Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 280: TỪNG GIÂY TỪNG PHÚT ĐỀU DÀI NHƯ HÀNG TỶ NĂM ÁNH SÁNG



 

"À?"

Tô Ngữ ngạc nhiên, nàng thật sự không biết Khương Kỳ lại có tâm nguyện gì mà phải nhịn đói mới hoàn thành được.

"Hoan Hoan quên rồi à, nàng lúc nào cũng chê ta quá béo. Vậy nên vi phu quyết tâm phải gầy đi."

Khương Kỳ nghiêm túc nói.

Nghe xong, Tô Ngữ chỉ cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Thật không ngờ hắn lại là loại người như thế này!

"Chàng đủ rồi đó!"

Nàng nghiến răng.

"Đủ sao được? Mới có một bữa chưa ăn, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới thấy kết quả chứ. Hoan Hoan, nàng nói có đúng không?"

Tô Ngữ bị hắn chọc đến tức cười. Quả nhiên, mình không nên để Khương Kỳ xem mấy tiết mục hài trên mạng kiếp trước. Giờ hắn đang định phát triển theo hướng làm diễn viên hài hay sao đây?

Chỉ là, ngoài nàng ra chắc chẳng ai hiểu nổi ẩn ý hắn đang nói.

"Chàng không sợ người khác nghe không hiểu à?" nàng hỏi.

Khương Kỳ vẫn chăm chú quan sát sắc mặt nàng. Thấy dáng vẻ ấy, hắn liền đoán được nàng đang nghĩ gì, bèn mỉm cười dịu dàng:

"Người khác không hiểu thì cũng chẳng sao. Chỉ cần Hoan Hoan hiểu là đủ. Tất cả lời ta nói chỉ dành riêng cho một mình nàng thôi."

Giọng hắn trầm ấm, hơi thở phả bên tai khiến Tô Ngữ có cảm giác như mùa xuân đang ùa đến, nóng rực cả người.

Ngay lúc bầu không khí trở nên nồng nhiệt, một tiếng khóc nỉ non vang lên phá tan mọi thứ.

Tô Ngữ ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong, liếc Khương Kỳ:

"Vậy thì chàng tiếp tục giảm cân đi, thành công rồi hẵng nói. Còn bây giờ, ta đành để chàng chịu uất ức ngủ riêng vậy."

Nói xong, nàng xoay người bước vào buồng trong để mặc Khương Kỳ ngơ ngẩn đứng tại chỗ.

Đây chẳng phải là tự đào hố chôn chân mình sao? Không được ngủ cùng Tô Ngữ một đêm, đối với hắn mà nói từng giây từng phút đều dài như hàng tỷ năm ánh sáng.

Trong buồng, bốn đứa nhỏ đang ngồi chen chúc với nhau, trên người đắp loạn mấy tấm chăn mỏng, vừa ngái ngủ vừa lục đục cãi cọ.

"Các con làm gì đó?"

Tô Ngữ cười, nhẹ nhàng bước tới giúp bọn trẻ gỡ chăn xuống.

"Nương..."

Kiều Kiều thấy mẹ liền vươn tay đòi bế. Tô Ngữ bế nữ nhi vào lòng, khẽ nhéo gương mặt đỏ bừng nóng hổi vì mới tỉnh ngủ. Bé vui vẻ ôm cổ mẹ, còn thơm một cái thật kêu lên má nàng.

Khương Kỳ vừa vào cửa liền bắt gặp cảnh này, lòng ấm áp hẳn lên. Cảm giác này thật tuyệt vời.

Sau khi phu thê Tô Ngữ giúp bốn đứa nhỏ mặc áo quần chỉnh tề, Lạc Tâm và Thủy Minh cũng bước vào.

"Ta đoán chắc bọn trẻ sắp tỉnh rồi, không ngờ y phục cũng đã mặc xong."

Lạc Tâm cười nói.

Tô Ngữ nhìn gò má ửng hồng của nàng, không biết do vừa khóc hay vì lý do khác, chỉ biết hiện giờ tâm trạng nàng hẳn là rất tốt.

"Ngươi khai quan xong, có cảm giác thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Kỳ hỏi Thủy Minh.

