Bạch Thiện đỏ mặt tía tai, không nén nổi tung một cú cước vào Bạch Nhị lang: "Huynh toàn cắm đầu vào xó xỉnh đọc mấy thứ thoại bản nhảm nhí gì thế? Sau này nếu huynh còn rinh mấy thứ vớ vẩn ngoài đường về, ta sẽ mách thẳng với tiên sinh."
Mãn Bảo cũng cạn lời lườm hắn một cái sắc lẻm: "Ta làm sao có cửa làm muội muội của Bạch Thiện? Huynh làm ơn vắt óc suy nghĩ một chút được không, ta là nhi nữ của tiểu thúc ta, là cháu gái ruột của phụ thân ta!!!"
Bạch Nhị lang ăn một cước, đứng c.h.ế.t trân mất mấy giây: "Hả, rắc rối nhùng nhằng thế cơ à?"
"Thế chẳng lẽ không đơn giản hơn cái viễn cảnh ta là muội muội của Bạch Thiện do huynh vẽ vời sao?"
"Tất nhiên là không rồi. Ái chà, ta cứ ngỡ đường thúc bỏ trốn ôm theo một mụn con gái, lôi thôi thêm cả một tì thiếp cơ. Ai ngờ tất cả bị trảm sạch bách, đứa bé vô phúc lưu lạc đầu đường xó chợ được phụ thân muội nhặt về nuôi..."
Chu Tứ lang nghẹn họng trân trân, hồi lâu mới quay sang muội muội cảm thán: "Mãn Bảo, thật may phước muội là sư tỷ đấy."
Chứ rơi vào phận sư muội, bị tên sư huynh ngu độn này nhồi sọ thì hỏng bét đời.
Mãn Bảo đúng thật là do phụ thân nhặt về, ông ấy dốc công sức nhường ấy để vỗ béo nàng sao?
Chẳng chịu dùng não mà ngẫm nghĩ, nuôi nấng một hài t.ử tốn kém biết bao nhiêu tâm huyết và bạc tiền. Lại còn bồi đắp thành một tiểu cô nương lanh lợi như Mãn Bảo. Nếu chẳng phải là giọt m.á.u ruột rà, phụ thân nàng dễ gì c.ắ.n răng chịu đựng?
Chu Tứ lang khinh khỉnh ném cho Bạch Nhị lang một cái nhìn khinh bỉ, rồi quay sang chằm chằm cặp đôi kia với con mắt hình viên đạn: "Vậy cái màn đính hôn kia là trò lố gì đây?"
Bạch Thiện mặt đỏ bừng bừng: "Là do y tự dưng phát rồ tưởng tượng thôi."
Bạch Nhị lang lập tức nhảy nhỏm lên phản đối: "Ai bảo ta ảo tưởng sức mạnh? Dạo trước ta dò hỏi tiên sinh, ngài ấy cũng chẳng thèm phủ nhận cơ mà."
Chu Tứ lang há hốc mồm kinh ngạc. Nếu chuyện do Trang tiên sinh đích thân đứng ra làm bà mối...
Chàng đ.â.m chiêu đưa mắt soi mói Bạch Thiện, sao tự dưng thấy thằng nhóc này gai mắt đến thế.
Bạch Thiện chớp chớp mắt, hắng giọng chống chế: "Hôn nhân đại sự phải do phụ mẫu định đoạt, nương nhờ lời mai mối của người lớn cơ mà."
Nghe vậy, Chu Tứ lang mới thở phào nhẹ nhõm phần nào. Mãn Bảo thì vẫn đực mặt ra chả hiểu mô tê gì: "Bọn ta đang bàn vụ Ích Châu vương mưu phản, cớ sao lại lái sang chuyện nhảm nhí này?"
Chu Tứ lang phóng ánh nhìn nghi kỵ đảo lộn qua lại giữa hai đứa: "Thế rốt cục hai đứa định toan tính vụ gì?"
"Dĩ nhiên là m.ổ x.ẻ chuyện của Ích Châu vương rồi. Huynh không thấy Đường huyện lệnh và Dương huyện lệnh lôi nhau chong đèn đàm đạo đến sáng sao?" Mãn Bảo nói: "Bọn họ dứt khoát không để lộ phong thanh những chuyện cấm kỵ với bọn ta. Ta cũng chả màng quan tâm. Cốt lõi là ta muốn bàn bạc với Bạch Thiện xem vạn nhất Ích Châu vương bị dồn vào chân tường, đ.á.n.h liều tạo phản thì sao?"
