Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 866: Lắng nghe lén lút



Bạch Thiện nhíu mày, trầm ngâm nói: "Vừa nãy ở Kỳ phủ, bọn ta cũng đâu tiện bề tọc mạch hỏi kỹ vị trí chính xác của biệt viện đó. Chỉ mang máng biết nó ngự ở Tây Giao, cách cổng thành chừng hai chục dặm. Thực hư ra sao, e là phải để Nhị Cát đích thân tới đó dòm ngó mới xác nhận được."

 

Mãn Bảo thắc mắc: "Nhưng hiện tại Nhị Cát đâu có lết xác ra ngoài được?"

 

Bạch Thiện đáp: "Vậy bọn ta cất công tới đó phác họa lại một tấm bản đồ đem về cho hắn xem."

 

Mãn Bảo quay ngoắt lại nhìn cậu chằm chằm.

 

Bạch Thiện khẽ hắng giọng, ôm bụng làm bộ mặt đau đớn oằn oại: "Ta cảm giác bụng dạ cứ lâm râm đau, chắc là bất ổn rồi. Muội kê cho ta vài thang t.h.u.ố.c đi, ta phải cáo ốm tĩnh dưỡng ở nhà vài ba hôm mới được."

 

Mãn Bảo rón rén dáo dác nhìn quanh, hạ giọng thì thầm: "Cẩn thận kẻo tiên sinh mà đ.á.n.h hơi được thì huynh no đòn đấy."

 

Bạch Thiện nháy mắt tinh nghịch, cười xòa: "Muội câm như hến, ta cũng im thin thít, thì đào đâu ra kẻ thứ ba biết chuyện?"

 

Ngay lúc đó, Bạch Nhị Lang thò đầu qua khung cửa sổ, giọng đều đều như ma ám: "... Ta nghe thấy hết rồi đấy."

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện đang kề vai sát cánh to nhỏ, bị tiếng nói thình lình làm giật thót tim. Cả hai hoảng hốt ngước nhìn lên cửa sổ. Thấy bản mặt chình ình của Bạch Nhị Lang, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng cả hai.

 

Bạch Thiện xắn tay áo, nhảy phóc lên ghế định thò tay qua cửa sổ túm cổ cậu nhóc. Bạch Nhị Lang lanh lẹ lùi lại một bước, chỉ thẳng mặt Bạch Thiện la bài bải: "Huynh dám động thủ, ta mách tiên sinh cho coi!"

 

Trang tiên sinh vừa đặt cuốn sách xuống, đang tính dời bước từ thư phòng về phòng ngủ. Nghe thấy tiếng ồn ào bèn dừng lại trước cửa, cất tiếng hỏi: "Định mách ta chuyện gì?"

 

Bạch Thiện đứng trong phòng, trừng mắt ra hiệu như muốn băm vằm Bạch Nhị Lang. Cậu nhóc đắc ý cười nhăn nhở với Bạch Thiện, rồi lớn giọng đáp lời Trang tiên sinh: "Dạ không có gì đâu tiên sinh, bọn con đang nô đùa chút thôi."

 

Trang tiên sinh bấy giờ mới yên tâm bước về phòng, không quên để lại một câu: "Ta đi chợp mắt một lát đây."

 

Bạch Nhị Lang vâng dạ một tiếng, rồi co giò chạy thẳng tới phòng Mãn Bảo, thô bạo đẩy cửa xông vào.

 

Cậu nhóc dựa lưng vào bình phong, khoanh tay nhìn hai người với điệu bộ bắt tại trận, hứ một tiếng: "Hai người dám to gan ấp ủ âm mưu cúp học, ta dỏng tai nghe không sót một chữ nào."

 

Mãn Bảo hỏi gằn: "Vậy đệ muốn tính sổ thế nào?"

 

Bạch Nhị Lang thủng thẳng đáp: "Tối nay tới phiên ta phải bưng nước rửa chân cho tiên sinh."

 

Mãn Bảo liếc sang Bạch Thiện. Cậu nghiến răng ken két: "Ta đi bưng."

 

Bạch Nhị Lang đảo mắt láu lỉnh, được đà lấn tới: "Hai người phải xì ra xem định trốn học tót đi đâu, bằng không ta sẽ mách lẻo với tiên sinh."

 

Bạch Thiện cau mày khó chịu. Mãn Bảo thẳng thừng: "Khai ra với đệ, đệ có mà giữ được mồm giữ miệng."

