Kim châm của Mãn Bảo vừa hạ xuống không bao lâu, Chu Hỷ đã bắt đầu sinh ra cảm giác. Nàng dán c.h.ặ.t mắt vào khẩu hình của bà đỡ, thuận theo nhịp hít vào, nín một hơi rồi dốc sức rặn mạnh, chỉ thấy cơn đau đớn xé thịt xé da làm nàng như muốn lịm đi...
Nàng vô thức vơ vét những thứ ở bên cạnh, bấu c.h.ặ.t lấy không buông. Bàn tay nhỏ bé của Mãn Bảo bị nàng nắm c.h.ặ.t đến mức như muốn gãy vụn, bàn tay còn lại nàng cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m nhét c.h.ặ.t vào miệng mình...
Bà đỡ vỡ òa kinh hỉ: "Nhìn thấy đầu rồi, nhìn thấy đầu rồi, nào, chúng ta ráng nín thêm một hơi nữa, đợi bả vai đứa trẻ lọt ra là vạn sự cát tường..."
Mãn Bảo toan nhoài người qua nhìn thử, lại bị Tiền thị ghì c.h.ặ.t giữ lấy. Bà thầm oán trách tiểu khuê nữ này còn khiến người ta lo nghĩ hơn cả đại khuê nữ, chuyện nữ nhân lâm bồn, một tiểu nương t.ử chưa xuất giá như cô bé lẽ nào lại tùy tiện đứng xem?
Mãn Bảo chỉ đành lắng tai nghe tiếng bà đỡ không ngừng hối thúc, rồi lại nhìn đại tỷ khuôn mặt vặn vẹo thống khổ, hít sâu lấy hơi rồi gồng mình rặn, khiến tâm can Mãn Bảo cũng như thắt lại...
"Ra rồi, lọt ra rồi..." Bà đỡ khéo léo đỡ lấy t.h.a.i nhi, trước tiên nhanh ch.óng cắt cuống rốn, sau đó cẩn thận làm sạch những thứ ứ đọng trong miệng và mũi đứa trẻ, rồi vỗ nhẹ một cái vào m.ô.n.g, đứa bé liền cất tiếng khóc chào đời lanh lảnh vang dội.
Bà đỡ mừng rỡ ra mặt, bế sinh linh nhỏ bé ấy đến cho Chu Hỷ đang mệt lả đi vì kiệt sức nhìn một cái, cất cao giọng: "Là một tiểu công t.ử mập mạp, chúc mừng nương t.ử."
Chu Hỷ chỉ đành khó nhọc hé mắt nhìn lướt qua, bà đỡ đã vội bế đứa bé sang một bên để tắm rửa sạch sẽ. Tiểu Tiền thị vội vàng hỗ trợ, tay năm tay mười trải tã lót đã được cẩn thận chuẩn bị sẵn từ trước.
Bà đỡ rửa ráy sạch sẽ cho đứa bé rồi giao lại cho Tiểu Tiền thị, ngoảnh mặt lại thì Mãn Bảo đã rút xong kim châm, đang tỉ mẩn bắt mạch cho Chu Hỷ.
Bà bèn tiến lại gần, miệng nở nụ cười, vừa lau mình mẩy cho Chu Hỷ, vừa hết lời ca ngợi Tiền thị: "Gia môn của lão thái thái có được vị tiểu nương t.ử này quả là phúc đức tày đình, y thuật này là theo học từ cao nhân phương nào vậy? Quả thật quá đỗi tinh thông."
Tiền thị liền cười đáp: "Là theo Kỷ đại phu của Tế Thế đường trên Ích Châu thành học nghề đó, con bé tuổi vẫn còn nhỏ, đường học vấn ngày sau hãy còn dài."
Bà đỡ ngưỡng mộ không thôi: "Quả là điềm lành, thế gian này thân nữ nhi làm đại phu thực chẳng có mấy người."
