Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 964: Bạo gan (Gửi tặng thư hữu "Becky" thêm một chương)



 

Đợi Đậu Đại Lang khuất bóng, Liễu Nương mới ngượng ngùng đỏ mặt hỏi Mãn Bảo: "Tiểu Chu đại phu, nguyên cớ thực sự là do tướng công nhà ta sao?"

 

Mãn Bảo gật đầu quả quyết: "Đúng thế."

 

Liễu Nương trút được gánh nặng ngàn cân, thở phào nhẹ nhõm: "Vậy... vậy bệnh tình có chữa dứt điểm được không?"

 

Mãn Bảo đáp: "Theo lý thuyết, nếu răm rắp nghe theo y lệnh thì khả năng bình phục là rất cao. Nhưng ta chẳng dám vỗ n.g.ự.c cam đoan hai người sẽ đậu t.h.a.i trăm phần trăm. Chuyện con cái nhiều khi còn do duyên số định đoạt."

 

Liễu Nương tha thiết mong mỏi một lời khẳng định chắc nịch từ Mãn Bảo, nhưng thấy nàng không có ý nói thêm, đành lảng sang nỗi bận tâm khác: "Chu tiểu đại phu, ngày thường chúng ta cần phải kiêng cữ những gì?"

 

Mãn Bảo ưng bụng nhất là những bệnh nhân biết lo xa như nàng. Chủ động dò hỏi bệnh tình chứng tỏ họ sẽ nghiêm túc phối hợp chữa trị. Thế là Mãn Bảo nhiệt tình tuôn ra một tràng dặn dò cặn kẽ, nào là cấm kỵ cho nam, kiêng cữ cho nữ, rạch ròi từng ly từng tí.

 

Liễu Nương nuốt từng lời, nhẩm đi nhẩm lại để khắc ghi vào tâm trí, xác nhận không xót chữ nào mới tạ ơn cáo lui.

 

Đậu Đại Lang đã thanh toán tiền và xách bọc t.h.u.ố.c đứng chực sẵn bên ngoài. Vừa thấy bóng nương t.ử, hắn vội vàng xáp tới hỏi: "Đại phu phán sao rồi?"

 

Liễu Nương thì thào: "Đại phu bảo bệnh tình có thể chữa khỏi, chỉ là phải kiêng cữ nhiều thứ lắm..." Nàng thuật lại y hệt những lời dặn dò của Mãn Bảo cho phu quân nghe.

 

Đậu Đại Lang nghe xong, cõi lòng cũng yên bình được mấy phần, niềm tin dành cho vị tiểu đại phu này cũng tăng lên đáng kể.

 

Gian phòng khám của Mãn Bảo lại nghênh đón bệnh nhân mới. Nàng hất hàm ra hiệu cho người nọ an tọa, rồi điềm nhiên bắt mạch.

 

Mới trôi qua đôi mươi ngày, cái tin Tế Thế Đường mọc ra một vị tiểu y sư thân nữ nhi đã lan truyền râm ran khắp phường thị. Bởi thế, nữ nhân trong vùng có bề đau ốm đa phần đều tìm đến gõ cửa phòng khám của Mãn Bảo.

 

Cộng thêm tiếng lành đồn xa, tài nghệ chẩn trị mát tay, nàng chữa khỏi cho không ít người. Miệng truyền miệng, dạo gần đây số lượng nữ bệnh nhân lặn lội đến tìm nàng tăng đột biến, thậm chí còn hớt tay trên cả khách của mấy y quán lân cận.

 

Thế nên Mãn Bảo bỗng chốc bận tối mắt tối mũi, lịch khám buổi sáng gần như kín mít.

 

Để có thêm thời gian trau dồi y thuật, Mãn Bảo thường xuyên nán lại y quán dùng bữa trưa. Vừa nhai cơm, nàng vừa đàm đạo cùng Đinh đại phu và các vị tiền bối, thỉnh thoảng lại lôi vài ca bệnh hóc b.úa ra m.ổ x.ẻ.

 

Trưa nay, chủ đề Mãn Bảo đưa ra m.ổ x.ẻ chính là ca bệnh của Đậu Đại Lang. Nàng cất giọng: "Sáng nay ta tiếp nhận một bệnh nhân, sắc mặt sạm tối, rêu lưỡi trắng ở giữa, mạch tượng..."

