Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 974:



Mắt Ân Hoặc lập tức đỏ hoe, đôi môi mím c.h.ặ.t không hé nửa lời.

 

Bạch Thiện: ...

 

Cái dáng vẻ yếu ớt này, thử hỏi ai nhìn vào mà chẳng nghĩ y đang hà h.i.ế.p hắn cơ chứ, nhưng mà y thực sự chỉ mới đặt một câu hỏi thôi mà.

 

Bạch Thiện hít một hơi sâu đè nén bực dọc, chậm rãi lên tiếng: "Ngươi có chuyện gì ấm ức thì cứ trực tiếp tìm ta, cớ sao lại để tỷ tỷ ngươi đi kiếm chuyện với bằng hữu và người nhà ta? Nếu ngươi vẫn cảm thấy chưa phục, ngươi hoàn toàn có thể thỉnh các vị bác sĩ (chức quan dạy học) tới làm người chứng giám, chúng ta lại đàng hoàng biện luận một trận."

 

Ân Hoặc đỏ ửng khóe mắt, vẫn nhất mực không đoái hoài gì đến y.

 

Bạch Thiện bỗng dưng cảm thấy một cỗ cảm giác bất lực dâng trào vì không tài nào bắt chuyện được với hắn. Vốn dĩ y định bụng một là đ.á.n.h nhau một trận, hai là ngồi lại nói năng cho rõ ràng rành mạch, thế nhưng nhìn bộ dạng cúi gằm mặt chối từ giao tiếp của Ân Hoặc, y bỗng cảm thấy kiệt sức.

 

Bành Chí Nho thấy sắc mặt Bạch Thiện sa sầm, sợ đôi bên thực sự thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay tại lớp, vội vã từ phía sau lớp học bước lên vỗ vai y, nhỏ giọng khuyên can: "Có chuyện gì chúng ta cứ từ từ ngồi xuống nói chuyện, đừng quá nóng vội."

 

Bạch Thiện liếc nhìn hắn một cái, lãnh đạm đáp: "Chỗ ngồi của ta không phải ở đây."

 

Mọi người: ...

 

Y lại cúi đầu nhìn Ân Hoặc một cái, mày kiếm nhíu c.h.ặ.t: "Hay là sau khi tan học chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống cẩn thận nói chuyện?"

 

Trong lòng Bạch Thiện lúc này có chút bực bội khôn tả. Đây là lần đầu tiên y chịu xuống nước nhún nhường người ngoài. Nhược bằng không vì hiện tại Ích Châu vương đang nhởn nhơ ở kinh thành, huyết hải thâm thù chưa báo, y đâu đến nỗi phải chịu uất ức như thế này.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Y tự nhận bản thân đã lui một bước, nào ngờ đôi mắt của Ân Hoặc lại càng thêm đỏ hoe, nước mắt trong veo ầng ậc nơi khóe mi chỉ chực trào ra. Nhìn bộ dạng này quả thực khiến người ta vô cùng... sôi m.á.u.

 

Nhưng đám đồng học xung quanh lại xem đến say sưa thích thú. Bọn họ tụm năm tụm ba đứng ngó sang, trên mặt ai nấy đều cố gắng kìm nén nụ cười chế giễu.

 

Bạch Thiện ngẩng đầu bắt gặp cảnh tượng ấy, mi tâm hơi nhíu lại. Dù y nhìn ra nụ cười giễu cợt kia là nhằm vào Ân Hoặc chứ chẳng phải mình, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thập phần chướng mắt.

 

Bạch Thiện mím c.h.ặ.t môi, xoay người trở về chỗ ngồi của mình.

 

Lư Hiểu Phật ngồi ngay bên tả y, đợi khi mọi người tản đi bớt mới nghiêng đầu rỉ tai với Bạch Thiện: "Ân Hoặc tính tình kiêu căng mềm yếu, ngươi chớ có dây dưa với hắn làm gì."

 

Bạch Thiện cau mày hỏi lại: "Tại sao mọi người lại dùng ánh mắt đó nhìn hắn?"

 

"Còn có thể tại sao nữa? Bởi vì trông hắn chẳng đáng mặt nam nhi đại trượng phu," Lư Hiểu Phật xùy một tiếng: "Hơn phân nửa đồng học trong lớp đều đã từng bị mấy vị tỷ tỷ của hắn tìm tới tận nơi dằn mặt, toàn là gửi gắm nhờ vả chiếu cố cho hắn. Nhưng kể từ sau sự kiện của Lưu Hoán, mọi người đều đồng loạt xa lánh, không ai thèm giao du với Ân Hoặc nữa, chỉ e lỡ sơ sẩy chút xíu lại bị mấy bà tỷ tỷ của hắn chặn đường cảnh cáo."

