Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 933: Cố gắng vươn lên



 

Lời kể của Chu Ngũ Lang mộc mạc ngắn gọn, súc tích ép uổng một danh sách dài bốn mươi sáu nhân mạng co cụm lại chỉ còn tòn ten bốn vị anh tài. Mãn Bảo nhủ thầm mớ tin nhạt nhẽo ấy chả đáng để tốn nước bọt báo cáo lại cho Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang. Vậy nên lúc xoay mình trở vào, thấy cả hai vẫn đương cong lưng cày ải kinh sách, nàng bèn cất gọn từng chữ mưu đồ để lúc khác thích hợp hẵng đem ra đàm đạo.

 

Bất luẩn đối thủ có danh trấn thiên hạ hay chỉ là phường cắp tráp, trước và trong cuộc tỷ thí, bọn họ thảy đều phải dốc trọn sinh lực để nghênh chiến.

 

Đám chuyện nhàn đàm tào lao ấy hãy cứ gác tạm qua một bên, đợi khi rũ sạch gánh nặng lều chõng, nghe ngóng tường tận cũng là dịp tốt để kết mối giao hảo cùng bạn đồng môn.

 

Suy cho cùng, tất cả đều tề tựu nơi Quốc T.ử Giám bằng cùng một lối ân sủng tiến cử.

 

Ba thầy trò thức trắng lật kinh mài sách mãi đến khi màn đêm đặc quánh. Trang tiên sinh dẫu ruột gan như lửa đốt vì kỳ thi cận kề, song ông thấu hiểu nhọc nhằn đèn đêm chong mắt hiệu suất kém xa học lúc tinh sương, bèn liếc đồng hồ rồi giục: "Giờ Tuất hai khắc rồi, dọn dẹp rửa ráy mà đi nằm, hừng sáng mai hãy cuốc lại."

 

Bạch Thiện cùng Bạch Nhị Lang bị chữ nghĩa hành hạ rã rời suốt một ngày dài, nhọc nhằn đến mức gật đầu lia lịa rồi vội vàng lùi gót.

 

Mãn Bảo cũng lững thững bước ra.

 

Rạng sáng hôm sau, Mãn Bảo đương phiêu du cõi mộng thì bị tiếng ê a tụng kinh ngoài khung cửa đ.á.n.h thức. Nàng thò đầu ngó ra màn sương xám xịt của bình minh, bắt gặp ngay dáng Bạch Thiện chắp tay lầm rầm nhẩm bài dưới ánh đèn l.ồ.ng hiu hắt.

 

Mãn Bảo vật lộn quay trở lại giường, ôm đầu rền rĩ não nề. Trời còn chưa hửng sáng, gào thét lúc gà gáy làm cái quái gì không biết?

 

Than thở thì rứa, nhưng bị đ.á.n.h động đến mức này, giấc mộng đứt đoạn đành tiêu tan.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nàng uể oải nhỏm dậy làm thủ tục vệ sinh cá nhân, lát sau đã thấy nàng ngồi chễm chệ trên bờ lan can, ngáp ngắn ngáp dài nghển cổ ngó Bạch Thiện.

 

Bạch Thiện vừa dứt đoạn tụng, quay đầu gạ gẫm: "Muội có muốn hợp bích ôn bài cùng ta không?"

 

Mãn Bảo lắc đầu từ chối: "Huynh học thì xách xác ra ngự uyển mà học, mắc mớ gì rúc dưới hiên phòng ta làm náo loạn?"

 

"Tiên sinh thức giấc rồi."

 

Mãn Bảo nhanh miệng tiếp lời: "Tiên sinh tuổi cao bóng xế, giấc ngủ mong manh là lẽ thường."

 

"Ồ, hóa ra vi sư trong mắt con đã già lụ khụ rồi cơ đấy~~~"

 

Mãn Bảo cuống quýt đổi tông lấp l.i.ế.m: "Ý con là tiên sinh bị tiếng gào của huynh làm cho kinh động đấy ạ."