 

Nàng miêu tả rành rọt triệu chứng của Đậu Đại Lang, rồi đưa ra chẩn đoán của mình, hỏi: "Đinh đại phu, ngài thấy ta bắt mạch có chuẩn xác không?"

 

Đinh đại phu vuốt râu: "Phán chứng thận hư thì không sai lệch đi đâu được, nhưng cơ cớ nào cô lại rạch ròi ra được chứng tinh nhược?"

 

Mãn Bảo tỉnh bơ tường thuật lại mớ câu hỏi sặc mùi phòng the nàng đã chất vấn Đậu Đại Lang, cùng với những lời đáp từ Liễu Nương. Đám Đinh đại phu, Đào đại phu nghe xong, mặt mày méo xệch, biến sắc khó coi. Tiểu Trịnh chưởng quỹ đang và cơm, phun một phát tung tóe khắp mâm.

 

Cổ đại phu ngồi đối diện nhanh tay chộp lấy chiếc nia phơi d.ư.ợ.c liệu che kín mặt. Đống cơm phun ra thì đỡ được, nhưng mớ d.ư.ợ.c liệu đang phơi trên nia lại đổ ụp xuống, phủ kín đầu cổ Cổ đại phu.

 

Mãn Bảo trố mắt ếch nhìn Cổ đại phu, khuôn mặt ngập tràn vẻ hoảng hốt không thể tin nổi.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ ho sặc sụa, vừa đứng lên phủi những hạt cơm dính trên người, vừa với tay định kéo Cổ đại phu lại để lau dọn giúp. Nào ngờ cơn ho lại ập đến dữ dội, vài hạt cơm từ mũi hắn phụt ra, bay thẳng vào mặt Cổ đại phu.

 

Cổ đại phu: ...

 

Đinh đại phu và Đào đại phu cố nín cười đến nội thương. Một người xúm vào vỗ lưng cho Tiểu Trịnh chưởng quỹ, người kia lật đật phủi mớ d.ư.ợ.c liệu vương vãi trên người Cổ đại phu.

 

Mãn Bảo c.h.ế.t trân tại chỗ, đến khi hoàn hồn mới vội vàng xông vào phụ giúp một tay.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ xua tay rối rít, đến khi vuốt n.g.ự.c thở đều lại mới cuống quýt khom mình tạ lỗi với Cổ đại phu.

 

Cổ đại phu xua tay, ra vẻ bao dung độ lượng quen rồi: "Không sao, không sao..."

 

Ông quay sang Mãn Bảo, dò xét nàng từ đầu đến chân, hồi lâu mới thốt lên: "Cô là phận nữ nhi, lại còn vắt mũi chưa sạch, cớ sao... cớ sao..." lại bạo gan moi móc mấy cái chuyện tế nhị nhường ấy?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãn Bảo tuổi còn nhỏ, làm gì đã ý thức được cái gọi là e thẹn nam nữ. Hơn nữa, Mạc lão sư đã nhồi nhét vào đầu nàng từ bé: trong mắt y sư, bệnh nhân chỉ là người bệnh, phân biệt giới tính làm gì cho mệt. Nhiệm vụ của đại phu là truy tìm gốc rễ căn bệnh, nhổ cỏ tận gốc, mang lại sức khỏe cho người ta.

 

Mớ câu hỏi kia là kết tinh công sức của Mãn Bảo và Mạc lão sư sau bao ngày đêm cày bừa đống tài liệu dày cộp mới đúc kết ra được. Mấy ngày trước mỏi mắt ngóng trông bọn họ không đến, Đậu lão thái thái cũng lặn mất tăm, nàng còn đinh ninh họ đổi ý hoặc đã tìm được cao nhân khác, trong lòng tiếc hùi hụi một phen.

 

Nàng tuyệt nhiên không mường tượng ra mớ câu hỏi hai thầy trò đẻ ra có điểm nào ngang trái.

 

Nhưng dẫu sao nàng và Mạc lão sư cũng chỉ là những tay ngang thiếu kinh nghiệm thực chiến. Nàng khiêm tốn thỉnh giáo: "Cổ đại phu, lẽ nào những câu hỏi của bọn ta vẫn chưa đủ sâu sát? Cần phải bới móc thêm những gì nữa?"