 

Bạch Thiện vô cùng tò mò quay sang nhìn hắn: "Sao ngươi lại nắm rõ cơ sự chi tiết đến thế?"

 

Chẳng phải mọi người mới nhập học chừng hai mươi ngày thôi sao?

 

Lư Hiểu Phật nhàn nhạt đáp: "Sáng nay nghe người ta bàn tán ầm ĩ nên mới tường tận thôi. Sáng sớm nay ngươi bị tỷ tỷ hắn chặn đường ở cổng học viện, trong lớp học chỗ nào chẳng xì xào bàn tán việc này. Cả bên ngoài nữa, ngươi cứ thử ra ngoài lượn một vòng mà xem, lúc này chẳng ai thèm luận đàm xem mấy vị Tiểu quận vương vào kinh rồi sẽ rong chơi ở đâu nữa, mọi người toàn đang m.ổ x.ẻ chuyện của ngươi và Ân Hoặc đấy."

 

Dẫu sao thì mấy vị Tiểu quận vương hãy còn cách xa vạn dặm, chủ đề đó có thể gác lại để dành sau, còn chuyện Bạch Thiện và Ân Hoặc lại là chuyện sống sờ sờ ngay trước mắt. Hơn nữa so với việc bàn xem đi đâu chơi, rõ ràng đề tài này đáng để bình phẩm và hấp dẫn hơn nhiều.

 

Bạch Thiện lúc trước cũng hay len lén hóng hớt người khác bàn tán đủ thứ chuyện trên đời, nghe thập phần hăng hái. Tuy y chưa bao giờ phát biểu ý kiến, nhưng cũng thu thập được khối lượng thông tin đáng nể. Thế nhưng giờ phút này, khi bản thân nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của sự đàm tiếu, y cảm thấy mười phần chẳng vui vẻ gì cho cam.

 

Do lập trường và cảnh ngộ tương đồng, Lư Hiểu Phật và Bành Chí Nho đối với Bạch Thiện luôn ôm ấp một loại tình cảm anh hùng trọng anh hùng, huống hồ dạo trước y còn khoản đãi bọn họ tới dự tiệc khai trương phạn quán của sư tỷ y.

 

Bởi vậy hai người họ mặc định xem y là bằng hữu chân chính.

 

Thế nên cả hai mới thấp giọng dặn dò Bạch Thiện một câu: "Tỷ tỷ nhà họ Ân cực kỳ quái gở và khó nhằn. Đến Lưu Hoán đường đường là tôn t.ử của Hộ bộ Thượng thư mà đụng phải nhà bọn họ cũng phải ngậm đắng nuốt cay, vậy nên ngươi cần nhún nhường thì nên nhún nhường một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bạch Thiện mím môi quật cường cãi lại: "Chẳng qua chỉ là trên lớp đường bất đồng quan điểm nên cự cãi vài câu thôi sao?"

 

Có cần thiết phải làm ầm ĩ lên đến mức mọi người đều biết, thậm chí tìm tới tận ngoài cổng học viện để gây sự không?

 

Ngày trước y cùng Mãn Bảo, Bạch Nhị lên lớp học, bởi diễn giải ý nghĩa khác biệt cũng đâu có ít lần cãi nhau sứt đầu mẻ trán. Tiên sinh chưa từng quở trách họ một lời, cũng chẳng bao giờ ngăn cấm họ, cứ mặc kệ họ tranh cãi nảy lửa đến cuối cùng mới đứng ra phân xử. Tổ mẫu của y, đường bá phụ và mấy vị ca ca của Mãn Bảo cũng chưa bao giờ vì mấy chuyện cỏn con ấy mà tìm đến nhà đối phương tính sổ.

 

Thậm chí bọn họ lén lút choảng nhau tơi bời, người lớn trong nhà cũng lười quản lý, huống hồ chi là mấy màn tranh luận trên lớp đường.

 

Nếu ngay cả những quan điểm dị biệt trên học đường mà người nhà cũng phải xen vào, vậy thì còn lặn lội ra ngoài bái sư học nghệ làm cái nỗi gì?

 

E là đến tiên sinh cũng chẳng cần mời làm gì cho phí công, cứ tự mình chui rúc đọc sách nghiên cứu, mặc định những gì mình hiểu là chân lý tuyệt đối là được rồi, hà cớ gì phải lết thân ra ngoài gây họa cho người khác?

 

Bạch Thiện vô cùng bất mãn trong lòng.

 

Cho nên y lại xoay đầu liếc nhìn Ân Hoặc một cái. Chiều đến vừa rớt tiếng chuông tan học, thấy Ân Hoặc đứng lên rời đi, y lập tức thu dọn sách vở tức tốc đuổi theo.

