Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 282: CÀNG THÊM XINH ĐẸP



 

Nghĩ đến câu vừa rồi, Tô Ngữ tự thấy bản thân đúng là hết t.h.u.ố.c chữa. Giờ phút này mà nàng vẫn còn tâm tư xoắn xuýt chuyện vặt vãnh!

Tự cười giễu mình một tiếng, nàng ổn định lại tinh thần toàn tâm toàn ý vận hành công pháp, cố gắng khống chế luồng linh khí đang bạo động trong cơ thể.

Thời gian trôi qua từng khắc, mồ hôi trên trán nàng rơi xuống như vừa mới vớt ra từ trong nước.

Phì Phì ngồi chồm hổm phía trước, đôi mắt tròn vo dán c.h.ặ.t lên người nàng không hề chớp. Nhìn bộ dạng Tô Ngữ, nó cũng thấp thỏm lo lắng nhưng chuyện này chỉ có thể dựa vào nàng tự vượt qua, nó không giúp được gì.

Không biết đã bao lâu, cũng không rõ mình đã vận hành bao nhiêu lần công pháp, Tô Ngữ chỉ cảm nhận linh khí trong cơ thể dần dần lắng xuống, tâm trạng nôn nóng bất an cũng bình ổn lại.

---

Cùng lúc đó, trong gian tây phòng, Lạc Tâm ngồi xếp bằng trên giường, đối diện là Nhược Tà và Khanh Yên, hai người sắc mặt nghiêm túc. Thủy Minh thì đứng một bên nhìn nàng đầy lo lắng.

Ba người như tạo thành một vòng vây, khiến Lạc Tâm cũng khẩn trương. Nàng hít sâu một hơi:

“Bắt đầu được chưa?”

“Tâm nhi, nếu nàng vẫn lo lắng sợ hãi thì chúng ta—”

“A Minh, ta đã nghĩ kỹ rồi. Đừng quên lời ta đã nói.”

Không đợi Thủy Minh nói hết, Lạc Tâm đã cắt ngang. Nàng tuy là nữ nhi nhưng một khi đã nói ra thì phải làm được.

Thủy Minh mím môi, cuối cùng không nói thêm gì.

Nhược Tà gật đầu:

“Vậy nàng uống dịch đi sau đó làm theo những gì ta đã dặn.”

Lạc Tâm gật đầu, cầm lấy bình sứ trước mặt, mở nắp một hơi uống sạch.

Dịch thể vừa trôi xuống, nàng lập tức cảm thấy trong người như có một con rắn lửa đang chạy loạn. Cái nóng bức ấy khiến nàng bứt rứt không yên, lòng càng thêm lo lắng.

Hít sâu, nàng buộc mình bình tĩnh, toàn thân tâm vận hành công pháp.

---

Một đêm trôi qua dài dằng dặc.

Khi ánh mặt trời đầu tiên rọi vào cửa sổ đông phòng, Khương Kỳ mở mắt.

Hắn nhìn sang bên cạnh, thấy bốn đứa nhỏ vẫn ngủ say, chăn đắp ngay ngắn, trong mắt liền thoáng dịu dàng. Trong căn phòng yên ắng chỉ còn lại tiếng thở đều đều của hắn và lũ trẻ.

Dù vậy, cả đêm qua hắn chẳng yên lòng. Ngoài mặt thì tu luyện, nhưng tâm trí hắn lại chỉ toàn nghĩ đến nàng — cái người vừa khiến hắn bất đắc dĩ, vừa làm hắn nghiến răng nghiến lợi, lại càng khiến hắn nóng ruột lo lắng không nguôi.

“Ta đã trở về.”

Tiếng nói quen thuộc vang lên, hắn lập tức ngẩng đầu. Trước mắt là Tô Ngữ trong bộ y phục đỏ thẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ trước đến nay, nàng thường thích mặc những màu dịu nhẹ như vàng nhạt, hồng phấn, xanh nhạt. Thỉnh thoảng đổi gió thì chọn trắng hoặc vài màu đậm. Nhưng duy chỉ có đỏ thẫm là chưa từng mặc.

Lần đầu tiên thấy nàng khoác sắc đỏ ấy, Khương Kỳ không khỏi sững sờ.