 

Dứt lời ngoảnh đầu lại mới tá hỏa nhận ra tiên sinh chưa ra khỏi phòng, ngài ấy chỉ khép hờ bóng nương bên ánh đèn chong lật từng trang sách, dường như nhận ra luồng sát khí của Mãn Bảo, ngài ngẩng đầu ném một ánh nhìn về phía này.

 

Mãn Bảo lập tức quay ngoắt lại bảo Thiện Bảo: "Được rồi, ta sẽ bồi huynh học sách. Tên Bạch Nhị lang băm đâu rồi? Sao huynh không bốc hắn dậy?"

 

"Gọi rồi, gọi không tỉnh nổi."

 

Bạch Thiện đương độ gánh vác áp lực tựa thái sơn, bản tính lại thúc giục phải sớm tối miệt mài, nên trời mới hửng hắn đã mở bừng mắt.

 

Hắn thả bước loanh quanh mới phát giác phòng tiên sinh vừa lóe ánh đăng, hai gian phòng của đôi hảo hữu kia lại tối mịt mờ, biết tỏng hai kẻ lười biếng kia lại đương chăn ấm nệm êm cày giấc nồng.

 

Với tư cách là người mang danh sư đệ lẫn sư huynh, hắn thấy mình gánh vác trọng trách khổng lồ phải thức tỉnh con ma lười trong người đôi bạn. Thế là hắn ngang nhiên chiếm đóng ngay dưới khung cửa sổ của chúng mà gào thét thi thư, tuy vậy mưu kế này họa chăng chỉ hiệu nghiệm trên người Mãn Bảo.

 

Phòng Bạch Nhị Lang im bặt như hũ nút, chẳng biết hắn đang an tấc nơi thiên đàng ngáy sấm rền, hay giả ngơ điếc đặc.

 

Mãn Bảo vác xác lẽo đẽo theo Bạch Thiện đổi trận địa, hai người chui tọt vào tiểu viên ngự uyển để cày ải.

 

Đại Cát lẳng lặng thắp thêm ngọn đăng cho chúng tỏ mắt, rồi điểm thêm nén trầm xua lũ muỗi mòng vo ve dưới chân, xong xuôi vắt chân lên bậu lan can lim dim tĩnh dưỡng.

 

Bạch Thiện cùng Mãn Bảo ngồi đối diện nhau.

 

Nhớ mang máng đoạn kinh sử nãy giờ hắn ngâm nga là "Luận Ngữ", Mãn Bảo thắc mắc: "Huynh vẫn còn đắm đuối cuốn này sao, chưa rờ tới 'Đại Học' hay 'Trung Dung' à?"

 

"Ôn cũ biết mới mà, ta cứ rà soát lại một bận cho an tâm. Rủi có đoạn nào lỡ trôi tuột, phát hiện sớm còn dễ bề bổ cứu. Tiên sinh chẳng phải cũng dặn dò phần thiếp kinh dạo này hở ra là bốc 'Luận Ngữ' sao?"

 

Mãn Bảo tán đồng, hòa nhịp cùng hắn thao thao tụng nốt phần dở dang.

 

Đến khi nhai sạch hai mươi thiên Luận Ngữ, mặt trời đã lững thững leo cao rọi sáng muôn nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hai người thả gót từ tiểu viên trở về sân lớn, tình cờ va phải Bạch Nhị Lang vừa vác bộ mặt ngái ngủ đi rửa mặt ra, cậu ta than thở: "Đêm qua đệ gặp ác mộng khủng khiếp. Nằm mơ thấy có gã nào đó cứ rì rầm tụng 'Luận Ngữ' bên tai, rồi rượt đệ tơi bời tới tận mép vực sâu thẳm, ép đệ phải đọc theo vanh vách. Đệ rõ ràng thuộc nằm lòng đấy, ngặt nỗi cổ họng cứ cứng đơ không hé răng nổi, mồ hôi đầm đìa túa lấp trán, kết cục bị quăng thẳng xuống vực rớt đài. Kinh hồn bạt vía!"

