Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 981: Hạch tội



 

Hôm sau đã điểm mùng một tháng Tám, chính là ngày diễn ra yến tiệc tại Ích Châu vương phủ. Mãn Bảo mải miết chầu chực đợi Ân Hoặc tới khám bệnh đến độ quên béng mất việc về nhà kiểm tra xem mấy chậu hoa quý đã bán được chưa. Vừa bước chân vào cổng, nàng đã ba chân bốn cẳng phi thẳng ra hậu viện tìm Chu Ngũ lang.

 

Trang tiên sinh thấy nàng vừa lượn một vòng lại chực lao đi, bèn cất tiếng gọi giật lại: "Ngũ ca của con đã lo liệu êm xuôi mấy chậu hoa rồi. Ban nãy nó tạt về nhà, còn ôm thêm một chậu Hoa hồng cổ mang đi nữa, nghe đâu người của Ích Châu vương phủ bảo chuyện tốt phải có đôi có cặp, nên họ nằng nặc đòi mua thêm một chậu."

 

"Bọn họ có dùng thủ đoạn cưỡng ép mua bán không ạ?"

 

Trang tiên sinh chỉ tay về phía khuê phòng của nàng: "Ngũ ca của con đã rinh bạc về rồi đấy, con tự mình vào đếm thử xem."

 

Mãn Bảo mừng rỡ, kéo tuột Bạch Thiện cùng vào đếm bạc.

 

Bạch Thiện làm bộ làm tịch từ chối, bạc đâu phải của mình, đếm đi đếm lại có thú vị gì?

 

Hắn viện cớ: "Dịp Tết Trung thu tới đây, Quốc T.ử Giám bọn ta có tổ chức lễ hội, chẳng rõ các vị tiến sĩ định yêu cầu xướng họa thi phú hay giở trò gì khác, ta phải đi trau dồi sách vở đây. Muội tự đếm một mình đi."

 

"Huynh vẫn còn giận hờn đấy à? Ta chẳng qua chỉ buông lời khen ngợi Ân Hoặc đôi câu thôi mà."

 

Trang tiên sinh đang định quay bước vào thư phòng liền khựng lại, ngoái đầu hỏi: "Sao lại dính dáng đến Ân Hoặc nữa rồi?"

 

Mãn Bảo hốt hoảng bưng miệng. Bạch Thiện cười gian tà một tiếng, vứt lại nàng bơ vơ hứng mũi chịu sào trước Trang tiên sinh, còn mình thì chuồn êm vào thư phòng.

 

Kỳ thực, Trang tiên sinh nào cấm cản Bạch Thiện kết giao với Ân Hoặc. Dẫu sao cũng là tình đồng môn, cố ý né tránh khéo lại sinh ra thù oán rắc rối.

 

Nhưng ông vạn lần không ưng việc Mãn Bảo qua lại quá mật thiết với Ân gia. Nếu chỉ đơn thuần là người có bệnh tìm thầy, kẻ làm thầy dốc lòng bốc t.h.u.ố.c thì cũng xong. Đằng này lại cố tình dụ dỗ lôi kéo người ta đến khám bệnh, ra cái thể thống gì?

 

Gia cảnh Ân gia vô cùng rắc rối, phức tạp. Cứ cố tình giăng bẫy kéo người ta đến khám, ai mà lường được người nhà họ Ân sẽ suy diễn lung tung thế nào?

 

Thực chất, người nhà họ Ân hiện tại chẳng mảy may nghi ngờ điều gì, vì bọn họ nào đã biết ất giáp ra sao. Ân Hoặc tuyệt nhiên giữ mồm giữ miệng, lúc trên xe ngựa lại chỉ có lèo tèo vài mống bọn họ, chẳng có lấy một hạ nhân Ân gia đi theo, nên Ân gia càng mù tịt.

 

Ân Hoặc vừa tan học về, chân ướt chân ráo chưa bước đến viện của tổ mẫu đã nghe văng vẳng tiếng ồn ào náo động. Hắn khựng bước, quay sang hỏi hạ nhân: "Trong nhà có việc gì mà ầm ĩ thế?"

 

"Các vị cô nãi nãi về thăm nhà, đang tụ tập hầu chuyện với lão phu nhân đấy ạ."

 

Ân Hoặc gặng hỏi: "Bàn chuyện gì mà xôm tụ vậy?"

 

Hạ nhân hạ giọng thì thầm: "Hôm nay trên triều hội, có ngự sử dâng tấu hạch tội lão gia và cả ba vị cô gia nữa, cho nên..."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Ân Hoặc nghe đến đây liền tỏ tường, xoay gót bỏ đi, để lại một câu ráo hoảnh: "Nếu tổ mẫu có hỏi, cứ bẩm lại là ta đã về viện của mình. Tiên sinh giao phó bài vở hôm nay hơi nhiều."