Da nàng trắng hơn tuyết, dung nhan lại thiên về quyến rũ. Màu đỏ thẫm không làm nàng cứng nhắc trái lại càng làm nàng xinh đẹp đến ch.ói mắt.

Thấy ánh nhìn kinh diễm của hắn, Tô Ngữ trong lòng cũng lâng lâng vui sướng.

Người ta vẫn nói, nữ nhân trang điểm đẹp nhất là để người mình yêu phải ngẩn ngơ. Có thể khiến hắn vừa ý, lại thêm phần ngạc nhiên đó chính là hạnh phúc lớn nhất.

“Này, có phải chàng bị nương t.ử ta đây làm cho say đắm rồi không?”

Nàng khẽ nhướn mày, khóe môi cong cong, ánh mắt như dòng suối xuân, giọng nói nhẹ như gió thoảng ngọt ngào rót thẳng vào lòng người.

Khương Kỳ quả thật vừa rồi đã bị nàng hớp hồn. Nhưng nghe câu này xong hắn lập tức hoàn hồn, trừng mắt nhìn nàng một cái. Tiểu nữ nhân này tưởng rằng ăn mặc đẹp một chút, nói vài lời bông đùa là có thể dễ dàng qua mặt hắn sao?

“Ơ, bảo bối tỉnh rồi.”

Không thèm để ý đến vẻ mặt hắn, Tô Ngữ vòng qua nhào lên giường. Bốn tiểu gia hỏa vừa mở mắt, đã tròn xoe nhìn nàng chằm chằm.

“Sao lại nhìn ta như thế? Chẳng lẽ mẫu thân đẹp quá nên không nhận ra nữa à?”

Nàng còn cười hì hì tự sờ mặt mình.

Khương Kỳ đứng bên cạnh mà không biết nên khóc hay cười. Với mấy đứa nhỏ chưa tròn một tuổi, nàng nói mấy câu này thì chúng hiểu thế nào được chứ? Ngay cả khi lớn hơn thì cũng đâu nên nhắc đến mấy chuyện vớ vẩn ấy.

Trong lòng hắn thầm lẩm bẩm nhưng ngoài mặt vẫn dửng dưng. Hắn bế từng đứa lên, từ tốn mặc quần áo cho chúng.

Tô Ngữ nhìn bóng lưng Khương Kỳ, tim bỗng đập loạn. Tại sao hắn chẳng nói một câu nào, mà nàng lại thấy chột dạ thế này?

Rõ ràng trước khi ra khỏi không gian, nàng còn hùng hồn nói với Phì Phì rằng sẽ không tỏ ra yếu thế trước mặt hắn. Dù sao nàng cũng đâu có làm sai chuyện gì lớn.

Ấy thế mà, khi thấy dáng vẻ bình thản đến lạ thường của hắn, nàng lại run sợ trong lòng.

“Tướng công…”

Nàng rụt rè gọi một tiếng, nở nụ cười lấy lòng.

“Làm sao? Không mau mặc đồ cho bọn nhỏ. Một lát nữa v.ú nuôi sẽ tới cho b.ú.”

Khương Kỳ đáp rất bình thản, giọng điệu chẳng khác ngày thường.

Chính sự bình thản ấy lại khiến Tô Ngữ càng thêm thấp thỏm. Nhưng nàng cũng biết co biết duỗi liền ngoan ngoãn cầm quần áo mặc cho lũ nhỏ, không dám nhiều lời.

Trong lòng nàng an ủi bản thân: đêm qua chàng có tức giận nhưng đến giờ chắc cũng nguôi bớt rồi. Cùng lắm đến tối nay hẳn sẽ không còn gì đáng sợ nữa.

Càng nghĩ nàng càng thấy mình có lý, bèn chẳng xoắn xuýt thêm, tập trung lo cho mấy đứa trẻ.

Quả nhiên, vừa mặc đồ xong, v.ú nuôi đã tới. Nhưng theo lời căn dặn từ trước của Tô Ngữ, không có nàng cho phép thì không ai được tự tiện vào. Vậy nên mấy bà v.ú chỉ đứng ngoài cửa chờ, đến khi Khương Kỳ mở cửa mới thấy họ đứng thành hàng.

---

Hết chương 282.