Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 842: Cùng nhau thưởng lãm



Chu Tứ Lang làm sao mà ngồi yên cho được. Hắn ngồi xổm chồm hổm ngoài sân, mắt dán c.h.ặ.t vào Mãn Bảo đang theo học Trang tiên sinh trong thư phòng. Học xong, cô nhóc lại cắm cúi viết bài tập chăm chú đến mức quên cả trời đất.

 

Mãi đến tận lúc Bạch Thiện sắp tan học, Đại Cát rục rịch chuẩn bị đi đón, Mãn Bảo mới thong thả thu dọn sách vở, đứng dậy vòng tay cung kính cáo lui tiên sinh.

 

Trang tiên sinh gọi giật cô bé lại, ôn tồn căn dặn: "Mãn Bảo à, thế đạo vốn dĩ đầy rẫy bất công, con đường phía trước còn muôn vàn chông gai. Thầy chỉ mong mỏi một điều, dẫu sóng gió có quật ngã, con cũng đừng bao giờ đ.á.n.h mất đi nhiệt huyết ban đầu của một người học trò. Chuyện hôm qua thầy sẽ coi như gió thoảng mây bay, nhưng từ nay về sau, tuyệt đối cấm con lấy cớ bận bịu kiếm tiền mà viện cớ xin nghỉ học với ta và cả bên y quán, rõ chưa?"

 

Mãn Bảo cúi gầm mặt ngoan ngoãn vâng dạ, rồi bẽn lẽn ngước lên nhìn tiên sinh: "Tiên sinh, ngài không thắc mắc nguyên cớ vì sao chúng con lại mang mối thù hằn sâu đậm với Vương phủ Ích Châu sao?"

 

Trang tiên sinh khẽ lắc đầu, điềm đạm đáp: "Nếu các con muốn dốc bầu tâm sự, ta luôn sẵn lòng lắng nghe. Bằng không, cõi lòng chưa muốn tỏ, ta cũng không ép."

 

Ngài tiếp lời: "Các con đã khôn lớn cả rồi, đủ sức tự gánh vác sóng gió cuộc đời mình."

 

Mãn Bảo cảm thấy sống mũi cay xè, cố chớp mắt ngăn dòng lệ chực trào, rồi ngoan ngoãn gật đầu lùi từng bước ra khỏi thư phòng.

 

Trang tiên sinh lặng lẽ dõi theo bóng lưng nhỏ bé của cô học trò, thấy cô nhóc cẩn thận nhét hai bức tranh vẽ hôm qua vào n.g.ự.c áo rồi mới rảo bước rời đi.

 

Mãn Bảo leo tót lên xe ngựa, dặn dò Đại Cát: "Cứ ghé qua rước Bạch Nhị trước đã."

 

Đại Cát gật đầu tuân lệnh.

 

Bạch Nhị Lang tò mò không kém, đang nôn nóng muốn biết Mãn Bảo định giở chiêu trò gì để tẩu tán đống mẫu đơn chất cao như núi ở nhà. Cậu nhóc dứt khoát từ chối lời rủ rê bù khú của bọn Kỳ Giác, nhảy phắt lên xe ngựa tháp tùng Mãn Bảo tới phủ học.

 

Hai đứa ranh ma thuần thục đu rào trèo tường lẻn vào trong, nhanh ch.óng tóm được nhóm Bạch Thiện đang tụ tập ở rừng hạnh.

 

Ngụy Đình lúc nghe Bạch Thiện phao tin Mãn Bảo sẽ tới còn bán tín bán nghi, giờ thấy người bằng xương bằng thịt mới há hốc mồm tin sái cổ. Cậu ta đang an tọa trên chiếu cỏ, hớn hở vẫy tay rối rít với Mãn Bảo và Bạch Nhị, đợi hai đứa mon men tới gần mới lồm cồm bò dậy đón rước: "Hai người tới thật này! Từ ngày Bạch Thiện được đặc cách mượn sách mang về, tụi bây lặn mất tăm mất tích luôn."

 

Mãn Bảo và Bạch Nhị thi lễ chào hỏi mọi người, rồi chọn một góc cạnh Bạch Thiện ngồi xuống, tiện miệng đáp: "Trèo tường mệt bở hơi tai chứ bộ. Sách nào mượn được thì khuân về nhà ngấu nghiến cho sướng."

 

Ngụy Đình cười hỏi dò: "Vậy ngọn gió độc nào thổi hai người tới đây hôm nay?"

 

Mãn Bảo vào đề luôn: "Tới để tra khảo các huynh một chuyện."

