Đúng lúc Mãn Bảo khệ nệ bưng ba chiếc hộp gấm bước ra, Quý Hạo liền hắng giọng hắng giọng một cái, hai má đỏ bừng lên, dõng dạc nói lớn: "Ừm, tới hôm đó mời hai người cùng đến dự nhé."
Trong thâm tâm Bạch Thiện chẳng mặn mà gì với lời mời này, nhưng trước mặt Quý Hạo lại khó chối từ, đành đưa mắt nhìn Mãn Bảo cầu cứu.
Mãn Bảo thì vô tư vô lự gật đầu cái rụp. Suy cho cùng, đã dấn thân đến tiệc sinh thần của Kỳ Giác rồi, thêm một bữa tiệc của Quý Hạo thì cũng có xá gì.
Tặng một món quà hay tặng hai món thì cũng thế, cùng lắm là cô bé lại lượn ra phố tậu thêm vài bức tượng Thiên Tôn ngọc bích về làm quà. Dù sao thì sau này cô bé cũng quyết tâm đòi lại bằng hết đống quà cáp này cơ mà.
Mãn Bảo đắc ý hừ thầm trong bụng, hất cằm bảo Bạch Thiện: "Lên đường thôi."
Bạch Thiện đưa mắt quét quanh thư phòng vắng lặng như tờ, thắc mắc: "Tiên sinh đi đâu rồi?"
Mãn Bảo đáp gọn lỏn: "Tiên sinh bảo cứ nhìn đám các huynh lông bông lượn lờ bên ngoài, bỏ bê sách vở là ngài ấy lại tăng xông. Nên ngài ấy quyết định khuất mắt cho nhẹ nợ, bỏ đi rồi."
Nương t.ử đầu bếp từ dưới bếp thò đầu ra bổ sung thêm: "Tiên sinh đi tìm Lan tiên sinh đ.á.n.h chén rồi, tối nay ngài ấy dùng bữa luôn bên đó. Thiếu gia, tối nay các ngài có về dùng bữa không ạ?"
Đón nhận ánh mắt đầy hy vọng của Dung di, Bạch Thiện đành ngậm ngùi đáp: "Dạ thôi, tối nay bọn cháu không về ăn đâu."
Dung di nghe vậy thì cười tươi như hoa nở: "Thiếu gia vừa đi học về chắc đói bụng rồi, có muốn lót dạ chút điểm tâm trước khi đi không ạ?"
Bạch Thiện kéo tay Mãn Bảo bước đi, xua tay từ chối: "Dạ không cần đâu, điểm tâm cứ để dành sáng mai ăn cũng được."
Danh sách khách mời của Kỳ gia quả thực dài dằng dặc. Phần đông khách khứa đã tề tựu đông đủ từ sáng sớm tinh mơ. Những người lục tục tới vào giờ này, đa phần là các bậc quan lớn vừa rũ áo quan về phủ, hoặc là đám thiếu niên trạc tuổi bọn họ vừa mới tan học.
Quản sự Kỳ gia tinh mắt nhận ra Bạch Thiện ngay từ cái nhìn đầu tiên, biết tỏng đây là khách quý do chính thiếu gia nhà mình cất công mời mọc. Lão vội vã khúm núm nghênh đón, sai người dẫn lối đưa họ vào tận hoa viên.
Bạch Thiện cẩn trọng trao lại những món quà đã được bọc kỹ lưỡng, trên mỗi hộp đều ghi rõ danh tính người tặng. Khổ nỗi, hôm nay Bạch Nhị Lang cuống cuồng vắt chân lên cổ chạy đi học, quên béng luôn việc mang theo quà của mình.
Cậu nhóc này vừa tan học buổi trưa là nhập hội cùng Kỳ Giác bám gót tới Kỳ gia luôn, thành thử quà cáp đành phải phó mặc cho Mãn Bảo mang tới.
Trao tay xong mớ quà, cả đám được hạ nhân Kỳ phủ dắt díu đi về phía hoa viên mạn sau. Ở đó, một bầy nam thanh nữ tú đang tụm năm tụm ba nô đùa chí ch.óe.
Hoa viên Kỳ gia diện tích không được rộng rãi cho lắm, nên cách đó không xa là một nhóm độ bảy tám thanh niên trạc ngoài đôi mươi đang ngồi quây quần đàm đạo.
Họ trò chuyện rôm rả, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với đám thiếu niên đang hò hét ồn ào bên này.
Được dẫn tới nơi, Mãn Bảo tò mò lia mắt nhìn quanh đám thanh niên kia một vòng, lạ hoắc lạ huơ chẳng quen mặt mống nào.
Bạch Thiện cũng ném ánh nhìn về phía đó. Quý Hạo tinh ý nhận ra vẻ tò mò của họ bèn rỉ tai giải thích: "Đó là đám huynh đệ kết nghĩa của đại ca Kỳ Giác đấy."
