Mãn Bảo cùng Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang sóng vai đứng nơi nhị môn, đưa mắt dõi theo bóng người Dương gia xa dần. Trang tiên sinh quay đầu lại, thấy ba đứa trò cưng vẫn đứng chôn chân như trời trồng bèn tằng hắng một tiếng, răn dạy: "Được rồi, đã có biết bao bề trên lót đá mở đường cho các con, các con cũng nên dốc sức mà rèn luyện đi thôi."
Bạch Thiện cùng hai người vội vã khom người đồng thanh vâng mệnh, rồi theo bước Trang tiên sinh trở lại thư phòng dùi mài kinh sử.
Mãn Bảo sau khi học xong bài giảng mới, cẩn thận nhẩm đi nhẩm lại vài lượt, làm nốt bài tập được giao, rồi thu thần thức vào hệ thống liếc mắt xem giờ. Cảm thấy thời khắc đã muộn, nàng liền đứng dậy cáo từ: "Tiên sinh, con xuất phủ đây."
Trang tiên sinh xua tay: "Đi đi, đi đi."
Bạch Thiện tranh thủ dứt mắt khỏi trang sách, ngó ra cửa sổ gọi với: "Đại Cát, ngươi đưa Mãn Bảo đi một chuyến."
Đại Cát đáp lời, sải bước ra tiền viện chuẩn bị xe ngựa.
Mãn Bảo thì lăng xăng tìm một tờ giấy tuyên chỉ trắng tinh, vung b.út lông thảo một hàng đại tự ngay ngắn: Thu mua đề thi (Bao gồm đề thi giữa năm, cuối năm và đại khảo của Quốc T.ử học cùng Thái học).
Viết xong, Mãn Bảo thổi phù phù mấy cái mặc cho Trang tiên sinh đứng trố mắt ếch. Thấy mực đã khô, nàng vội vàng cuộn tròn xách đi, không quên ngoái đầu nhí nhảnh chào: "Tiên sinh, con đi thật đây! Thiện Bảo, nhớ rửa b.út hộ ta nhé."
Bạch Thiện lúc bấy giờ mới sực nhớ ra chiếc b.út lông vẫn còn ướt nhẹp, chưa kịp buông lời phản kháng thì tiểu nương t.ử đã co giò chạy mất hút.
Hắn bực dọc lầm bầm trong họng, trên đời này thứ hắn căm ghét nhất chính là đi rửa b.út.
Mãn Bảo khoác chiếc gùi tre nhỏ bé lên lưng, bên trong lỉnh kỉnh b.út mực giấy nghiên – vốn là đồ nghề phòng thân cốt lúc hữu sự.
Xe ngựa dừng bánh trước cổng lớn Quốc T.ử Giám, vừa vặn đúng lúc tan tầm, từng tốp sĩ t.ử lũ lượt kéo nhau bước ra.
Mãn Bảo lập tức moi tờ giấy lớn nhét vào tay Đại Cát, hối thúc: "Mau giăng ra rồi ra đứng trấn trước cổng đi."
Đại Cát: ...
Hai người trố mắt nhìn nhau một chốc, Mãn Bảo chớp mắt hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
Mặt Đại Cát đỏ bừng lên – vì thẹn thùng! Hắn ngậm ngùi dang hai tay giăng tờ giấy lớn, lầm lũi tiến về phía đối diện cổng Quốc T.ử Giám.
Mãn Bảo gật gù ra chiều ưng ý, tháo chiếc gùi đặt xuống chân, hai tay chắp sau lưng, phong thái đường hoàng đĩnh đạc đứng chờ bên cạnh hắn.
Đám sĩ t.ử nối đuôi nhau ra khỏi cổng, kẻ thì liếc mắt nhìn dòng chữ trên tay Đại Cát, người lại nhìn chòng chọc Mãn Bảo, đa phần đều phớt lờ bỏ đi. Tuy nhiên cũng có vài kẻ tò mò nán lại, rồi nhịn không được phe phẩy chiếc quạt xếp tiến tới trêu chọc: "Tiểu nương t.ử, cô nương muốn thu mua đề thi sao?"