 

Cô bé rút hai bức họa từ trong n.g.ự.c áo ra chìa cho mọi người xem, giọng điệu quang minh chính đại: "Nghe giang hồ đồn thổi phụ mẫu, tổ phụ tổ mẫu nhà các huynh sành chơi mẫu đơn lắm. Áp dụng chân lý 'phù sa không chảy ruộng ngoài', ta quyết định tung hàng cho các huynh xem mắt trước, xem có ai định hốt về không."

 

Cả đám cúi đầu chằm chằm vào hai bức tranh họa lại hai chậu Diêu Hoàng, Ngụy T.ử sống động như thật.

 

Ngụy Đình tặc lưỡi kinh ngạc: "Bên cạnh việc hành nghề y, muội còn kiêm luôn cả nghề buôn hoa à?"

 

Mãn Bảo gật đầu xác nhận: "Huynh có nhã hứng không?"

 

Ngụy Đình ngập ngừng một thoáng rồi thật thà thú nhận: "Hứng thì có hứng đấy, tổ mẫu ta cũng là một tín đồ cuồng mẫu đơn. Nhưng nhìn phẩm cấp tuyệt hảo thế này, e là ta móc không hầu bao."

 

"Ta còn có giống bạch mẫu đơn cánh hoa trắng muốt tinh khôi, giá bèo bọt chỉ mười sáu lượng thôi."

 

Ngụy Đình sáng mắt: "Trắng tinh khiết luôn hả?"

 

Mãn Bảo gật đầu chắc nịch.

 

Ngụy Đình chớp chớp mắt, cười hì hì: "Thế thì giá hời quá, ta vớ bẫm rồi."

 

Mãn Bảo lắc đầu cười xòa: "Đâu có, vì ta ôm lô tận hai mươi chậu lận."

 

Đám thiếu niên vừa mới rạo rực cõi lòng bỗng chốc tiu nghỉu: ...

 

Quý Hạo nãy giờ vẫn lầm lì ngồi thu lu một góc, rốt cuộc cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn Mãn Bảo. Cậu ta vươn tay giật lấy bức họa Ngụy Tử, gặng hỏi: "Vậy chậu Ngụy T.ử này thét giá bao nhiêu?"

 

Mãn Bảo lướt mắt nhìn qua rồi mỉm cười đáp: "Còn tùy thuộc vào độ chịu chơi của Quý tiểu công t.ử, ta đây đấu giá công khai, ai trả giá ch.ót vót thì ta chốt đơn."

 

"Ây da, ra là hôm nay muội đến đây để mở sàn đấu giá à?" Tiêu Vịnh dòm ngó xung quanh, "Nhưng bọn ta đã được mục sở thị hoa thật đâu."

 

Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Chuẩn xác, trăm nghe không bằng một thấy. Hôm nay ta chỉ đến đây thả thính đưa tin thôi."

 

Quý Hạo chằm chằm nhìn cô bé, thắc mắc: "Muội túng quẫn đến thế cơ à?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãn Bảo chưa kịp há miệng, Bạch Thiện đã nhanh nhảu đỡ lời: "Không hề."

 

Mãn Bảo hùa theo gật đầu: "Hiện tại thì rủng rỉnh rồi."

 

Cô bé đã chộp được bí kíp kiếm tiền, dẫu có lỡ vung tay quá trán, chỉ cần xoay tua buôn bán hoa cỏ là dư sức đắp vào. Thế nên, cô bé có vẻ như đã thoát kiếp đỗ nghèo khỉ.

 

Quý Hạo cuộn tròn bức họa lại, truy vấn: "Thế cớ sao muội phải lao tâm khổ tứ dấn thân vào cái con đường buôn bán này?"

 

Mãn Bảo nhíu mày khó chịu: "Rốt cuộc huynh có định chốt đơn không? Không mua thì trả lại tranh đây, ta còn phải vác đi chào hàng chỗ khác nữa. Bạch Thiện mới họa cho ta mỗi một bức thôi đấy."

 

Quý Hạo sững người, hỏi lại: "Bức tranh này không phải do muội vẽ sao?"

 

"Ta múa cọ đâu thần sầu bằng Bạch Thiện. Nhưng huynh cứ an tâm kê cao gối mà ngủ, nét vẽ của huynh ấy còn khuya mới lột tả hết được vẻ đẹp rực rỡ của hoa ta trồng, hàng thật bên ngoài còn lộng lẫy gấp vạn lần trong tranh."

 

Đám Ngụy Đình không nhịn được phải cúi gầm mặt xuống che đi tràng cười sằng sặc.

 

Bạch Thiện thì tỉnh bơ, chẳng hề tự ái, bởi cô bé nói chuẩn xác sự thật mà.