Mãn Bảo và Bạch Thiện gật gù ra vẻ đã hiểu, rảo bước tiến tới chỗ Kỳ Giác.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Kỳ Giác thấy bọn họ thì mừng như bắt được vàng, vội lôi xệch Bạch Nhị Lang ra, khoác vai Bạch Thiện cười hề hề: "Ta cứ đinh ninh các đệ sắp tới nên đang định chạy ra cổng ngóng đây."
Bởi lẽ Trang tiên sinh thi thoảng cũng qua Đại Trí thư viện thỉnh giảng, lại còn kiêm luôn việc dạy dỗ lớp của Kỳ Giác. Nhờ vậy mà vào những ngày nghỉ, Trang tiên sinh thường dắt theo ba đứa học trò cưng, còn Hoàng tiên sinh thì hay dẫn Kỳ Giác theo. Đám trẻ sớm đã nhẵn mặt nhau, tình thương mến thương cũng từ đó mà lớn dần.
Thế nên Bạch Thiện chẳng hề kiêng dè, lườm Kỳ Giác một cái sắc lẹm, vặn vẹo: "Thế cớ sao nãy giờ chẳng thấy tăm hơi huynh đâu?"
Kỳ Giác cười hì hì, huých vai Bạch Thiện một cái thay cho câu trả lời. Bạch Nhị Lang thì nôn nóng hỏi: "Lễ vật của ta hai người nhớ mang tới chứ?"
Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Mang tới rồi, để hết ngoài tiền sảnh ấy."
Kỳ Giác lại càng tò mò tợn, gặng hỏi: "Rốt cuộc các đệ giấu cái gì trong hộp thế?"
Bạch Thiện ra vẻ bí hiểm: "Đợi đến đêm khuya thanh vắng, một mình huynh tĩnh mịch mở ra là khắc biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỳ Giác nghệt mặt ra: "... Mắc mớ gì phải đợi đến đêm khuya thanh vắng?"
Bạch Thiện nhớ tới món quà thần thánh của Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang, không nhịn được cười đến híp cả mắt: "Bởi vì ta sợ nhỡ 'thần tiên đ.á.n.h nhau' lại kinh động đến người khác, nên tốt nhất huynh cứ lén lút mở ra lúc vắng người."
Kỳ Giác đứng hình mất năm giây, ngơ ngác hỏi lại: "Rốt cuộc các đệ tặng ta món bảo bối tày đình gì? Mà lại còn gây ra cảnh 'thần tiên đ.á.n.h nhau' nữa?"
Mãi đến tối mịt, khi tiễn bước người khách cuối cùng ra về, Kỳ Giác mới hăm hở khui ba chiếc hộp. Nhìn pho tượng Phật lấp lánh ghi danh Bạch Thành bên trái, rồi lại liếc sang bức tượng Lão T.ử chạm trổ từ hắc ngọc ghi tên Chu Mãn bên phải, cậu ta c.h.ế.t trân nửa ngày trời không thốt nên lời.
Có ai trên đời này lại đi tặng quà sinh thần kiểu quái đản thế này không chứ?
Tượng Phật và tượng Đạo gia đứng chình ình cạnh nhau, thảo nào chả xảy ra t.h.ả.m cảnh "thần tiên đ.á.n.h nhau".
Nhưng lúc này Kỳ Giác vẫn đang mờ mịt chưa tỏ tường cớ sự, cậu ta hồ hởi kéo tay Bạch Thiện và Mãn Bảo nhập tiệc, rồi lại rối rít mời mọc Quý Hạo và Ngụy Đình cùng tham gia trò vui.
Mãn Bảo nhìn quanh quất, thấy rặt một đám nam sinh la hét ồn ào đến nhức cả óc. Đã thế, những câu chuyện chúng đang bốc phét với nhau cô bé lại chẳng mảy may hứng thú. Thế là cô bé nhanh nhảu tiện tay nhón một đĩa điểm tâm trên bàn, dạo bước tìm một tảng đá lớn khuất nẻo ngồi xuống nhâm nhi nghỉ ngơi.
Bạch Thiện hàn huyên với bọn chúng được một lúc cũng viện cớ rút lui, xách m.ô.n.g lại ngồi cạnh Mãn Bảo. Cậu tiện tay nhón một miếng bánh trong đĩa Mãn Bảo bỏ tọt vào miệng, hỏi han: "Chán ngắt đúng không?"
Mãn Bảo lắc đầu quầy quậy: "Chỗ kia ầm ĩ quá, ta muốn tìm chỗ yên tĩnh một chút."