 

Cổ đại phu: ... Thế này mà còn chê chưa đủ sâu sát á? Cô đào bới đến tận chuyện chăn gối của người ta rồi rành rành ra đấy thôi...

 

Ông ôm đầu ngao ngán, đưa mắt cầu cứu Đinh đại phu và Đào đại phu.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Đinh đại phu đành cười gượng phá vỡ bầu không khí gượng gạo: "Đủ sâu sát rồi, sâu sát đến mức cạn lời luôn. Đám già cỗi chúng ta có nằm mơ cũng chẳng dám đào bới tường tận đến nhường ấy."

 

Hỏi cặn kẽ thế, bệnh nhân có điên mới chịu há miệng khai báo!

 

Khéo lại vớ được trận đòn nhừ t.ử ấy chứ. Cứ ngỡ làm đại phu là nhàn hạ lắm sao?

 

Nhưng kỳ lạ thay, cớ sao bệnh nhân lại ngoan ngoãn khai báo tuốt tuột với Mãn Bảo?

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ cũng chung nỗi hoang mang. Cả bốn người đồng loạt trân trối nhìn Mãn Bảo, bắt gặp đôi mắt trong veo như nước mùa thu, ngó bộ dáng nhỏ nhắn, nụ cười thơ ngây, rõ rành rành vẫn còn là một con nhóc tì.

 

Đinh đại phu nhíu mày lo ngại: "Ca này liệu có phải đụng độ quân l.ừ.a đ.ả.o không?"

 

Cổ đại phu cũng chau mày, gặng hỏi: "Bệnh nhân đó là thần thánh phương nào?"

 

"Chuyện cơ mật, ta đâu thể hó hé được. Ta đã ngoéo tay thề thốt giữ kín miệng rồi."

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ tinh ý bắt bẻ: "Bọn họ?"

 

"Đúng thế, là hắn và tức phụ của hắn."

 

Bốn người đồng thanh thốt lên: "... Tức phụ hắn cũng túc trực ở đó sao?"

 

Mãn Bảo gật đầu: "Tất nhiên rồi, hai phu thê họ đều ôm mầm bệnh, cùng dắt tay nhau đến khám mà. Có điều bệnh tình của ông chồng nặng hơn chút đỉnh."

 

Bốn người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, trút được gánh nặng trong lòng.

 

Mãn Bảo liếc Cổ đại phu, ân cần hỏi: "Cổ đại phu, Tiểu Trịnh chưởng quỹ, hai người bình an vô sự rồi chứ?"

 

Cả hai vội vàng đáp: "Vô sự, vô sự."

 

"Thế thì vạn hạnh. Mọi người xem ta chẩn bệnh ca này có bắt đúng mạch không?"

 

Cổ đại phu và Đào đại phu đồng loạt hướng ánh mắt về phía Đinh đại phu, lĩnh vực này bọn họ mù tịt.

 

Đinh đại phu trầm ngâm một chốc, chất vấn lại dăm ba câu, rồi gật gù: "Nghe qua thì quả thực là chứng tinh nhược. Cô đã kê đơn t.h.u.ố.c gì cho hắn?"

 

Mãn Bảo đã chực chờ sẵn, vội rút tờ đơn t.h.u.ố.c dâng lên cho Đinh đại phu ngự lãm.

 

Đinh đại phu săm soi một lúc, chẳng bới móc ra được kẽ hở nào. Ngặt nỗi ông cũng chẳng rành rẽ chứng bệnh này, nên lời vàng ngọc răn dạy cũng eo hẹp, chỉ có thể chỉ giáo cho Mãn Bảo đặc tính của vài vị t.h.u.ố.c trong đơn.

 

Đây là lần thứ hai Mãn Bảo chạm trán chứng bệnh này, nhưng là lần đầu tiên tự tay bốc t.h.u.ố.c. Tuy nhiên, trước đây nàng đã từng đàm đạo nát nước với Lục lão đại phu - gia gia của Ngũ tẩu nàng - bởi gã anh rể cũ của nàng cũng vướng phải kiếp nạn tương tự.

 

Chỉ tiếc là Lục lão đại phu phán gã anh rể cũ là tinh trùng c.h.ế.t sạch sành sanh, vô phương cứu chữa.