 

Quý Hạo ném toẹt bức họa về phía cô bé, đứng phắt dậy: "Mẫu thân ta cũng là một tay chơi mẫu đơn thứ thiệt, muội giữ lại chậu Ngụy T.ử đó cho bà ấy đi."

 

Mãn Bảo thủng thẳng đáp: "Ngày mai huynh nhắn người nhà xách tiền tới phủ ta xem hoa đi, thuận mua vừa bán thì rinh về luôn."

 

Quý Hạo chẳng buồn bận tâm xem Mãn Bảo nói gì, quay ngoắt gót bỏ đi một nước.

 

Mãn Bảo chuyển mục tiêu sang đám còn lại. Cả bọn nhao nhao: "Bọn ta thì ngắm nghía chậu bạch mẫu đơn mười sáu lượng của muội là đủ rồi. Mãn Bảo này, muội ôm lô cả đống bạch mẫu đơn thế kia, nể tình bằng hữu bớt chút đỉnh cho bọn ta đi?"

 

"Giá ch.ót mười sáu lượng, không mặc cả."

 

Cả đám ồ lên thất vọng, thi nhau oán trách: "Mang tiếng là bằng hữu chí cốt mà chẳng nhượng bộ tí tẹo nào."

 

Mãn Bảo hỏi dồn: "Tóm lại các huynh có muốn tới phủ ta thưởng lãm hoa không?"

 

"Ta thì vô tư, năm nay ta đã dọn ra ngoài tự lập rồi."

 

"Ta cũng dọn ra riêng rồi..."

 

"Đợt Tết ta vừa làm rạng danh gia môn, tổ mẫu khen ngợi nức nở. Phụ thân ta liền tậu luôn một tiểu viện bên ngoài thưởng cho ta, nên ta cũng dọn ra ở riêng rồi..."

 

...

 

Cả đám đồng loạt chĩa ánh mắt về phía Ngụy Đình, kẻ duy nhất vẫn im lìm từ nãy đến giờ.

 

Ngụy Đình tức anh ách gắt nhặng lên: "Dòm ngó ta làm cái gì? Năm nay ta vẫn đóng đô ở học xá thì sao? Chẳng qua là ta được nướng thêm hai khắc vào buổi sáng so với bọn bâu xâu các người thôi."

 

Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc, trong hội chỉ có mình Ngụy Đình là phải lén lút trèo tường đu bám theo bọn họ, còn đám kia thì cứ nghênh ngang ưỡn n.g.ự.c bước ra từ cổng chính.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Quý Hạo lặn mất tăm từ đời thuở nào. Đám Tiêu Vịnh tìm mỏi mắt không thấy cũng đành tự giải tán. Họ cùng Bạch Thiện đứng tụ tập trước cổng chính đợi Ngụy Đình bò ra.

 

Mãn Bảo tìm thấy chiếc thang gỗ giấu kỹ bên rặng hạnh, đợi Ngụy Đình leo lên xong liền cất gọn lại. Sau đó cô bé và Bạch Nhị dẫm tường tung mình nhảy phắt lên. Ngụy Đình đang đu vắt vẻo trên bờ tường định vươn tay kéo bọn họ lên, đành thở dài ngao ngán hỏi: "Ta phải khổ luyện bao lâu mới đạt tới cảnh giới như hai người?"

 

"Chỉ cần kiên trì, chừng mười hôm nửa tháng là thành tài thôi, dễ òm à."

 

Mãn Bảo đáp đất điệu nghệ, nhanh nhảu leo lên xe ngựa. Hai thiếu niên kia cũng nhảy lầu lọt thỏm xuống theo.

 

Ngụy Đình là thành phần cúp học, đương nhiên không dám vác mặt lởn vởn quanh khu vực phủ học. Cậu ta ngoan ngoãn thu lu trong xe ngựa, nhìn Mãn Bảo ngồi đối diện thông báo: "Sang năm mới Quý Hạo sẽ tái xuất giang hồ, đi học lại bình thường đấy."

 

Mãn Bảo gật gù ra vẻ đã nắm bắt thông tin.

 

Ngụy Đình hắng giọng một cái rồi nói tiếp: "Do cậu ta được kèm cặp tận nhà nên năm học này vẫn sát cánh cùng lớp với chúng ta."

 

Mãn Bảo tròn xoe mắt nhìn cậu ta đầy khó hiểu, chẳng nhận ra mớ thông tin này có dây dưa gì tới mình.

 

Ngụy Đình đành buông tiếng thở dài thườn thượt giải thích: "Quý Hạo một lòng nung nấu ý định đích thân nói lời tạ ơn với muội. Dù sao năm ngoái muội cũng đã giật lại mạng sống của cậu ta từ tay t.ử thần cơ mà."