Bạch Thiện gật gù, chỉ tay về phía một đám đông tít đằng xa: "Đằng kia tụ tập nhiều tiểu thư lắm, muội có muốn nhờ Kỳ Giác đưa qua đó làm quen không? Lúc nãy ta hình như còn loáng thoáng thấy bóng dáng vị tộc tỷ hàng xóm nhà mình nữa đấy."
Mãn Bảo lắc đầu từ chối: "Thôi bỏ đi, ta với họ có thân thiết gì cho cam."
Bạch Thiện cảm nhận dạo này cô bạn nhỏ của mình có vẻ trầm tính hơn hẳn, bèn chống cằm nghiêng đầu nhìn cô bé chăm chú.
Nhóm thanh niên ngồi cách đó không xa, chỉ bị ngăn cách bởi một bụi hoa, chứng kiến cảnh này không nhịn được phải bật cười khúc khích. Một người trong số đó quay sang nói với nam t.ử ngồi vị trí chủ tọa: "Kỳ Đại Lang, nhà đệ đang ráo riết kén vợ cho đệ đệ đúng không, ngờ đâu đệ đệ còn chưa tìm được ý trung nhân mà khách khứa lại nhanh chân giành phần trước rồi kìa."
"Chà, hai đứa này nhìn vắt mũi chưa sạch, khéo còn chưa qua ngưỡng mười bốn tuổi đâu nhỉ?"
"Gia phong như chúng ta thì chí ít cũng đợi đến lúc cập quan mới rước tân nương về dinh. Hay là đệ sang đó chỉ điểm cho thằng nhóc tỳ kia vài đường cơ bản đi?"
"Đệ lo bò trắng răng quá, đất Ích Châu này thiếu gì kẻ tảo hôn, mười bảy mười tám tuổi đầu đã yên bề gia thất đầy rẫy ra đấy."
"Nhưng tảo hôn như thế tổn hại đến thân thể lắm."
"Gớm, từ khi nào đệ lại trở nên hủ lậu, sính cổ thư thế này?"
"Ây da, Quan huynh đừng để tâm, huynh đệ ta vừa mới từ phương xa hồi hương, chẳng rõ ngọn ngành thế sự đâu."
Người vừa nói kháy lúc nãy khựng lại, hỏi dồn: "Thế nào, bệnh tình của Quan bá phụ lại trở nặng rồi sao?"
Nam t.ử bị gọi là Quan huynh thở dài não nề: "Lần này ta cấp tốc hồi hương cũng vì phụ thân bạo bệnh. Chẳng hiểu cơ sự gì, bắt đầu từ độ mười năm trước, sức khỏe của phụ thân cứ ngày một sa sút. Chứng bệnh đau đầu quái ác, rước bao nhiêu danh y tới bắt mạch cũng vô phương cứu chữa. Chuyến này gia đình cấp báo, bảo dịp cuối năm Kỷ đại phu đã buông lời dặn dò, hễ ngài ấy thèm thuồng món gì thì cứ chiều chuộng cho thỏa mãn, e là..."
Kỳ Đại Lang vỗ nhẹ lên vai người bạn, an ủi: "Huynh cũng đừng quá sầu lo, biết đâu chỉ là bóng chim tăm cá, một phen hú vía thôi?"
Quan lão gia bệnh tình rề rà không phải ngày một ngày hai, mấy năm trước cũng từng có tin đồn ngài ấy sắp chầu tiên tổ, rốt cuộc vẫn lay lắt trụ vững đến tận bây giờ.
"À phải rồi, nhà huynh dưới mạn Tây Giao chẳng phải còn một khu biệt viện sao, nghe đồn ở đó có suối nước nóng. Biết đâu đưa bá phụ tới ngâm mình tắm táp lại thuyên giảm bệnh tình chăng?"
"Ta cũng từng đề xuất phương án đó, những năm trước cũng từng khuyên phụ thân lui về Tây Giao tịnh dưỡng. Ngờ đâu chẳng hiểu vì lý do gì, phụ thân lại đ.â.m ra ác cảm tột độ với khu biệt viện đó. Bình thường thì không sao, hễ nhắc đến chuyện sang Tây Giao tá túc là ngài ấy lại nổi trận lôi đình, cứ lu loa bảo ta và đại ca âm mưu vứt bỏ ngài ấy," Quan Nhị Lang cười khổ sở: "Các huynh nói xem, thế có nực cười không? Huynh đệ ta đâu phải hạng người bất hiếu như vậy?"
Đám bằng hữu vội vã khuyên can: "Người bệnh mà, đầu óc thường hay luẩn quẩn suy diễn lung tung."
Mãn Bảo nãy giờ nấp bóng sau bụi hoa, dỏng tai nghe lỏm không sót một chữ. Cô bé giật mình quay ngoắt sang nhìn Bạch Thiện, hai ánh mắt giao nhau đều lóe lên một tia hoài nghi sâu sắc.