Lại Đầu bắt đầu thấy đói bụng. Vốn dĩ khi mải mê đ.á.n.h bạc, cả đêm không ăn gì hắn cũng chẳng thấy đói, nhưng lúc này bị nhốt một mình trong phòng giam, vừa yên tĩnh lại là cảm thấy bụng đói cồn cào.
Nhưng nhà lao đã phát cơm sáng rồi, hắn phải nhịn đói đến chiều mới có cơm tối ăn.
Để tránh cho tù nhân có quá nhiều sức lực quậy phá, nhà lao không phục vụ bữa trưa, thậm chí đến nước cũng không cho Lại Đầu uống.
Lại Đầu nuốt nước miếng, lại bò ra cửa kêu gào xin chút đồ ăn thức uống, nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn.
Lại Đầu kêu gào một hồi rồi bỏ cuộc.
Mãi cho đến chiều, khi trong lao có người xách thùng và bát đi phát cơm tối, Lại Đầu mới nuốt nước miếng lao ra cửa chờ đợi. Kết quả hắn trơ mắt nhìn nha dịch phát cơm tối cho phòng giam ở góc khuất, sau đó quay người định bỏ đi.
Lại Đầu ngẩn ra, vội vàng lay song sắt kêu lên: "Quan gia, quan gia, còn có ta, còn có ta nữa mà."
Nha dịch quay đầu nhìn hắn, dường như mới nhớ ra, dốc ngược cái thùng rỗng cho hắn xem, gõ gõ rồi nói: "Quên báo với nhà bếp hôm nay thêm một người, hôm nay không có phần của ngươi, mai hẵng ăn nhé."
"Không phải chứ quan gia, ta đã một ngày một đêm không ăn gì rồi, thật sự đói đến hoa mắt, ngài cho ta cái bánh bao đi mà."
"Bánh bao? Ngươi còn mơ tưởng bánh bao?" Nha dịch chưa kịp nói gì, các phạm nhân trong lao đã nhao nhao lên, cười cợt nói: "Ở bên ngoài chưa chắc đã có bánh bao mà ăn, nếu trong tù này mà có bánh bao, thì ai chẳng muốn vào tù mà ở?"
Đám nha dịch gõ gõ vào song gỗ, quát lớn: "Đều thành thật chút cho ta! Muốn ăn thì ăn, không ăn thì đổ lại đây."
Sau đó lại quay sang quát Lại Đầu: "Kêu la cái gì, nhịn một ngày không c.h.ế.t đói được đâu, ráng chịu đi, tóm lại không để ngươi làm con ma đói là được."
Dứt lời xách thùng gỗ đi thẳng, mặc kệ Lại Đầu kêu gào phía sau thế nào cũng không quay lại.
Trong lòng Lại Đầu sợ hãi tột độ, còn sợ hơn cả lần trước bị bắt vào vừa bị đ.á.n.h gậy vừa bị kẹp ngón tay.
Lần này đòn roi đ.á.n.h đặc biệt nặng, hắn cảm thấy lưng sắp gãy không thẳng lên nổi, lại không nhìn thấy phía sau, cứ cảm giác dính dính như đang chảy m.á.u.
Lần trước bị đ.á.n.h xong còn có ngỗ tác đến xem, bôi t.h.u.ố.c cho, lần này thì ngay cả nước cũng không có.
Lại Đầu bị nhốt một mình nơi sâu nhất của nhà lao, vừa đau vừa đói, không kìm được suy nghĩ miên man. Lúc này hắn lại mong quan gia đến thẩm vấn hắn, nhưng hắn chờ mãi đến khi ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ thông ra bên ngoài tắt hẳn, cũng chẳng thấy ai nhắc đến hắn.
Lúc này, Đường huyện lệnh mới xem xong một bàn tư liệu. Hắn vặn cái cổ cứng đờ, đứng dậy duỗi tay, nhìn sắc trời bên ngoài đã tối, hỏi: "Tên Lại Đầu kia thế nào rồi?"
"Theo lời ngài dặn, cả ngày không cho hắn hạt cơm giọt nước nào."
Đường huyện lệnh gật đầu, suy tư một lát rồi nói: "Vậy ngươi đi làm thêm một việc, chọn hai sai dịch lanh lợi đáng tin cậy một chút đi một chuyến vào nhà lao, tốt nhất là sai dịch đang trực trong đó, ta có vài lời muốn dặn dò họ."
Đường huyện lệnh vẫy tay gọi nha dịch lại gần, thì thầm to nhỏ bên tai hắn một hồi, sau đó cười nói: "Đi đi, tìm hai sai dịch lanh lợi chút là được. Làm tốt việc này, bản huyện bỏ tiền túi mời các ngươi ăn canh dê."
Nha dịch cười hành lễ: "Vậy tiểu nhân xin cảm ơn đại nhân trước."
Đường huyện lệnh cười phất tay, đi theo hắn cùng ra ngoài, định đi vận động cho mắt thư giãn: "Đại nhân nhà các ngươi hay mời các ngươi ăn uống lắm hả?"
Nha dịch Giáp cười ngượng ngùng: "Dương đại nhân nhân hậu, lại quan tâm cấp dưới."
Đường huyện lệnh cười cười, thầm nghĩ trong lòng: Đó là tiền nhiều quá tiêu cho bớt đi đấy?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hắn ngắm nhìn huyện nha huyện La Giang dưới ánh ráng chiều cuối cùng, khẽ gật đầu. Thấy một thư lại từ trong phòng bước ra hành lễ với mình, liền cười hỏi: "Huyện úy và chủ bộ nhà các ngươi đều về rồi, sao ngươi còn chưa về?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiểu nhân là người quản lý công văn lưu trữ, đại nhân chưa về, tiểu nhân sao dám về?"