Mãn Bảo mang chút nghi hoặc ngập ngừng lên tiếng: "Muội cứ thấy mạch tượng của đại tỷ có phần hư phù, phải chăng do mất m.á.u quá nhiều?"
Bà đỡ liền ngó xuống xem xét, điềm nhiên bảo: "Đúng là có hơi nhiều một chút, nhưng vẫn coi là trong chừng mực bình thường, nguyên do chủ yếu là vì vị ngoại tôn này của các người nuôi trong bụng to quá."
Nói tới đây, bà đỡ có phần oán thán: "Hồi đầu tháng Tư ta đã dặn dò rồi, ăn vừa đủ no là được, chớ dung nạp quá nhiều thức ăn bổ dưỡng, t.h.a.i to lúc lâm bồn khó sinh lắm."
Tiền thị bèn liếc nhìn Chu Hỷ một cái, lời này chính bà cũng đã đinh ninh căn dặn, dẫu cho là Mãn Bảo cũng đã từng nhắc nhở.
Gương mặt Chu Hỷ phiếm hồng, nàng lí nhí phân bua: "Chỉ là con luôn thấy đói bụng, đành rằng buổi tối luôn phải dùng thêm một bát mì mới có thể yên tâm chợp mắt."
Lại thêm Quan Tân thương xót nương t.ử, lúc nấu mì không nhịn được lại đập thêm hai quả trứng, hoặc mua thịt về hầm nhừ, đợi đêm xuống lại mang lên cho nàng dùng bữa khuya.
Tiền thị bất lực đưa tay vuốt trán, nhưng thấy nữ nhi sắc mặt trắng nhợt đang yếu ớt nằm trên giường nệm, bà chẳng nỡ trách mắng, chỉ đành hướng về bà đỡ buông lời cáo lỗi.
Mãn Bảo nhìn người này, lại ngó sang người kia, âm thầm lôi kim châm ra một lần nữa, ngẫm nghĩ giây lát rồi thi triển một bộ châm pháp cho Chu Hỷ: "Không sao đâu, đại tỷ nghỉ ngơi một chút, muội sẽ sắc một thang t.h.u.ố.c cho tỷ dùng."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mọi người: ...
Tiểu Tiền thị lúc này đã ẵm đứa trẻ ra ngoài sân cho Quan Tân và Chu Đại lang chiêm ngưỡng.
Chu Đại lang cười tít mắt, nét mặt rạng rỡ hớn hở: "Đây chính là đại ngoại tôn của ta đấy sao."
Quan Tân chân tay nhũn như chi chi, khua khoắng múa may bên cạnh lớp tã lót vẫn chẳng dám đưa tay đón lấy. Hắn gượng cười ngờ nghệch với Tiểu Tiền thị: "Đại tẩu, đệ, đệ vốn nặng tay, lỡ như ẵm bế làm thương tổn đến hài t.ử thì biết làm sao, đại tẩu cứ ẵm đi, đại tẩu cứ ẵm đi. Hỷ nhi hiện tại thế nào rồi, đệ có thể vào trong thăm nàng được chưa?"
Tiểu Tiền thị đưa mắt ngó vào trong một cái rồi đáp: "Đứa bé có phần lớn, Hỷ nhi sinh nở có chút cực nhọc, nương và bà đỡ đang chăm sóc cho nàng, đệ hãy nén lòng nán đợi một chốc."
Quan Tân đứng ngồi chẳng yên, cứ chốc chốc lại bồn chồn đi đi lại lại, rồi rướn cổ nghển đầu nhìn vào trong, lo lắng hỏi: "Có cần phải đi thỉnh đại phu đến không?"
Tiểu Tiền thị ôn tồn đáp: "Mãn Bảo đang ở trong đó, lát nữa xem Mãn Bảo nói sao đã."