Chu Tứ lang ngơ ngác như nai tơ: "Thế chẳng phải là việc đại hỷ sao? Nếu hắn ta tạo phản, bọn ta chả cần nhọc công đào bới bằng chứng nữa, cứ lôi thẳng vụ án cũ ra mà đập lại."
Bạch Nhị lang gật đầu lia lịa phụ họa: "Đúng đúng."
Mãn Bảo cạn lời: "... Hắn ta mà lật bàn tạo phản, có được minh oan hay không ta mờ tịt. Nhưng cái bầy lũ bọn ta đây dứt khoát sẽ bị lão lôi ra làm bia đỡ đạn. Nhà ta một đống người, cả thôn xóm lốc nhốc thế kia."
Bạch Thiện cũng gật gù tán thành: "Chuẩn xác. Bọn ta nằm vùng ở Thất Lý thôn mà vẫn bình yên vô sự, thứ nhất là núp bóng Dương huyện lệnh, thứ hai là cược rằng lão không dễ gì manh động. Chừng nào lão chưa làm càn, lão sẽ không dám công khai múa đao với bọn ta. Nhưng một khi đã rạch mặt tạo phản, đừng nói mấy cái mạng quèn của bọn ta, đến cả Đường huyện lệnh hay Dương huyện lệnh ngứa mắt cũng bị đem đi tế cờ."
Chu Tứ lang đực mặt ngơ ngẩn: "Vậy... vậy giờ tính sao, hay là đ.á.n.h bài chuồn trước?"
Mãn Bảo thở dài: "Bọn ta đâu được rảnh rang như Đường huyện lệnh hay Dương huyện lệnh, nhà rỗng tuếch chỉ có vài mống người. Gia đình ta lốc nhốc một bầy, đào tẩu đi đâu cho thoát? Lại còn đành lòng vứt bỏ hương thân phụ lão mặc kệ sống c.h.ế.t sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thiện đồng tình: "Căn nguyên sự việc dính líu đến bọn ta, bọn ta không thể nhẫn tâm đùn đẩy họ rồi đ.á.n.h tháo."
Bạch Nhị lang bối rối: "Thế thì phải làm sao?"
Mãn Bảo mưu tính: "Vị thế của Thất Lý thôn quá đỗi hiểm hóc, án ngữ chình ình ngay yết hầu giữa La Giang huyện và Ích Châu thành. Một khi Ích Châu khởi binh, e rằng La Giang huyện còn chưa kịp bắt được tin, binh mã đã dẫm nát thôn xóm bọn ta rồi. Nhưng ban nãy ta sực lóe sáng mưu kế, bọn ta có thể men theo đường rừng Đại Hổ sơn thoát ra ngoài, thì dân làng cũng có thể theo đường đó mà chuồn."
Bạch Thiện gật gù lôi tấm địa đồ Đại Hổ sơn ra châm biếm: "Núi non hiểm trở, rừng thiêng nước độc, hành quân tiến binh quả thật là ác mộng, nhưng với chúng ta lại là phao cứu sinh tuyệt hảo. Dẫu không tháo chạy vào huyện thành, cứ chui rúc vào đấy, bọn chúng có mọc cánh cũng chả bới ra được bọn ta."
"Lại còn chiêu thứ hai," Bạch Thiện tiếp lời, "Huynh phái người bám trụ ngã ba đường. Chỉ cần thấy tăm hơi binh mã ồ ạt kéo đến là nhóm lửa đốt phong hỏa đài ngay. Bọn ta sẽ luồn lách qua đường mòn thọc thẳng về La Giang huyện, tránh mặt bọn chúng, chui vào huyện thành liên thủ cùng Dương huyện lệnh t.ử thủ."
"Cứ bám c.h.ặ.t gót Dương huyện lệnh. Vạn nhất cổng thành toang hoác, bọn ta sẽ theo chân ngài ấy đào tẩu. Lúc hỗn loạn bát nháo ấy, chúng rảnh hơi đâu mà moi móc người của Thất Lý thôn ra tế cờ?"
Chu Tứ lang và Bạch Nhị lang gật gù ngây ngốc.