Đường huyện lệnh nhìn hắn rồi cười hỏi: "Ngươi đã quản lý công văn lưu trữ, vậy ngày thường có xem qua không?"
"Lúc sắp xếp tư liệu cũng có xem qua một ít, đại nhân còn muốn tra cứu công văn gì sao?"
Đường huyện lệnh hỏi: "Trẻ sơ sinh ở chỗ các ngươi sau khi sinh bao lâu thì được nhập hộ tịch?"
Thư lại nghĩ nghĩ nói: "Không cố định, có trẻ lên ba tuổi mới nhập, có trẻ năm tuổi mới nhập, ở những nơi xa xôi, thậm chí tám tuổi mới đến nhập hộ tịch."
Đường huyện lệnh nhíu mày: "Không thống nhất à?"
"Làm cha mẹ đều muốn đợi con cái cứng cáp rồi mới nhập hộ tịch, nhưng trẻ vừa sinh ra đều có ghi chép ở chỗ lý chính, mỗi năm trước Tết lý chính đều phải nộp lên số lượng trẻ sinh ra trong năm đó."
Đường huyện lệnh hỏi: "Có ghi chép không?"
"Có, nhưng chỉ có số lượng, muốn cụ thể hơn thì phải hỏi lý chính," Thư lại thở dài nói: "Giấy đắt, có một số lý chính cũng không ghi chép chi tiết lắm."
Đường huyện lệnh liền hỏi: "Thông thường trẻ sau khi sinh bao lâu sẽ báo cho lý chính?"
"Từ ba ngày đến một tháng ạ," Thư lại nói: "Nếu trẻ c.h.ế.t yểu trước Tết, có lý chính sẽ gạch tên đứa trẻ đó đi không báo cáo, có người cũng sẽ ghi chép và báo cáo đúng sự thật. Các đời huyện lệnh yêu cầu về việc này không giống nhau, Dương huyện lệnh yêu cầu rất nghiêm khắc, mỗi năm trẻ em sinh ra, tên tuổi, ngày sinh đều phải ghi lại, nếu giữa chừng c.h.ế.t yểu cũng phải ghi chép."
Đây đúng là phong cách làm việc của Dương Hòa Thư.
Đường huyện lệnh cười cười hỏi: "Chi phí không nhỏ nhỉ?"
"Vâng, mỗi quý phải cấp giấy cho các lý trưởng chi phí không nhỏ, yêu cầu là do huyện lệnh đề ra, không thể bắt các lý trưởng tự bỏ tiền túi được."
Đường huyện lệnh gật đầu: "Nhưng không sao, hiện tại huyện La Giang các ngươi đâu thiếu tiền, riêng việc buôn bán giống lúa cũng kiếm được không ít rồi nhỉ?"
Thư lại ngượng ngùng cúi đầu cười.
Ba năm trước, Dương Hòa Thư dùng thủ đoạn mạnh mẽ can thiệp vào việc buôn bán giống lúa và lương thực, đ.á.n.h cho hương thân và thương nhân lớn ở huyện La Giang một trận đau điếng, cuối cùng mới nới lỏng việc buôn bán lương thực. Chỉ cần họ không đầu cơ tích trữ cố ý nâng giá lương thực, Dương Hòa Thư cơ bản không quản nhiều.
Nhưng việc buôn bán giống lúa, Dương Hòa Thư vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay, nhưng hắn cũng không độc chiếm.
Việc kinh doanh này được thực hiện dưới danh nghĩa huyện nha, nhưng mấy năm sau này, ngoài phần của huyện nha, Dương huyện lệnh, huyện úy, chủ bộ và những người khác đều có cổ phần. Thậm chí theo như thư lại biết, Minh thứ sử ở thành Ích Châu cũng có cổ phần trong đó.
Thư lại lén nhìn Đường huyện lệnh, chỉ trừ vị Đường huyện lệnh này ra. Rõ ràng quan hệ giữa hắn và Dương huyện lệnh rất tốt, cả huyện nha đều biết Dương huyện lệnh của họ và Đường huyện lệnh huyện Hoa Dương không chỉ là thế giao mà còn là đồng môn, tình cảm vô cùng tốt.
Tốt đến mức mỗi tháng đều có thư từ qua lại, có lúc ba ngày hai bữa lại có một bức thư.
Đường huyện lệnh nói chuyện phiếm với thư lại một chút, thấy hạ nhân bắt đầu thắp đèn trong huyện nha, hắn liền nói: "Ngươi tìm giúp ta tư liệu về trẻ sơ sinh của thôn Thất Lý được báo lên từ mười năm trước đến mười ba năm trước, lát nữa đưa đến chỗ ta."
Đường huyện lệnh dừng một chút rồi nói tiếp: "Còn cả tất cả công văn qua lại của huyện nha từ mười năm trước đến mười ba năm trước, cùng với bản sao các thông cáo dán trên bảng thông báo của huyện nha cũng tìm ra hết cho ta."
Da đầu thư lại tê dại: "Đại nhân, trời sắp tối rồi, ngài xem hết được nhiều như vậy sao?"
Đường huyện lệnh mỉm cười với hắn: "Không sợ, bản huyện còn trẻ, thức một chút là được."