 

Bạch Thiện cạn lời: ...

 

Mãn Bảo nghe xong cười ngặt nghẽo không nhặt được mồm.

 

Bạch Nhị Lang lườm nàng bằng ánh mắt hậm hực: "Muội sướng miệng quá nhỉ, ta mơ ác mộng rợn người mà muội còn hả hê chê cười. Chắc mẩm hôm qua do muội kẹp cổ ép ta nuốt 'Luận Ngữ' nên ta mới ám ảnh sầu t.h.ả.m nhường này."

 

Nhìn lướt qua đôi bạn, thấy vạt quần đẫm sương đêm, cậu tò mò vặn hỏi: "Mới sáng bảnh mắt, hai người dắt díu nhau trôi dạt từ xó nào về đây?"

 

Bạch Thiện lạnh tanh đáp: "Ngự uyển."

 

"Chui vào uyển làm trò trống gì sáng sớm?"

 

"Học sách," Bạch Thiện hờ hững: "Hôm nay ta đã lướt hết trọn vẹn cuốn 'Luận Ngữ' một vòng rồi."

 

Bạch Nhị Lang buông một tiếng não nề rên rỉ, thốt lên: "Đệ thật rắp tâm đày đọa ta đến cùng kiệt mà, thế này phải mò dậy từ cái thuở mờ sương nào chứ. Mãn Bảo, xíu nữa muội nhớ chống lưng cho ta đấy."

 

Mãn Bảo lắc đầu từ chối: "Ta đã cất công nhồi nhét nốt mấy thiên 'Luận Ngữ' còn vương vãi chú giải cặn kẽ từ đêm qua rồi, mấy câu hóc b.úa cần ngẫm ngợi ta đều vẽ tròn lưu ý đỏ ch.ót trên trang giấy. Lát nữa huynh hãy tự xử mà thẩm thấu, sáng nay tiên sinh nhắm chừng sẽ khai thông đầu óc huynh về phần sách luận với thi phú. Ta phải ra y quán tọa đường kiếm lộ phí, lúc hồi phủ chiều nay mới viện thủ cho huynh được."

 

Nếu đặt lên bàn cân, Bạch Nhị Lang khoái rúc vào trướng của Mãn Bảo hơn là thọ giáo tiên sinh, vì áp lực tiên sinh dội xuống e chừng khó bề thở nổi. Cậu xoe tròn mắt, bày bộ dạng cầu khẩn ỉ ôi mong nàng tạm ngưng việc kiếm cơm ở y quán. Bọn họ mới chân ướt chân ráo nhập kinh, việc chẩn bệnh trễ nải dăm hôm chắc cũng chẳng sụp trời đất nhỉ?

 

Mãn Bảo phớt lờ hoàn toàn, vừa nhanh nhẹn rảo bước về phòng vừa quăng lại câu chốt hạ sắc bén: "Đã hứa chữa bệnh với người ta rồi thì tuyệt đối không được thất tín, cái chức danh đại phu lại càng không cho phép."

 

Xếp gọn gàng mấy món đồ nghề trong giỏ trúc, Mãn Bảo chần chừ đắn đo rồi rút một cuốn 'Đại Học' ném nốt vào gùi, nhắm chừng hễ rảnh rỗi sẽ lại rà soát hộ Bạch Nhị Lang mấy đoạn mặc nghĩa hay thiếp kinh dễ móc nối làm đề.

 

Dung di đã chuẩn bị xong xuôi bữa sáng tươm tất.

 

Mọi người tề tựu càn quét sạch mâm, rồi đường ai nấy đi. Kẻ cắm cúi sao chép sổ sách, người vùi đầu nhồi nhét ôn tập.

 

Chu Ngũ Lang dắt theo chín quyển sổ mỏng cẩn thận bỏ vào bọc lên đường, quyết chí bơi lội thăm dò mặt nước thị trường.