Bạch Thiện dặn dò: "Nước cờ là thế. Chu Tứ ca, ngày mai trở về nhà, đối với bá tánh trong thôn tuyệt đối cấm tiệt nửa lời. Chuyện cơ mật này càng ít lỗ tai nghe càng tốt. Huynh chỉ rỉ tai riêng với đường bá phụ, tổ mẫu ta và nhị vị cao đường nhà huynh. Tuyệt nhiên không xì xầm với bất kỳ ai khác, kể cả đám huynh đệ trong nhà."
Chu Tứ lang quay sang nhìn Mãn Bảo cầu cứu.
Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Huynh cứ khai báo với phụ thân mẫu thân, rồi mọi chuyện cứ răm rắp theo sự chỉ bảo của nương."
Chu Tứ lang nuốt ực nước bọt rồi gật đầu nhận lệnh.
Thấy bốn đứa trong phòng xúm xít chau mày ủ dột lo sợ viễn cảnh mịt mù, Đại Cát nãy giờ đóng vai pho tượng bỗng dưng mở miệng: "Thiếu gia, Mãn tiểu thư, bọn ngài lo bò trắng răng quá sớm rồi đấy?"
Mãn Bảo lắc đầu nghiêm nghị, giọng điệu hệt như bậc quân sư lão luyện: "Đây gọi là tính một bước nhìn mười bước. Dựa vào vốn liếng tích cóp từ đống thoại bản bọn ta cày cuốc, phàm là kẻ thiển cận, không lo xa nghĩ sâu, khi giông bão ập tới đều rước lấy kết cục t.h.ả.m hại."
Bạch Thiện cũng trầm ngâm phụ họa: "Đã thế còn kéo theo cả đống người c.h.ế.t chùm."
Bạch Thiện và Mãn Bảo cày cuốc được bao nhiêu thoại bản thì Bạch Nhị lang cũng nhai lại y xì bấy nhiêu. Nghe vậy, đầu óc lão cũng tự động tua lại mấy bộ phim m.á.u me trong sách, gật đầu như bổ củi: "Chuẩn xác, chuẩn xác. Bọn ta phải phóng tầm mắt vươn xa tận chân trời. Chu Tứ ca, huynh thẩm định xem mưu nào khả thi hơn?"
Bạch Thiện và Mãn Bảo cũng đổ dồn ánh mắt vào Chu Tứ lang chờ đợi phán quyết.
Chu Tứ lang vắt óc ngẫm nghĩ: "Kế sách thứ hai đi. Trong rừng rậm bọn ta mù tịt đường sá, bên trong lại thiếu thốn lương thực, thú dữ xà tinh thì lùng sục rình rập. Thôn bọn ta toàn lão nhược bồng bế trẻ thơ, vạn nhất đụng độ thú dữ thì xử trí thế nào? Đã xác định binh mã từ Ích Châu thành tràn tới thì chắc mẩm phải dẫm nát con đường này. Bọn ta cứ lập chốt gác, hễ thấy bóng dáng là lập tức cắm đầu chạy về báo động. Bọn ta vọt thẳng tới huyện La Giang, bọn chúng sao đuổi kịp nổi."
Mãn Bảo cạn lời: "... Huynh còn định vắt chân lên cổ chạy về báo tin á? Châm lửa đốt phong hỏa đài tiện lợi biết bao nhiêu?"
Chu Tứ lang gãi đầu bối rối: "Phong hỏa đài châm kiểu gì, mà bọn dân đen như ta có quyền châm sao?"
Từ phía sau, Đại Cát lần nữa cất lời khẳng định chắc nịch: "Cấm tiệt! Bá tánh tự tiện châm phong hỏa đài, tội đáng c.h.é.m đầu!"
Mọi người: ...
Bạch Thiện gãi gãi đầu xấu hổ: "Ta chưa từng đọc qua điều luật này."
Nhưng chẳng ai mảy may ngờ vực tuyên bố của Đại Cát, bởi lẽ y xưa nay chẳng màng nói dối, và không bao giờ thốt ra những lời không nắm chắc mười mươi.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo xoa xoa cằm suy tính: "Chuyện này không vội. Sáng mai bọn ta sẽ thỉnh giáo Đường huyện lệnh và Dương huyện lệnh. Trên đời này ngoài phong hỏa đài ắt còn cả tỷ cách báo hiệu khác. Miễn sao tống cổ được cái tin giặc đến cho dân làng là được rồi."