Dương huyện lệnh: ... Nhặt được một đứa thì thôi đi, làm sao có thể nhặt được cả hai đứa nhỏ?
Nhưng gã sai vặt nói vậy, Dương huyện lệnh lại thực sự suy nghĩ. Tuy rằng Lão Chu hiện giờ đã già, nhưng với thị lực của Dương huyện lệnh mà xét, ông ấy và Mãn Bảo quả thật có chút giống nhau.
"Đó là họ hàng nhà bọn họ sao?" Dương huyện lệnh hỏi: "Nhà bọn họ có phải có người thân nào đặc biệt giàu có, quyền thế ở bên ngoài không?"
Bước ra từ cánh cửa đại gia tộc, từ nhỏ đã quen nhìn thấy đủ loại âm mưu đấu đá, lại bị các loại thoại bản tiêm nhiễm, Dương huyện lệnh trong nháy mắt đã nghĩ ra đủ loại tình huống. Nhưng rất nhanh, chính hắn lại lần lượt phủ quyết từng cái một.
Là huyện lệnh của huyện này, tuy rằng hắn không muốn điều tra gia thế của bạn nhỏ nhà mình lắm, nhưng ngặt nỗi nhà bọn họ lại tạo ra được một giống lúa mới?
Cho nên hắn từng mượn cớ xem xét hộ tịch để thuận tiện tra xét nhà họ Chu. Nhà bọn họ đếm ngược lên năm đời, đều không có người thân nào giàu sang phú quý đáng kể.
Vậy chỉ có thể là...
"Chẳng lẽ nhà bọn họ đã từng g.i.ế.c người cướp của, hoặc là trộm cắp?" Dương huyện lệnh trầm tư vuốt cằm nói: "Cũng không thể là nhặt được đâu. Nếu thật là nhặt được, cũng nên bán đi đổi tiền, chứ không phải coi như bảo bối mà đeo cho con gái nhà mình như vậy."
Gã sai vặt: ...
Hắn lẳng lặng lui ra ngoài rót nước cho Dương huyện lệnh. Tuy nhiên, chính Dương huyện lệnh lại tự lắc đầu, phủ định những suy đoán này, phất tay nói: "Thôi, để mai rồi tính, đi dọn dẹp một chút, ta muốn đi ngủ."
Ngày hôm sau, Dương huyện lệnh đến nha môn sớm để tìm kiếm tư liệu hộ tịch. Mọi người trong nha môn vẫn còn đang nghỉ phép, chỉ có lão lại canh cửa là ở đó.
Nghe thấy tiếng động trong phòng lưu trữ, lão lại xê dịch cái m.ô.n.g, để lưng phơi được nhiều nắng hơn, lầm bầm: "Vẫn là không lập gia đình thì tốt hơn, muốn đến nha môn là có thể đến nha môn, cũng chẳng ai càm ràm."
Dương huyện lệnh lật xem hộ tịch của thôn Thất Lý một lượt cũng chẳng thấy có gì bất thường. Hắn không kìm được sờ sờ cằm, xem lại hộ tịch nhà họ Chu lần nữa, sau đó ánh mắt dừng lại ở tên Chu Ngân.
Lúc này trạng thái của Chu Ngân trên đó là đã mất, hơn nữa là đăng ký qua đời vào năm kia, nhưng người lại là c.h.ế.t từ mấy năm trước rồi.
Dương huyện lệnh tính toán ngày tháng và địa điểm hắn c.h.ế.t, phát hiện đều không khớp.
Dương huyện lệnh suy nghĩ một chút, gọi tùy tùng đến: "Đi gọi Lai Xuân tới đây, ta nhớ năm kia chính là hắn đi thôn Thất Lý báo tang phải không?"
"Vâng ạ."
Sở dĩ Dương huyện lệnh nhớ rõ chuyện này là vì Mãn Bảo. Nàng từng nhắc với hắn một câu, người đi báo tang nhà nàng đã ăn một con gà của nhà nàng, cuối cùng còn xách đi thêm một con nữa.
Thế là Lai Xuân bị điều từ nha dịch đi công tác bên ngoài về làm lao dịch vặt trong nha môn.
Công tác bên ngoài không chỉ có thu nhập thêm mà cơ hội thăng chức cũng lớn hơn một chút. Làm lao dịch vặt trong nha môn thì về cơ bản cả đời chỉ là lao dịch vặt.
Nơi ở của gia đình Lai Xuân cũng không xa huyện nha lắm. Tối qua đi dạo phố, giờ này hắn còn chưa dậy, cho nên vừa nghe nói Huyện thái gia gọi, mặt mũi cũng chưa rửa, hắn chạy thẳng tới luôn.
Tùy tùng vẻ mặt ghét bỏ dẫn hắn đến trước mặt Dương huyện lệnh. Dương huyện lệnh hơi nhíu mày, sau đó cười bảo hắn ngồi xuống, hỏi: "Năm kia ngươi từng đi thôn Thất Lý một lần, báo tang cho một hộ gia đình họ Chu phải không?"
Lai Xuân cũng không biết mình bị giáng chức lúc trước là do Mãn Bảo mách lẻo, cho nên nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, gật đầu nói: "Vâng ạ."
"Vậy bản huyện hỏi ngươi, ngươi có kiểm tra kỹ danh tính, xác định người báo tang đó thật sự là Chu Ngân ở thôn Thất Lý không?"
Lai Xuân trực giác thấy không ổn, hắn run giọng nói: "Là, đúng chứ ạ, trên công văn báo tang kia chẳng phải viết thế sao, chính là Chu Ngân ở thôn Thất Lý."
