Khương Kỳ nhìn bóng lưng Lục Du Kỳ càng đi càng xa, khóe môi khẽ cong, trong lòng thấy buồn cười.
Tên tiểu t.ử này, dạo này càng ngày càng sợ hắn. Ăn bao nhiêu đồ ăn vào bụng mà chẳng biết đi đâu hết. Người thì không thay đổi lá gan cũng chẳng to thêm.
Khương Kỳ đứng dậy bước ra cửa, ánh mắt dừng lại thật lâu ở tây sương phòng. Thấy bên trong vẫn yên ắng, hắn mới xoay người trở về phòng.
Rất nhanh đã đến giờ trưa. Tô Ngữ lúc này mới tỉnh ngủ, vươn vai lười biếng, cả người sảng khoái.
“Ngủ một giấc thật đúng là thoải mái.”
Nàng lẩm bẩm, bước xuống giường.
Đến khi thay y phục đi ra nhà chính, nàng kinh ngạc phát hiện mọi người đều có mặt đông đủ, đang ngồi trong đó.
“Tỷ tỷ, hôm nay lại ngủ nướng à.”
Tô Ngôn vừa thấy Tô Ngữ liền chọc ghẹo, còn làm bộ ngượng ngùng.
Tô Ngữ chỉ cười, không giải thích, đi đến bên Khương Kỳ ngồi xuống rồi nhìn quanh:
“Các người làm gì tụ họp ở đây thế? Đợi cơm à?”
“Chúng ta ăn xong cả rồi, tỷ tỷ.”
Tô Ngôn đáp.
“Thật sao?”
Tô Ngữ nghi hoặc quay sang nhìn Khương Kỳ. Ngoài kia nắng còn sớm, sao đã ăn rồi mà còn ngồi nguyên ở đây?
“Ừ, đều ăn rồi. Nàng muốn ăn gì thì bảo Hứa thẩm làm cho.”
Khương Kỳ nói.
Nghe hắn xác nhận Tô Ngữ mới tin, bèn tự mình đứng lên định đi bếp.
“Đừng đi, muốn ăn gì nói ta, ta đi lấy cho.”
Khương Kỳ giữ nàng lại.
“Ta ăn bát mì là được.”
Tô Ngữ đáp.
Mọi người đều đã ăn xong, nàng một mình ăn cũng chẳng vui. Đợi đến tối cả nhà cùng ngồi ăn tiệc thì hay hơn.
Khương Kỳ gật đầu, nhanh ch.óng ra ngoài.
Thấy hắn đi rồi, Tô Ngữ mới nhìn quanh:
“Vừa nãy mọi người đang bàn chuyện gì vậy?”
Đảo mắt một vòng, nàng thấy Lạc Tâm, chợt nhớ đến tối qua Lạc Tâm đã đích thân Khai quan quyết.
“Tỷ tỷ, cảm giác thế nào?”
Nàng bước đến nắm tay Lạc Tâm hỏi.
“Không sao cả.”
Lạc Tâm lắc đầu,
“Lúc làm thì đau nhưng giờ thấy khỏe lắm.”
Tô Ngữ vừa trải qua chuyện đó, nên hiểu rõ lời “đau” kia không thể nào diễn tả hết được cảm giác thật sự.
Nghe Lạc Tâm nói, Lục Du Kỳ và Tô Ngôn ngồi bên cạnh mới yên lòng.
“Vậy thì tốt rồi, nghe tẩu t.ử nói vậy, ta mới an tâm.”
Lục Du Kỳ thở phào.
“An tâm cái gì?”
Tô Ngữ khó hiểu.
“Nếu tẩu t.ử còn chịu được, thì ta là nam nhân, chắc chắn cũng dễ dàng vượt qua thôi.”
Hắn buột miệng xong mới thấy lời nói có chút không ổn, vội vàng chữa lại:
“Ý ta không phải coi thường nữ nhân, mà là nam t.ử thì nên càng kiên cường hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ và Lạc Tâm không so đo, chỉ thầm nghĩ: mong đến lúc hắn thật sự trải qua vẫn giữ được suy nghĩ này.