Y bật cười: "Tại hạ thân là nho sinh Quốc T.ử học, cớ gì lại không có? Ngặt nỗi đề thi đang vứt ở nhà, chạy về lấy quả thực tốn công, chi bằng tại hạ đọc miệng, cô nương cứ thế mà chép lại, thấy sao?"
Mãn Bảo cười xòa ưng thuận: "Tất nhiên là được rồi."
Nàng quay người lôi giấy b.út từ trong gùi ra, ngẩng mặt cười tươi tắn: "Huynh đài đọc đi."
Tên sĩ t.ử nọ nhướng mày kinh ngạc, chẳng thể ngờ cô bé lại mang đồ nghề đầy đủ đến thế, y lấp lửng: "Chớ vội, chúng ta bàn luận giá cả một chút đã chứ?"
Mãn Bảo ngã giá: "Một bộ đề, một chỉ bạc."
"Chỉ một chỉ thôi sao?"
"Một chỉ là hậu hĩnh lắm rồi đấy nhé," Mãn Bảo phân trần: "Ta đâu có mua đáp án, đề thi cũng chẳng phải do huynh cất công soạn ra, thậm chí ta còn chẳng phiền huynh phải tự tay viết, tiết kiệm cho huynh cả tiền giấy mực rồi. Chỉ mở miệng mấp máy vài câu đã đút túi một chỉ bạc, huynh còn than ít sao?"
"Nhưng đây là đề thi danh giá của Quốc T.ử học cơ mà."
"Đúng vậy, nên ta mới trả cho huynh hẳn một chỉ bạc. Đổi lại là đề thi của thư viện xép xó nào đó, mười văn tiền ta cũng chẳng buồn bỏ ra."
Sĩ t.ử: ...
Mãn Bảo đã sẵn sàng cầm b.út: "Rốt cuộc huynh có bán hay không?"
Y sững người giây lát, rồi gật đầu: "Bán chứ. Cô nương hãy dỏng tai lên mà nghe cho kỹ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Y hắng giọng lấy hơi, chắp tay sau lưng ngâm nga: "‘Khang Cáo’ viết: ‘Khắc minh đức.’ ‘Thái Giáp’ viết: ‘Cố thị thiên chi minh mệnh.’ ‘Đế Điển’ viết: ‘Khắc minh tuấn đức.’ Giai tự minh dã."
Mãn Bảo trừng mắt nhìn y trân trân.
Thấy nàng chưa chịu hạ b.út, y hỏi: "Sao cô nương không chép? Hay là mù chữ? Không sao, để tại hạ viết hộ, chỉ cần bù thêm một chỉ nhuận b.út là được."
Mãn Bảo lách người né tránh bàn tay của y, hạch hỏi: "Rồi sao nữa? Đây là đề sách luận à?"
"Đâu có, đây là phần thi thiếp kinh."
Mãn Bảo xì một tiếng: "Phần thi thiếp kinh của các huynh lại đi khảo ‘Đại Học’ cơ à."
Y chớp mắt ra chiều hiển nhiên: "Đúng thế, ‘Đại Học’ là phần cốt tủy của ‘Lễ Ký’, sao lại không khảo được?"
Mãn Bảo nghĩ ngợi một chốc, thấy lời lẽ cũng có phần hợp lý bèn hỏi tiếp: "Quốc T.ử học của mấy huynh thường xuyên ra đề vào ‘Đại Học’ lắm sao?"
"Cũng tàm tạm, thế rút cục cô nương có chép không?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo lườm y một cái, chỉ ngoáy đúng hai chữ "Đại Học" lên giấy rồi vặn hỏi: "Đề thi thiếp kinh thường lấy từ đâu ra? Đều trích từ ‘Đại Học’ cả sao?"
Sĩ t.ử cười tủm tỉm: "Các vị tiên sinh rất khoái ra đề từ ‘Lễ Ký’."
‘Lễ Ký’ dày cộp một tảng thế kia, Bạch Thiện thì học thuộc làu làu rồi, nhưng Bạch Nhị Lang thì e rằng quá sức: "Thuộc phần nào của ‘Lễ Ký’ cơ?"