"Trên báo tang không viết, viết là Chu Ngân ở Miên Châu. Miên Châu rộng lớn như vậy, làm sao ngươi biết hắn chính là Chu Ngân ở thôn Thất Lý huyện La Giang?"
Lai Xuân nghẹn lời, hồi lâu mới nói: "Chu, người nhà họ Chu cũng nói vậy mà, đây chính là người nhà bọn họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hử? Nhà họ Chu nói đây là người nhà bọn họ?"
"Đúng đúng đúng, chính là nhà họ Chu nói. Lúc ấy ta vừa báo tên Chu Ngân, bọn họ liền bảo là người nhà bọn họ, lấy quần áo về bọn họ cũng bảo là của nhà bọn họ, nghe nói còn mang đi làm mộ chôn di vật nữa."
Dương huyện lệnh nhướng mày, hỏi: "Vậy bản huyện hỏi ngươi, Chu Ngân này từ sau khi bán mình đã về quê mấy lần?"
"Một lần cũng không," Lai Xuân cũng không phải chuyện gì cũng không nhớ được. Lúc ấy hắn đi theo mấy huynh đệ nhà họ Chu nói chuyện đông tây nam bắc, cũng từng nhắc đến chuyện này. Lúc này ký ức sống lại, cuối cùng cũng nhớ ra chút ít, "Nhà bọn họ bảo, người từ khi bán mình đi rồi thì không còn quay lại nữa."
Nụ cười trên mặt Dương huyện lệnh liền tắt ngấm, hỏi: "Nếu người chưa từng quay lại, bọn họ làm sao vừa nhìn thấy quần áo liền nhận ra người?"
Mồ hôi lạnh trên trán Lai Xuân túa ra như mưa.
Dương huyện lệnh vừa nhìn liền biết hắn đang đục nước béo cò, e rằng cũng chưa từng tra xét cẩn thận, chỉ đơn giản là thấy thôn Thất Lý có người tên Chu Ngân liền trực tiếp đưa báo tang đến.
Dương huyện lệnh "bốp" một cái gập lại sổ hộ tịch của Chu Ngân, sắc mặt u ám một chút mới phất tay nói: "Lui ra đi."
Lai Xuân loạng choạng lùi ra ngoài cửa, vừa quay người liền chạy biến.
Dương huyện lệnh nhìn chằm chằm hộ tịch nhà họ Chu một lúc, vẫn không thấy ra điều gì bất thường. Nghĩ nghĩ, hắn liền cầm b.út viết thư cho Đường huyện lệnh.
Dương huyện lệnh nói với Đường huyện lệnh, không qua mấy ngày nữa hắn sẽ phải khởi hành về kinh thành thân, có cần giúp mang đồ gì về không?
Có thể giúp mang đồ miễn phí.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Sau một hồi thăm hỏi, Dương huyện lệnh thuận thế nêu ra một chút nghi vấn của mình. Nghĩ nghĩ, hắn sao chép một bản sổ hộ tịch của hai anh em Chu Kim và Chu Ngân gửi đi.
Tuy nhiên Dương huyện lệnh không nói cho Đường huyện lệnh biết chủ nhân chiếc khóa trường mệnh kia tên là Chu Mãn, chỉ nói là một cô bé xuất thân nhà nghèo.
Dương huyện lệnh viết thư xong, niêm phong lại, giao cho hạ nhân dặn dò: "Lập tức đưa đến thành Ích Châu cho Đường Hạc."
"Vâng ạ."
Lúc này, mấy đứa trẻ Mãn Bảo chơi bời điên cuồng cả đêm mới ngủ đẫy mắt, bò dậy khỏi giường, ăn luôn bữa sáng gộp với bữa trưa.
"Ngày mai chúng ta sẽ đi thành Ích Châu." Mãn Bảo vừa ăn mì sợi nóng hổi, vừa ngẩng đầu nhìn chị dâu cả.
Tiểu Tiền thị cười nói: "Mắm rau cho muội đã đóng vào hũ từ sớm rồi, còn có dưa muối phơi ở nhà cũng đóng cho muội không ít, đều đưa cho tứ ca và lục ca muội cất rồi."
Mãn Bảo vui vẻ vâng dạ.
Sáng sớm hôm sau, bọn họ xuất phát từ thôn Thất Lý, đi đến huyện thành đón Trang tiên sinh trước, sau đó mới xuất phát đi về hướng thành Ích Châu.
Bởi vì muốn vào thành trước khi trời tối, nên xe ngựa chạy như bay, cũng chỉ nghỉ chân một chút vào buổi trưa cho ngựa nghỉ ngơi. Bọn họ cũng chẳng dám ngồi lâu, rốt cuộc, bây giờ trời tối cũng khá nhanh.
Một con ngựa chạy nhanh lướt qua họ, họ cũng không biết, con ngựa đó là người của Dương huyện lệnh, hắn mang về thư tay của Đường huyện lệnh.
Tuy rằng trạm dịch cũng có thể gửi đồ về kinh thành, nhưng đồ vật quý giá vẫn không dám tùy tiện gửi lung tung, cho nên Đường huyện lệnh thật sự có đồ muốn nhờ Dương huyện lệnh mang về.
Nhưng chuyện này phải từ từ thu dọn, đồ đạc có thể đưa đến huyện La Giang chậm hơn một chút, thư thì có thể đi trước một bước.
Đường huyện lệnh dạy hắn: "Tình cảm anh em Chu Kim và Chu Ngân thế nào? Nếu tình sâu nghĩa nặng, nhận được báo tang có đến nơi xảy ra sự cố nhặt xác không? Hoặc từng hỏi thăm qua lại với khách thương vãng lai? Nếu không, cần phải tra."