Hai tỷ muội liếc nhau, dường như đều có cùng một ý. Nhưng rồi Tô Ngữ lại tự thấy không đúng, nàng đâu có tu luyện, càng không thể đi Khai quan. Nghĩ vậy, ánh mắt Lạc Tâm nhìn sang nàng lần nữa nhưng Tô Ngữ chỉ cười tự nhiên.
Lạc Tâm bật cười thầm, đúng là bị tu luyện ám ảnh rồi, chuyện gì cũng lôi vào.
“Vẫn chưa nói, rốt cuộc mọi người đang bàn chuyện gì thế?”
Tô Ngữ hỏi lại.
“Ta đang hỏi Thủy Minh dự định sau này.”
Nhược Tà mỉm cười đáp.
“Dự định gì cơ?”
Tô Ngữ tò mò.
Thủy Minh vẫn im lặng, mãi đến khi nàng hỏi hắn mới ngẩng đầu. Vẻ mặt nghiêm trọng khiến Tô Ngữ cảm thấy chuyện này không đơn giản.
“Rốt cuộc là ý gì?”
Nàng thúc giục.
“Ngươi biết Thủy Minh là con của Thái thượng hoàng chứ?”
Nhược Tà hỏi.
“Ta biết.”
Tô Ngữ gật đầu. Nhưng chẳng phải hiện tại hắn bị Hoàng thượng giáng tước, đuổi ra khỏi Thịnh Kinh rồi sao? Nhắc lại chuyện cũ thì được gì?
“Gần đây, giữa Thái thượng hoàng và Hoàng thượng mâu thuẫn ngày càng sâu…”
“Liên quan gì đến chúng ta?”
Tô Ngữ cắt ngang, nghi hoặc. Chẳng lẽ muốn Khương Kỳ về giúp Thái thượng hoàng chống lại Hoàng thượng?
“Thái thượng hoàng muốn Thủy Minh trở về.”
Nhược Tà nói.
“Về làm gì?”
“Giúp ông ta lật đổ Hoàng thượng.”
“Sau đó thì sao?”
Tô Ngữ nhíu mày.
“Sau đó?”
Nhược Tà thoáng ngẩn người,
“Đương nhiên Thủy Minh sẽ lên ngôi Hoàng đế, danh chính ngôn thuận.”
Nghe xong, Tô Ngữ im lặng hồi lâu.
Không phải nàng không muốn nói, mà chẳng biết nên nói gì. Trong lòng lại cảm thấy Thái thượng hoàng này không đáng tin.
Hoàng thượng hiện tại vốn là con ruột ông ta. Dù vì lý do gì mà cha con bất hòa, đến mức muốn phế bỏ thì ý nghĩ ấy cũng quá đáng sợ.
Nếu sau này Thủy Minh lên ngôi, liệu có thể đảm bảo hắn với Thái thượng hoàng luôn một lòng? Lỡ như ngày nào đó lại bất đồng liệu ông ta có tiếp tục nâng đỡ một người con khác để lật đổ nữa không?
Nghĩ vậy, Tô Ngữ càng thấy lời của Thái thượng hoàng đầy nguy hiểm.
“Muội muội, muội đang nghĩ gì vậy?”
Lạc Tâm thấy nàng trầm ngâm mãi không nói, liền hỏi.
“Không có gì. Đây vốn là chuyện của Thủy Minh. Nếu muốn bàn thì cũng nên bàn với tỷ, ta không tiện cho chủ ý.”
Tô Ngữ lắc đầu cười.
“Sao lại thế? Muội muội vốn thông minh, nghĩ được nhiều hơn, lần này cũng nên góp ý chứ.”
Lạc Tâm nói.
Tô Ngữ lắc đầu kiên quyết:
“Đây là đại sự. Tỷ với Thủy Minh phải tự mình quyết định mới đúng.”