 

Lư Hiểu Phật không kìm được ngoái nhìn y: "Hôm nay ngươi không đến Tàng Thư Lâu nữa sao?"

 

"Không đi nữa."

 

Thấy Bạch Thiện rắp tâm lao ra ngoài, Bành Chí Nho vội vã níu lấy y: "Ngươi ngàn vạn lần đừng đi kiếm chuyện với hắn nữa..."

 

Bạch Thiện gạt tay Bành Chí Nho ra, kiên định nói: "Có một số việc dứt khoát phải phân trần cho minh bạch."

 

Lúc này Bạch Thiện vẫn chưa hay biết người nhà họ Ân đã đ.á.n.h thẳng tới Tế Thế Đường làm càn. Y chỉ đơn thuần cảm thấy mấy bà tỷ tỷ của Ân Hoặc hành sự quá đỗi ngang ngược cường hào, y tuyệt đối không muốn ngày nào đến trường cũng bị chặn đường hạch sách.

 

Bạch Thiện bám gót Ân Hoặc chạy vội ra ngoài, gọi giật hắn lại ngay trước cổng lớn.

 

Ân Hoặc căng thẳng ôm c.h.ặ.t giỏ sách, run giọng nói: "Ta chẳng có gì để biện bạch với ngươi cả."

 

Hạ nhân của Ân gia lập tức ào ào vây kín lại, ánh mắt tràn đầy phòng bị lườm Bạch Thiện: "Ngươi muốn giở trò gì?"

 

Nghe được tiếng xôn xao, Bạch Nhị Lang đến cả giỏ sách cũng ném toẹt cho đồng học, thục mạng phi ra ngoài. Vừa nhìn thấy trận thế này, nháy mắt sợ đến hồn bay phách lạc, vội vã lao tới kéo rịt lấy Bạch Thiện. Thấy hạ nhân Ân gia từng bước dồn ép, y không nhịn nổi nhắm tịt mắt gào thét: "Đại Cát a—"

 

"Gào cái gì mà gào?" Một giọng nữ lanh lảnh từ trên cao giội xuống. Bạch Nhị Lang hé mắt dòm thử, lúc này mới phát giác cách đó không xa chẳng biết tự khi nào đã đỗ sẵn một chiếc xe ngựa. Đại Cát đang hiên ngang đứng đó ghì c.h.ặ.t dây cương, còn Mãn Bảo thì hiên ngang đứng trên càng xe ngựa, từ trên cao nhìn xuống bọn họ với ánh mắt bễ nghễ.

 

Bạch Thiện dùng ánh mắt một lời khó nói hết nhìn Bạch Nhị Lang, vô cùng khát khao dựng một tấm biển báo ghi chữ "Ta không hề quen biết tên ngốc này".

 

Y dám hiên ngang bất động trước vòng vây của đám hạ nhân Ân gia đông đảo, hiển nhiên là vì đã tia thấy xe ngựa nhà mình từ sớm. Có Đại Cát tọa trấn ở đây, đám tôm tép này tuyệt đối không thể bắt nạt y được.

 

Bạch Thiện bực mình vỗ bốp một cái gạt tay Bạch Nhị Lang ra, mày kiếm nhíu c.h.ặ.t nhìn về phía Ân Hoặc đang bị bao bọc ở giữa: "Ta không có ác ý gì khác. Chẳng muốn đ.ấ.m nhau với ngươi, cũng chẳng dư hơi mà cãi cọ, chỉ là muốn đường đường chính chính đàm luận với ngươi một trận. Ngươi và ta đều đã là đấng nam nhi, giải quyết ân oán không thể chỉ cậy vào khí thế trẻ con đấu đá. Mọi người có sao nói vậy, đem sự tình bày ra ánh sáng phân tích cho ra lẽ, ngươi thấy thế nào?"

 

Bạch Thiện chốt hạ: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, việc này ngươi muốn xử lý ra sao?"

 

Bạch Thiện thầm nhủ, đối với kẻ này không thể dùng chiêu trò vô lại như với Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang được. Với hai tên kia có thể không nói lý lẽ, nhưng với Ân Hoặc, tốt nhất là cứ đem lý lẽ quang minh chính đại ra mà nói, những chuyện thừa thãi xin miễn bàn.

 

Ân Hoặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bạch Thiện trân trân.

 

Mãn Bảo đứng trên càng xe ngựa lúc này mới nhìn rõ mồn một dung mạo của Ân Hoặc, bất giác thốt lên kinh ngạc "Oa" một tiếng, trầm trồ: "Ngươi trắng quá đi mất."