Sĩ t.ử nhếch mép: "Chuyện này thì giá cả phải khác rồi."
Mãn Bảo ném cho y ánh mắt đầy nghi hoặc, xua tay: "Thôi bỏ đi, thiếp kinh gác lại đã. Bài sách luận khảo thí cuối năm ngoái của các huynh là đề gì?" Đây mới là điểm chí mạng.
Y đảo mắt một cái, dối trá bịa bừa: "Sở vị thành kỳ ý giả, vô tự khi dã. Chỉ một câu duy nhất."
Mãn Bảo ngậm c.h.ặ.t cán b.út, trừng trừng quan sát y, hồi lâu sau mới cất lời hoài nghi: "Câu thiếp kinh huynh vừa đọc khi nãy là bài khảo thí cuối năm của năm nào?"
"Thì là của năm ngoái đấy thôi."
Mãn Bảo nghiến răng ken két: "Tiên sinh nhà các huynh ra đề lại ngô nghê tới mức lấy cả thiếp kinh lẫn sách luận từ cùng một cuốn sách sao?"
Sĩ t.ử tằng hắng vớt vát: "Chuyện này có gì lạ đâu, bởi chúng ta vừa mới học xong quyển ‘Đại Học’."
Mãn Bảo nhíu mày ngờ vực: "Huynh lớn tồng ngồng thế này rồi mà nay mới ê a học ‘Đại Học’?"
Y nhịn không được đưa tay vuốt ve gò má: "Nhìn ta già nua lắm sao?"
Đám sĩ t.ử đứng bên cạnh nhịn cười nãy giờ rốt cuộc sặc sụa phá lên cười, chỉ trích: "Phong Tông Bình, huynh bớt lừa gạt tiểu nương t.ử nhà người ta đi. Sách luận cuối năm ngoái của Quốc T.ử học rành rành là ‘Nam phương chi cường dữ, Bắc phương chi cường dữ, ức nhi cường dữ? Khoan nhu dĩ giáo, bất báo vô đạo, nam phương chi cường dã. Quân t.ử cư chi.’"
Phong Tông Bình toan mở miệng phản kích, khóe mắt đã loáng thấy Mãn Bảo múa b.út thoăn thoắt chép lại sáu chữ "‘Trung Dung’ T.ử Lộ vấn cường", y ngớ người, nghiêm túc đ.á.n.h giá Mãn Bảo lại một phen: "Tiểu nương t.ử dò mua đề thi để làm gì?"
Mãn Bảo hứ một tiếng: "Huynh miệng lưỡi dối trá, một chỉ bạc này coi như tiêu tán."
Phong Tông Bình cười trừ cáo lỗi: "Tại hạ chẳng qua vô tình đùa cợt, vì mới thấy người bủa lưới mua đề thi ngay cổng Quốc T.ử Giám lần đầu, nên sinh lòng hiếu kỳ. Tiểu nương t.ử vâng mệnh thư phường nào đến đây thu thập đề thi vậy?"
"Ta thay mặt sư đệ đi kiếm đề. Đệ ấy sắp sửa ứng thí Quốc T.ử học, ta muốn tìm ít tư liệu cho đệ ấy cọ xát."
Phong Tông Bình phì cười: "Đại khảo này với mấy bài kiểm tra thường kỳ của bọn ta khác nhau một vực đấy."
Mãn Bảo tò mò: "Khác biệt ở chỗ nào?"
"Bài dễ thì dễ như bỡn, bài khó thì thấu trời xanh," y thao thao: "Bọn ta dẫu sao cũng mài đũng quần ở Quốc T.ử Giám mấy năm, lẽ nào đề bài lại dễ hơn lúc vào cửa? Thế thì tiến thân vào đây tu tập đâu mang lại lợi ích gì?"
"Nói cũng phải, vậy giả dụ vị Tế t.ửu (hiệu trưởng) của các huynh tự mình ra đề cho nho sinh năm nhất, ngài ấy sẽ thích lấy từ nguồn nào?"