 

"Ai bảo thế?" Bạch Nhị Lang không phục cự nự: "Ta xin lấy danh dự ra thề, tuyệt đối không hé nửa lời với tiên sinh."

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ một thoáng rồi tiết lộ: "Huynh ấy định tháp tùng ta tới Quan gia thăm bệnh."

 

Bạch Nhị Lang vò đầu bứt tai, ngơ ngác hỏi: "Quan gia là nhà nào cơ?"

 

"Là một bệnh nhân mắc chứng đau đầu kinh niên của Kỷ đại phu, bệnh tình nguy kịch lắm."

 

Bạch Nhị Lang càng thêm mù mịt: "Thế thì có dây dưa gì tới Thiện Bảo?"

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện đồng thời cứng họng. Phải rồi, vụ này xét cho cùng làm gì dính dáng tới Bạch Thiện.

 

Bạch Nhị Lang trợn tròn mắt nhìn chòng chọc hai người.

 

Bạch Thiện chớp chớp mắt, nhịn không được lên tiếng giải vây: "Dù sao thì ta cũng đã trót hứa với Quan Nhị Lang rồi, đã hứa thì phải làm, sao có thể nuốt lời."

 

"Cúp học để đi hầu hạ? Mới gặp người ta có một bận mà huynh đã kết giao thân thiết thế rồi á?" Bạch Nhị Lang kinh ngạc thốt lên: "Chúng ta thân thiết với Kỳ Giác biết bao nhiêu, thế mà bảo huynh xin nghỉ dự sinh thần cậu ấy huynh còn chê ỏng chê eo, huynh..."

 

Bạch Nhị Lang ngập ngừng một lát rồi tuyên bố: "Không xong, ta cũng phải tận mắt xem thử tên đó mang hình thù quái kiệt gì."

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện: ...

 

Bạch Nhị Lang nhìn chằm chằm họ, đe dọa: "Hai người dám cản ta, ta sẽ bung bét bí mật này ra."

 

Bạch Thiện nhíu mày, hỏi vặn: "Đệ vẫn phải lên lớp, đi kiểu gì?"

 

Bạch Nhị Lang quay sang nhìn Mãn Bảo: "Tỷ đi thế nào thì ta đi y xì thế ấy."

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cả hai đồng thanh gạt phắt: "Nằm mơ đi!"

 

Bạch Thiện hạ giọng thì thầm: "Ta chỉ định nộp đơn xin phép ở thư viện thôi, đâu tính tâu báo với tiên sinh."

 

Bạch Nhị Lang: "Vậy ta cũng ém nhẹm không báo tiên sinh."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mãn Bảo và Bạch Thiện trao nhau ánh nhìn như nhìn một kẻ mất trí: "Đệ có bị ấm đầu không? Ngày mai tiên sinh có lịch lên lớp ở thư viện đấy."

 

Một khi tiên sinh đã đứng trên bục giảng, lại dạy ngay cái lớp của cậu nhóc, đố cậu nhóc vắng mặt mà qua mặt được ngài.

 

Bạch Nhị Lang trợn trừng mắt nhìn hai người. Một lúc sau, cậu lùi lũi bước vào phòng, ngồi phịch xuống ghế, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Hai người tự nghĩ cách giải quyết đi."

 

Bạch Thiện quay gót bước ra cửa: "Ta đi bưng nước cho tiên sinh đây."

 

Nói xong, cậu nháy mắt ra hiệu cho Mãn Bảo rồi rời đi.

 

Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang ở lại trong phòng, tiếp tục màn đấu mắt nảy lửa. Chừng một khắc sau, Bạch Thiện lạch bạch bưng thau nước rửa chân ra đổ, rửa tay sạch sẽ rồi quay lại phòng. Cậu hếch cằm đắc ý nói với Bạch Nhị Lang: "Ta vừa dốc bầu tâm sự với tiên sinh rồi, ngài ấy đã duyệt cho ta."

 

Bạch Nhị Lang mặt tràn trề vẻ nghi ngờ: "Ta cóc tin."

 

"Không tin thì đệ tự vác xác đi hỏi tiên sinh. Ta còn tiện mồm mách luôn chuyện đệ dám dùng việc này uy h.i.ế.p bọn ta nữa cơ."

 

Bạch Nhị Lang kinh ngạc há hốc mồm, trân trân nhìn Bạch Thiện nửa ngày trời không nói nên lời.

 

Bạch Thiện lách mình sang một bên, chừa lối đi, hất hàm hỏi: "Đệ có định cút không?"