 

"Nhưng thiếu gia, Đàm thái y đã tới, đang túc trực bên khách viện chờ lệnh. Thiếu gia diện kiến lão phu nhân xong còn phải đi khám bệnh nữa chứ."

 

Ân Hoặc mím c.h.ặ.t môi: "Khám hay không khám thì có khác gì nhau?"

 

Đám hạ nhân Ân gia nghe xong sợ run rẩy, nào ai dám hó hé hùa theo. Một tiểu nha hoàn nhanh nhảu chạy vụt vào trong báo tin. Ân Hoặc lùi chưa được mấy bước, các tỷ tỷ đã lũ lượt kéo ra, níu c.h.ặ.t lấy hắn: "Tiểu đệ, về đến nhà rồi sao không vào, đứng ngoài này lỡ nhiễm phong hàn thì sao?"

 

Nói đoạn, họ liền lôi xềnh xệch Ân Hoặc vào trong phòng.

 

Ân Hoặc vừa an tọa, Ân lão phu nhân lập tức gạt phăng chuyện tấu chương hạch tội sang một bên, cất giọng sai bảo: "Mau, mau mời Đàm thái y tới đây."

 

Đàm thái y tuy còn trẻ nhưng tuổi đời cũng đang độ cường tráng. Hôm nay ông chỉ bốc t.h.u.ố.c theo thông lệ cho Ân Hoặc. Thoạt bắt mạch thì tưởng chứng nào tật nấy, nhưng suy xét kỹ lưỡng mới phát hiện chứng uất kết trong lòng vị thiếu gia này ngày càng trầm trọng.

 

Đàm thái y ngước nhìn quanh quẩn một phòng rặt những nữ nhân, thầm thở dài trong bụng, sau đó buông vài lời dặn dò sáo rỗng quen thuộc. Ông khuyên Ân Hoặc nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, uống t.h.u.ố.c đúng giờ là được.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ân Hoặc liếc mắt nhìn qua, nhận thấy phương t.h.u.ố.c Đàm thái y kê chẳng sai biệt gì so với những lần trước, bèn rũ mắt không buồn bận tâm nữa.

 

Người nhà họ Ân tiễn Đàm thái y ra về, Ân Hoặc thấy lòng muộn phiền bứt rứt, liền đứng dậy cáo từ: "Tổ mẫu, đại tỷ, nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ, ngũ tỷ, lục tỷ, đệ xin phép cáo lui."

 

"Đi đi, đi đi, người đâu, mau lấy áo choàng cho thiếu gia, cẩn thận kẻo trúng gió lạnh."

 

Ân Hoặc cự tuyệt: "Mới mạt tháng Bảy, tiết trời vẫn còn oi bức lắm."

 

"Vậy thì khỏi cần áo choàng, mang ô tới che cho thiếu gia, che chắn cẩn thận đừng để gió lùa."

 

Ân Hoặc mím môi cam chịu, rồi quay lưng bước ra.

 

Đợi bóng tiểu tôn t.ử khuất hẳn, Ân lão phu nhân mới nghiêm giọng răn dạy đám tôn nữ: "Thôi được rồi, chẳng phải chuyện gì to tát. Cùng lắm bị trừ đi chút bổng lộc, viết vài cái biện trát biện minh, hoặc xui xẻo rớt một hai bậc quan hàm thôi. Các cháu về nhà đi."

 

"Tổ mẫu, rớt quan hàm rồi mà người bảo không phải việc lớn sao?"

 

"Cũng để các cháu khắc cốt ghi tâm bài học, mai sau hễ thấy gió thoảng mây bay đừng có hồ đồ đi chặn đường chặn ngõ người ta."

 

Ân đại tỷ ấm ức: "Bọn cháu cũng đâu có ác ý, nào có đ.á.n.h c.h.ử.i ai, chỉ định bụng đôi co vài câu với tên Bạch công t.ử kia, răn đe hắn không được ức h.i.ế.p tiểu đệ thôi."

 

"Thất lang chẳng đã bảo rồi sao, nó không hề cãi cọ, cũng không bị ai bắt nạt, chỉ là lúc ấy lời lẽ nó có phần vội vã mà thôi."

 

"Nếu tên kia không hùng hổ lấn tới, tiểu đệ có phải luống cuống như vậy không?"

 

Ân lão phu nhân vỗ trán ngao ngán: "Thế chẳng lẽ cháu định kéo nhau đến Ngự sử đài để phân bua lý lẽ với đám ngự sử sao?"

