà xoa đầu Khanh Yên,
"Nàng nghĩ gì vậy, ta lừa nàng làm gì? Nước này thật sự không có bất kỳ tác hại gì."
Nhìn vẻ nghiêm túc của Nhược Tà nghiêm túc, lại thấy thân thể y cũng không có bất kỳ phản ứng xấu nào, Khanh Yên lúc này mới yên lòng.
Lúc này, Nhược Tà lại mở miệng tiếp tục.
"Ngược lại, nước này… mặc dù ta chỉ uống một giọt, nhưng vẫn có thể cảm giác được ở trong này nồng nặc linh khí. Nếu người tu luyện uống, đối tu luyện thật sự có lợi rất lớn, có thể bù đắp thế giới thiếu linh khí này. Không phải người tu luyện uống, thì…"
"Liền sẽ như thế nào?"
Lạc Tâm thấy Nhược Tà lúc này vẻ mặt nghiêm trọng, vội vàng hỏi.
"Liền giống như Khương Kỳ nói, thân thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ, không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Còn có thể giúp bài độc."
Nghe Nhược Tà nói xong, Lạc Tâm triệt để ngây dại.
Không nghĩ đến, thật sự có loại vật này.
Đây thật là đồ tốt, muốn đưa cho thái thượng hoàng hoặc hoàng thượng, chỉ cần yêu cầu không quá phận, họ đều sẽ đồng ý.
Tất nhiên chuyện thiếp hoàng bảng vốn là thuận tay có thể làm ra, đương nhiên không tính là quá phận.
Thế nhưng, lấy đồ tốt như thế đi tặng cho hoàng thượng hoặc thái thượng hoàng, Lạc Tâm trong lòng cũng có chút không nỡ.
Đưa cho họ, dù chỉ một trong hai người, đều khiến nàng cảm thấy cực kỳ lãng phí.
Nhìn thấy ánh mắt tiếc nuối của Lạc Tâm, Khương Kỳ đạm đạm cười,
"Hiện tại quan trọng nhất là tìm được lão đầu kia, còn lại không quan trọng."
Lạc Tâm nghe xong vội gật đầu, cấp thiết giải thích:
"Ta biết, đương nhiên là làm cho muội muội tỉnh lại là quan trọng nhất, ta cũng không có ý gì khác."
Khương Kỳ phất tay cắt ngang lời giải thích của Lạc Tâm, cười nói:
"Chúng ta quen biết nhau lâu như vậy, đương nhiên hiểu biết nhau, ngươi không cần giải thích. Ta rõ, đồ tốt trao cho người này cũng khiến ta có chút tiếc nuối."
Nói xong, Khương Kỳ cũng nhìn về phía bình sứ trong tay Nhược Tà.
Nhược Tà cầm bình sứ, cảm thấy bị ánh mắt Khương Kỳ nhìn chằm chằm liền nóng mặt.
Khương Kỳ nhàn nhạt dời tầm mắt:
"Chỉ là, cho dù bọn hắn muốn hưởng thụ thì cũng phải có phúc hưởng mới được."
Mọi người nghe xong sửng sốt, không rõ Khương Kỳ lời này có ý gì.
Nhưng nhìn Khương Kỳ, cũng không có ý giải thích thêm, cũng không ai mở miệng dò hỏi.
"Nhược Tà, ngươi chiều nay tiến cung đưa cho hoàng thượng, cũng có thể cho thái thượng hoàng. Đương nhiên, nếu hai người kia đều ở đó, có thể lập tức làm xong mọi việc, mới có thể đưa đi. Ngươi hiểu chứ?"
Nhược Tà nghe xong liền cười,
"Tất nhiên."
Nói xong, hai người nhìn nhau cười.
Một vài lời không cần nói cũng hiểu, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu ý nhau.
Nhược Tà cùng Khanh Yên đi hoàng cung, Khương Kỳ cùng ba đứa chơi một hồi, rồi lại trở về thượng phòng để xem Tô Ngữ.
Bởi vì Tô Ngữ đang hôn mê không thể ăn cơm, Khương Kỳ chỉ có thể nhỏ một ít linh nước vào miệng nàng.