Tiểu Tiền thị đương nhiên tỏ tường chuyện Chu Hỷ đã bình an vô sự, nhưng sinh nở vốn là chuyện sinh t.ử trọng đại, há có thể lơ là xem nhẹ mà lấp l.i.ế.m cho qua?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau sinh vốn có ác lộ (sản dịch), nhưng chảy m.á.u quá nhiều lại là chuyện bất thường. Tiền thị thấu hiểu cặn kẽ sự nguy hiểm của chuyện này, bệnh tật đầy mình của bà ngoài chuyện lao lực, đói khát, phần lớn đều do di chứng sinh nở mà thành.
Tháng ở cữ nếu không dốc lòng điều dưỡng, cả đời phải gánh chịu đớn đau khổ ải.
Dạo trước, dẫu thân thể có hư nhược hay huyết băng nhường nào, phần đa đều dựa vào việc c.ắ.n răng chịu đựng, qua cơn bĩ cực ắt tới hồi thái lai, họa chăng chỉ khi huyết tuôn xối xả, mắt thấy người sắp chẳng thể giữ được mạng nữa thì mới chịu vội vã thỉnh đại phu.
Bản thân đã từng nếm trải khổ đau, tất nhiên chẳng mong khuê nữ của mình dẫm vào vết xe đổ. Thế nên, sau khi cẩn thận đo đếm suy tính, Tiền thị liền quyết ý dẫn theo Mãn Bảo nán lại đây, dự định lưu lại chăm lo cho Chu Hỷ suốt tháng cữ, quán xuyến chu toàn việc điều dưỡng sau sinh.
Đối với y thuật của tiểu khuê nữ, miệng Tiền thị dẫu bảo rằng vô cùng tin tưởng, song tận sâu trong thâm tâm vẫn còn đôi phần bấp bênh chẳng dám chắc. Vậy nên sau khi phụ giúp thu dọn sạch sẽ cho Chu Hỷ, bà bước ra ngoài dặn dò Quan Tân: "Con hãy chạy qua Tế Thế đường thỉnh một vị đại phu tới đây xem xét một phen, nếu mọi bề êm đẹp thì để Mãn Bảo kê phương t.h.u.ố.c cũng được."
Nhược bằng có biến cố gì, có lão đại phu trị liệu vẫn vững tâm hơn.
Quan Tân luống cuống vâng lời, co cẳng chạy một mạch đi thỉnh đại phu.
Vị đại phu tọa đường ở Tế Thế đường vốn có giao tình thân thuộc với Mãn Bảo, vừa bước đến nơi đã tươi cười chào hỏi. Lão tiến hành bắt mạch cho Chu Hỷ, sau khi cặn kẽ dò hỏi bệnh tình liền chẩn đoán: "Chứng xuất huyết quả thực có hơi nhiều, để lão phu kê một phương t.h.u.ố.c vậy."
Nói đoạn, lão bỗng ngừng lại, đưa mắt nhìn Mãn Bảo: "Mãn Bảo à, có phải con vừa châm kim cầm m.á.u cho đại tỷ của con không?"
Mãn Bảo gật đầu.
"Vậy phương t.h.u.ố.c đâu rồi?"
Mãn Bảo liền nhanh nhảu đưa đơn t.h.u.ố.c đã cẩn thận chép sẵn cho lão xem xét. Đại phu vuốt râu săm soi một hồi rồi trao lại cho cô bé, đứng dậy cười nói với Tiền thị: "Đơn t.h.u.ố.c này lão phu khỏi cần xem lại nữa, Mãn Bảo kê phương này quá đỗi tài tình, lão phu cũng chẳng tài nào kê ra phương t.h.u.ố.c vẹn toàn hơn được nữa."
Nghe đến đây, tảng đá trong lòng Tiền thị mới triệt để được buông xuống.
Vị đại phu quay người sang, lại cùng Mãn Bảo cao đàm khoát luận về đạo lý điều dưỡng thân thể nữ nhân sau kì sinh nở.