 

Đám tỷ tỷ nhà họ Ân lập tức im bặt.

 

Ân nhị tỷ nhìn đại tỷ, lại liếc sang tam muội, gượng cười phân trần: "Tổ mẫu, bọn cháu cũng không có ác ý gì khác, chỉ thấy tên Bạch công t.ử và vị sư tỷ mang họ Chu kia quả thực quá kiêu ngạo, chẳng thèm nể mặt Ân gia chúng ta. Bọn cháu tới tìm gặp, đối diện mặt đối mặt, lời còn chưa kịp thốt thì nàng ta đã liến thoắng tuôn ra một tràng giáo huấn, đổi trắng thay đen đổ hết lỗi lầm lên đầu bọn cháu, thế nên cớ sự mới ầm ĩ lên như thế."

 

"Trẻ con mới lên kinh, tường tận được những gì?" Ân lão phu nhân nghiêm giọng: "Các cháu muốn thương lượng thì không biết lựa lời nói t.ử tế sao? Lại kéo bè kéo cánh chặn đường giữa phố, ra cái thể thống gì? Còn nữa, vụ náo loạn ở Tế Thế đường hôm qua có phải do các cháu nhúng tay xúi giục không?"

 

Ân đại tỷ định mở miệng biện bạch, Ân lão phu nhân đã khẽ đập tay xuống bàn, gắt: "Các cháu làm càn quá rồi! Tế Thế đường có vị Trịnh thái y túc trực ở Thái Y Viện, các cháu rêu rao ầm ĩ ở đó, sau này Ân gia lấy mặt mũi đâu mà rước thái y về chữa trị cho Thất lang nữa?"

 

"Gia tộc Đàm thái y có giao tình mấy mươi năm với Ân gia ta..."

 

"Nhưng ông ta có chữa khỏi bệnh cho Thất lang đâu," Ân lão phu nhân bỗng nổi trận lôi đình, đập mạnh bàn một cái chát chúa, giận dữ quát: "Lẽ nào chúng ta không thể thỉnh một vị thái y y thuật cao siêu hơn sao?"

 

Các tỷ tỷ nhà họ Ân lập tức câm như hến.

 

"Bị ngự sử hạch tội lúc này vẫn còn là nhẹ, nhiều lắm cũng chỉ mang tiếng dung túng gia quyến. Vụ ầm ĩ ở Tế Thế đường hôm qua đám ngự sử chưa tóm được bằng chứng nên mới tạm tha. Nếu để chúng tóm được vụ đưa thiếp mời chặn xe tối qua, thì đừng nói đại cô gia, nhị cô gia, ngay cả cha các cháu cũng khó mà tránh khỏi chuyện lột da tróc vẩy."

 

Đám tỷ tỷ họ Ân cúi gằm mặt, nhưng trong thâm tâm vẫn ngấm ngầm chẳng phục.

 

Mấy chuyện ruồi bu bọn họ gây ra e rằng chẳng đáng gọi là tai họa con con. Đám ấm tớ rửng mỡ ở kinh thành này, quanh năm suốt tháng phóng ngựa bạt mạng chốn đô hội, đ.á.n.h đ.ấ.m xưng hùng xưng bá, gây ra những vụ động trời hơn thế gấp vạn lần, ấy vậy mà các vị phụ mẫu của chúng có mảy may sứt mẻ sợi tóc nào đâu?

 

Bọn họ chẳng qua vì sốt sắng bảo vệ tiểu đệ nên mới chặn đường một kẻ ất ơ.

 

Thấy điệu bộ bất mãn của đám tôn nữ, Ân lão phu nhân cũng cạn kiệt sinh lực để quản giáo. Bà mệt mỏi xua tay: "Ta già rồi, sức tàn lực kiệt. Các cháu đã bỏ ngoài tai những lời khuyên can, chuyện vặt vãnh thế này cũng chẳng cần bẩm báo lại với ta, tự mình đi mà báo lại với cha các cháu đi."

 

Mấy vị tỷ tỷ nhà họ Ân làm gì có cái lá gan ấy, vội vàng rụt cổ im thin thít. Cốt yếu là bọn họ vạn lần chẳng thể ngờ sự việc lần này lại xé ra to đến vậy. Thường ngày cũng có vài vị ngự sử dâng sớ hạch tội, nhưng rốt cuộc cũng chỉ như ném đá ao bèo, chìm nghỉm vào quên lãng. Đằng này hôm nay trượng phu về nhà mật báo, rằng người của Ngự sử đài dường như đang đùng đùng lửa giận, rắp tâm muốn giáng đòn phế truất quan tước của họ.