 

Bạch Nhị Lang bực bội hừ mạnh một tiếng, vùng vằng đứng dậy bỏ đi.

 

Mãn Bảo phóng theo cậu nhóc một ánh nhìn ái ngại, rồi lén lút giơ ngón tay cái tán thưởng Bạch Thiện.

 

Bạch Thiện dĩ nhiên đâu dại gì mà đi tâu báo với Trang tiên sinh, cậu chỉ đang lên kế hoạch cúp học bí mật cơ mà.

 

Kẻ duy nhất nằm lòng việc cậu cúp học cũng chỉ có Đại Cát. Đương nhiên, vào ngày hôm sau, cậu chẳng hề cúp học, bởi lẽ đó chưa phải là ngày Quan lão gia có lịch hẹn khám.

 

Bạch Thiện chộp lấy tờ đơn xin nghỉ do Mãn Bảo chẩn đoán, dúi vào tay Đại Cát, dặn hắn ngày mai mang tới thư viện xin phép, còn hôm nay cậu vẫn xách cặp đi học bình thường.

 

Bạch Thiện dặn dò: "Hôm nay muội ráng vắt óc nghĩ lý do đối phó với Kỷ đại phu đi. Chiều nay tan học ta sẽ tháp tùng muội qua phủ Đường huyện lệnh hàn huyên. Nếu ngài ấy thấy bất tiện trong việc thọc mạch vào Quan gia, hai ta sẽ nhân cơ hội ngày mai cạy miệng họ thêm chút thông tin."

 

Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Hôm nay ta sẽ dò la tin tức Quan gia từ Kỷ đại phu. Ngài ấy túc trực trị bệnh cho Quan lão gia ngót mười năm trời, ắt hẳn phải nằm lòng gốc gác nhà họ."

 

Bạch Thiện gật đầu đồng thuận, hai người chia tay nhau trước cửa nhà.

 

Lúc Bạch Thiện quay người định trèo lên xe ngựa, Bạch Nhị Lang - kẻ nãy giờ vẫn lén lút (thực chất là ngang nhiên) bám đuôi bên cửa sổ xe - giật mình buông thõng rèm xuống, ngồi ngay ngắn lại trong thùng xe.

 

Bạch Thiện vừa yên vị, đã dán mắt chằm chằm vào cậu nhóc.

 

Bạch Nhị Lang chột dạ, thấp thỏm vặn vẹo: "Dòm gì?"

 

Bạch Thiện làm bộ mặt nghiêm trọng trầm ngâm: "Đệ còn nhớ cái vụ đệ dám to gan thập thò cửa sổ phòng Đường huyện lệnh hồi trên đạo quán không?"

 

Bạch Nhị Lang "a" lên một tiếng, chẳng hiểu sao Bạch Thiện lại đào bới chuyện cũ mèm này ra, đành ngơ ngác gật đầu.

 

Bạch Thiện thủng thẳng: "Sau khi hồi thành, bọn ta có qua chào Đường huyện lệnh. Ngài ấy có buông một câu triết lý thâm thúy lắm."

 

"Câu gì?"

 

"Ngài ấy bảo: Những kẻ mang bản tính tọc mạch quá độ, phần lớn đều rước họa vào thân, chịu nhiều giông bão." Bạch Thiện đặt tay lên vai Bạch Nhị Lang, ánh mắt đầy vẻ chân thành: "Sư đệ à, nếu đệ muốn một đời bình an vô sự, thì tốt nhất bớt tò mò đi."

 

Bạch Nhị Lang hất văng tay Bạch Thiện ra, gắt gỏng: "Ta đây còn ra đời trước huynh một năm lận đấy."

 

Cậu nhóc giọng hậm hực: "Rõ ràng ba đứa tụi mình cùng nhau khôn lớn, chuyện gì ta cũng phơi bày ruột gan với hai người, cớ sao hai người lại lén lút qua mặt ta?"

 

Bạch Thiện lặng thinh không đáp.

 

Bạch Nhị Lang hứ một tiếng rõ to, bực dọc quay ngoắt mặt ra cửa sổ, dỗi không thèm đếm xỉa tới ông anh họ nữa.

 

Bạch Thiện đăm đăm nhìn cậu nhóc một hồi, đoạn lên tiếng: "Thôi được rồi. Nếu đệ tìm ra được nguyên nhân thực sự khiến bọn ta phải tới Quan gia, ta hứa sẽ bộc bạch toàn bộ sự thật với đệ."

 

Bạch Nhị Lang liền cau mày, vắt óc bắt đầu suy luận.