 

Đại Cát vẫn đưa tiễn Mãn Bảo thẳng tiến tới cửa Tế Thế đường như thông lệ.

 

Đạp lên bậc mã đẩu bước xuống xe, Mãn Bảo quay ngoắt lại đón chiếc gùi trúc từ tay Đại Cát, căn dặn: "Huynh đ.á.n.h xe hồi phủ đi, qua lúc giữa trưa hãy vòng lại rước ta."

 

Đại Cát ngoan ngoãn cúi gập người vâng lệnh, mắt đăm đăm dõi theo bóng lưng Mãn Bảo cho tới khi khuất lấp sau cánh cửa y quán mới từ từ điều khiển chiếc xe quay đầu rảo bước.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ vạn lần chẳng ngờ Mãn Bảo lại xuất hiện sớm nhường này, hớn hở bước ra nghênh tiếp: "Tiểu Chu đại phu đến sớm quá vậy? Mấy vị đại phu khác vẫn chưa kịp xuất hiện đâu."

 

Mãn Bảo nhoẻn miệng cười đáp: "Ta đến trước mốc dọn dẹp bày biện một chút."

 

Nàng nay đường hoàng sở hữu một phòng chẩn bệnh bề thế của riêng mình, há có lý do gì lại không sắm sửa chu đáo.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ dẫn đường mời Mãn Bảo thẳng tiến vào gian phòng khám cũ rích của Cổ đại phu ngày trước, niềm nở: "Trang thiết bị của Cổ đại phu đều đã được dời đi dọn dẹp trống trải từ ngày hôm qua. Bắt đầu từ nay, căn phòng này chính thức làm chỗ bồi tọa của Tiểu Chu đại phu."

 

Gạt lớp rèm bằng gấm dày cộp qua một bên, một bàn khám bề thế đập vào mắt, án ngữ bên ngoài là một chiếc ghế gỗ chắc chắn, bên trong kê sẵn một chiếc ghế tựa lưng uy nghi.

 

Phía sau chiếc ghế tựa ấy, buông thả hờ hững một dải rèm nữa, che khuất hai chiếc giường bệnh nhỏ lọt thỏm giữa không gian, ở khoảng trống ngăn cách lại có thêm một lớp rèm kéo nhẹ tênh để tiện thao tác khám xét.

 

Mãn Bảo không kìm nổi tròn xoe mắt thán phục, cảnh sắc bố trí nơi đây nguy nga đồ sộ hơn cả y quán ộp ẹp trên Ích Châu xa xôi ngàn dặm.

 

Tại Ích Châu, chuyện tọa đường bốc t.h.u.ố.c loanh quanh bày bừa ở sảnh lớn là chuyện thường tình. Số lượng gian phòng chẩn đoán thì kham khổ thắt lưng chỉ có lèo tèo hai phòng nhỏ bé, sức vóc nhét nổi độc một chiếc giường là kịch trần. Ngặt nỗi chỉ những chứng nan y buộc bệnh nhân t.h.o.á.t y hay liệt giường liệt chiếu chẳng thể di chuyển thì họ mới di dời thân xác vào đấy.

 

Mãn Bảo thắc mắc: "Y quán kinh thành nào cũng quy củ bề thế nhường này sao?"

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ chưa từng mài mòn đế hài ở chốn lạ xa, nhất thời đầu óc chẳng thể bắt kịp câu hỏi của Mãn Bảo, đành ngu ngơ gật đầu: "Là thế mà."

 

Dứt lời ông ngập ngừng một lúc, mường tượng Mãn Bảo có lẽ lấn cấn bực bội vài hạt lắt nhắt trong phòng, bèn vui vẻ xoa dịu: "Nếu Tiểu Chu đại phu cần mẫn thấy chưa mãn nhãn điểm nào thì cứ tự nhiên chỉ thị, ta sẽ hỏa tốc bố trí chu toàn."