Mãn Bảo dạo gần đây vẫn luôn miệt mài nghiên cứu chuyên đề này, nên đàm đạo vô cùng thông suốt, trôi chảy đâu ra đấy. Ngặt nỗi kinh nghiệm thực tiễn gần như trống rỗng, lão đại phu vừa nghe đã tinh ý nhận ra, nhưng dẫu chỉ biết ôm sách vở đối đáp như cô bé có thể thao thao bất tuyệt đến thế cũng đã là xuất chúng hiếm có rồi.
Thế là lão đại phu một bề nhiệt tâm chỉ điểm những điều có thể chỉ điểm, một bề lại thu nhặt được từ chỗ Mãn Bảo không ít phương t.h.u.ố.c và châm pháp mà bản thân chưa từng tường tỏ.
Đến khi hai người hàn huyên thỏa mãn, đại phu không kìm được tiếng thở dài cảm khái: "Thảo nào con vừa hồi hương, Kỷ đại phu cứ cách hai ngày lại sai người mang thư gửi đến bổn đường, con quả thực là kỳ tài y học hiếm có trên đời."
Bản thân lão cũng tầm sư học đạo từ thuở để chỏm, nhưng đến độ tuổi mười hai vạn lần không thể học được nhiều kiến thức uyên thâm đến vậy.
Nhớ năm xưa khi bằng tuổi cô bé, lão vừa mới học xong cách phân biệt Dược Tài, làm tiểu nhị bốc t.h.u.ố.c trong hiệu, thỉnh thoảng len lén ghi nhớ vài phương t.h.u.ố.c, học lỏm cách luyện cao dán. Khi nào được các đại phu phá lệ dắt theo cho bắt mạch qua loa một chút đã mừng rỡ đến mức không ngủ nổi.
Thế mà Mãn Bảo có thể thông đạt nhanh đến vậy, giờ khắc này đã có thể độc lập kê đơn, hơn nữa phương t.h.u.ố.c đưa ra tuyệt nhiên chẳng kém cạnh gì lão. Giờ đây trong lòng đại phu không chỉ tràn ngập sự ngưỡng mộ mà còn dấy lên đôi chút ganh tỵ.
Quả nhiên, trên đời này người với người vốn chẳng thể đưa lên bàn cân đong đếm được.
Đại phu buông tiếng thở dài rời đi, Quan Tân đứng bần thần ngoài sân trông thấy cảnh đó suýt chút nữa thì sợ đến hồn bay phách lạc. Hắn cứng đờ quay cổ sang nhìn đại cữu ca, ngón tay run lẩy bẩy: "Chuyện, chuyện này là cớ làm sao?"
Tiểu Tiền thị tiễn đại phu ra ngoài vừa vặn nghe thấy, trừng mắt lườm hắn một cái rát mặt: "Còn cớ làm sao nữa, xuất huyết hơi nhiều một chút, Mãn Bảo hoàn toàn có thể chữa khỏi, tiếp theo chỉ cần chịu khó dùng t.h.u.ố.c là ổn thỏa. Cô gia cũng thật là, ngay từ sớm đã khuyên răn phải tiết chế việc ăn uống, chớ để nàng ăn quá no, sao đệ lại chiều chuộng ngày năm bữa bón cho nàng ấy ăn cơ chứ?"
Quan Tân nghe vậy, muôn vàn tủi hổ đành cúi gằm mặt xuống.
"Thôi được rồi, đây là phương t.h.u.ố.c do Mãn Bảo đích thân kê, đệ mau phiền gót đi bốc t.h.u.ố.c, lát nữa sắc xong mang vào cho nàng ấy," Nàng lại quay sang dặn dò Chu Đại lang: "Huynh hãy quay về trước đi, nương, Mãn Bảo và ta sẽ nán lại trông nom Hỷ nhi, đợi ngày mốt Mãn Bảo phải quay về trường để nghe giảng, huynh hẵng đến đón con bé."