Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 366: MẶC KỆ THẾ NÀO, TA VẪN LÀ TA



 

Lời này nghe có phần vòng vo, nhưng Lạc Tâm cũng hiểu được ý tứ của Thủy Minh.

Nàng ôm c.h.ặ.t t.a.y Thủy Minh, nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng câu nói:

"Mặc kệ thế nào, ta thủy chung vẫn là ta, Dung nhi cũng vậy."

Thủy Minh nghe xong liền cười, ôm Lạc Tâm vào lòng, vỗ về lưng nàng.

"Ta biết, bất luận khi nào ta cũng đều là ta."

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, một cỗ xe ngựa đã lao nhanh ra khỏi trấn nhỏ này.

Cỗ xe ấy, chính là chở mấy người Tô Ngữ.

Lần này thật sự chạy như bay, nếu như không phải vì đường ướt thì là do tốc độ quá nhanh này, phía sau chắc chắn bụi bay mù mịt.

Dù ngồi trong xe, trên lớp đệm dày mềm, Tô Ngữ vẫn cảm thấy xe lắc mạnh.

Ba đứa nhỏ được ba v.ú nuôi chăm chú ôm trong n.g.ự.c, sợ sơ suất sẽ va vào thùng xe.

Qua khoảng hai canh giờ, xe mới từ từ chậm lại.

Cuối cùng sau khi ngồi vững, Tô Ngữ thở phào nhẹ nhõm, hẳn là sắp đến nơi?

Quả nhiên, qua một khắc đồng hồ nữa đoàn xe dừng hẳn.

Tô Ngữ còn đang thắc mắc, định hỏi chuyện gì, thì nghe giọng Hứa Nguy vang ra bên ngoài:

"Đã tới cửa thành, đang xếp hàng, lập tức có thể vào thành, ngũ hoàng t.ử chờ một lát là được. "

Tô Ngữ không nghe thấy Thủy Minh trả lời nhưng đoán Hứa Nguy vốn cũng không cần chờ, chỉ là làm tròn trách nhiệm.

Chốc lát sau, Tô Ngữ cảm nhận xe lại bắt đầu tiến lên chậm rãi.

Nàng nhớ kiếp trước xem ti vi, khi vào đại thành trì cần kiểm tra, không biết có đúng không.

Rất nhanh, nàng biết câu trả lời: thực sự cần kiểm tra nhưng bọn họ lại không bị kiểm tra.

Tô Ngữ hơi nghĩ một chút, đoán ra lý do: chắc Hứa Nguy ở phía trước đã lộ thân phận, quân giữ cửa thành sao dám tra hỏi ngũ hoàng t.ử và quốc sư?

Nhưng vừa thoáng nghĩ vậy, lập tức có người đi lên chặn đường.

"Đây là nhóm nào? Sao không kiểm tra mà chạy thẳng? Nếu là người mưu đồ xấu vào Thịnh Kinh, đe dọa an toàn hoàng thành sao?"

Giọng nói đột nhiên vang lên, khiến Tô Ngữ giật mình.

Nghe giọng, chỉ là một nam t.ử trẻ tuổi hơn hai mươi, bình thường lính gác đâu dám nói vậy.

Như vậy chỉ có thể là người này vị trí không giống người thường, mà quan hệ với Thủy Minh chắc chắn không tốt.

Lời tiếp theo của Hứa Nguy cho thấy phán đoán của Tô Ngữ chính xác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"An vương gia, đây là ngũ hoàng t.ử về kinh còn cần gì kiểm tra, lão nô đi cùng tuyệt không có ý đồ xấu."

Hứa Nguy nhắc thân phận Thủy Minh, không bị tổn hại. Không khỏi khiến người ta thán phục, hắn EQ rất cao.

"An vương gia?"

Tô Ngữ ngờ vực nhìn Khương Kỳ, là điều nàng nghĩ đến sao?

Khương Kỳ gật đầu xác nhận ý nghĩ nàng.

An vương gia là tứ hoàng t.ử của thái thượng hoàng, tên Thủy Thanh. Sau khi hoàng thượng nối ngôi, được phong An vương gia.

Thủy Thanh tuổi không chênh Thủy Minh nhiều, chỉ hơn khoảng nửa tuổi. Nếu là người thường, tuổi gần nhau, quan hệ chắc tốt, cùng lớn lên chuyện trò không ngừng.

Nhưng sinh ra trong hoàng thất, tuổi gần quan hệ không những không thân lại càng xa cách.

Xa cách thôi cũng không sao. Hai người luôn bị so sánh, Thủy Thanh nhận được ít tình cảm hơn nên bất mãn với Thủy Minh ngày càng sâu.

Lớn lên, Thủy Minh được kỳ vọng cao suýt làm thái t.ử.

Thủy Thanh thì dần bị thái thượng hoàng quên lãng, sinh lòng tức giận bất mãn rồi đố kỵ, cuối cùng thành hận.

Nhiều năm trước, Thủy Minh bị biếm thành thứ dân, Thủy Thanh còn cố ý đưa tiễn, ánh mắt không che giấu vẻ vui trên nỗi đau khổ người khác.

Nếu không phải còn điều băn khoăn, có khi hắn đã hại Thủy Minh.

Thủy Thanh tưởng Thủy Minh một khi đi khỏi, cơ hội quay về gần như không còn. Ai ngờ bây giờ Thủy Minh lại trở về.

Nghĩ tới đây ánh mắt Thủy Thanh sắc bén.

Hắn nhìn Hứa Nguy cười nhạt:

"Lời Hứa công công đáng tin nhưng những người này, công công chưa hiểu hết, chung sống chỉ mấy ngày sao đảm bảo an toàn? "

Hứa Nguy ngẩn người không đáp. Dù là đắc lực của thái thượng hoàng, thường được đại thần, vương gia kính nể nhưng giờ không nói được gì.

An vương gia ý tứ rõ ràng muốn hạ uy Thủy Minh, khiến hắn vừa về đã mất mặt.

Nhưng Hứa Nguy hiểu ý, không thể để An vương gia làm vậy nếu để Thủy Minh bị đ.á.n.h mặt trước cửa thành, chẳng khác nào làm mất mặt thái thượng hoàng.

"An vương gia, không cần uy h.i.ế.p nô tài. Nô tài chỉ nghe lời thái thượng hoàng, đưa người về Thịnh Kinh, để lão nhân gia tận mắt thấy. Nếu ngài cảm thấy có vấn đề, xin đi tìm thái thượng hoàng, nô tài chỉ thêm một chuyến đưa người trở về."

Thủy Thanh không ngờ Hứa Nguy dám nói vậy trước mặt mọi người, không cho hắn mặt mũi. Nếu hắn chất vấn, tức là chống thái thượng hoàng.

Hiện tại, thái thượng hoàng vẫn là thái thượng hoàng, không phải vương gia nào có thể chống lại. Đi tìm hoàng thượng? Ý nghĩ đó chưa kịp lóe đã bị Thủy Thanh dập tắt.

So với việc âm thầm toan tính hoàng thượng, hắn thà ôm c.h.ặ.t thái thượng hoàng. Hắn là nhi t.ử của thái thượng hoàng, không giúp hoàng phụ sẽ bị lên án là đại bất hiếu.

Hiểu rõ nặng nhẹ, Thủy Thanh dù lòng còn oán, cũng đành quên đi.

---

Hết chương 366.