"Cảm giác ngũ quan rõ nét hơn, thân thể cũng nhanh nhẹn hơn nhiều."

Thủy Minh đáp sau một hồi suy nghĩ.

Khương Kỳ và Tô Ngữ liếc nhau, thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy.

Tô Ngữ quay sang hỏi Lạc Tâm:

"Thế tỷ bao giờ đi khai quan?"

Vừa nghe xong, cả Thủy Minh và Lạc Tâm đều lặng im.

Thủy Minh đã trải qua sự thống khổ ấy, đương nhiên không muốn Lạc Tâm chịu đựng. Nhưng nếu nàng không trải qua thì lại không có lợi gì cho chính mình. Do dự chẳng khác nào kéo dài thêm nỗi đau, chi bằng thẳng thắn đối mặt.

"Đêm nay."

Lạc Tâm ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

"Ta biết khai quan quyết sẽ rất đau đớn nên A Minh mới do dự. Nhưng ta không thể mãi đứng sau lưng để chàng che chở. Dù Tây Môn Tiên Nhi nói nơi này không có tu sĩ, ai dám chắc sau này sẽ không xuất hiện? Nếu ta không có năng lực tự bảo vệ, cuối cùng chỉ trở thành gánh nặng của chàng. Ta không muốn làm một bông hoa trong l.ồ.ng kính, ta muốn kề vai sát cánh cùng chàng chiến đấu."

Nghe nàng nói, Thủy Minh im lặng rất lâu. Hắn hiểu, nếu cứ nghĩ mình thương nàng mà không để nàng trải qua thì thật ra là đang hại nàng. Cuối cùng hắn đành gật đầu:

"Được. Nhưng ta sẽ đi cùng nàng."

Lạc Tâm định từ chối nhưng nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, nàng biết nói cũng vô ích, đành im lặng chấp nhận.

Tô Ngữ và Khương Kỳ chỉ đứng bên cạnh nhìn không xen vào. Đây là chuyện của hai người họ, bạn bè cũng chỉ có thể làm khán giả.

"Ta từng nói muốn rèn luyện tỷ thành cao thủ tuyệt thế, chỉ tiếc sau đó chuyện dồn dập quá thành ra lỡ mất, tới giờ mới thực hiện."

Tô Ngữ cười.

"Đúng vậy, khi ấy ngươi vừa nói xong không bao lâu thì ta m.a.n.g t.h.a.i Dung nhi. Vậy là trôi qua hai năm rồi."

Lạc Tâm cũng cảm thán. Thời gian thật nhanh.

"Nhưng cuối cùng vẫn quay lại con đường này. Tỷ chắc chắn sẽ trở thành cao thủ thôi."

Nghe vậy, Lạc Tâm cười rạng rỡ.

Thủy Minh và Khương Kỳ nhìn hai nàng cười nói mà mơ hồ, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Nhưng Tô Ngữ và Lạc Tâm chỉ thấy buồn cười cũng không buồn giải thích.

Sau bữa cơm chiều, Lạc Tâm gửi Thủy Dung cho Tô Ngữ trông, còn mình cùng Thủy Minh, Nhược Tà và Khanh Yên vào tây sương phòng khai quan quyết.

Thủy Dung vốn hay ngủ cùng nương nhưng lần này lại ngoan ngoãn theo Tô Ngữ và Khương Kỳ về phòng lớn. Có lẽ bé cảm nhận được nương có việc quan trọng, cũng có lẽ vì quen thân với hai người nên không hề khó chịu.

Dỗ cho bốn đứa nhỏ ngủ yên, Tô Ngữ quay sang nói với Khương Kỳ:

"Đêm nay chàng ở lại trông bọn nhỏ, ta vào không gian Khai quan."

"Không được!"

Khương Kỳ lập tức phản đối, không cần suy nghĩ.

"Hoan Hoan không thấy sao? Thủy Minh khai quan còn phải có Nhược Tà và Khanh Yên hỗ trợ. Một mình nàng, ta sao yên lòng cho được? Ta đã nếm qua nỗi khổ ấy, biết rõ nó khắc nghiệt thế nào. Ta tuyệt đối không để nàng một mình chịu đựng."

---

Hết chương 280.