Nhóm Mãn Bảo chạy đến quán cơm Tiền Ký hội họp cùng nhóm Tiểu Tiền thị, người trong thôn về cơ bản đều tập hợp ở đây.
Nói là muốn chơi đến giờ Tý, nhưng lúc này chưa đến giờ đó người đã tan gần hết, bọn họ tự nhiên cũng đi theo về.
Chờ người đông đủ, mọi người liền cùng nhau lên đường.
Mãn Bảo nhìn thấy trong đám người có ba đứa trẻ đã ngủ say, tính ra thì chúng còn phải gọi nàng một tiếng bà cô đấy.
Vì thế nàng vẫy tay bảo họ đặt lũ trẻ lên xe. Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đã sớm thèm muốn cảnh mọi người đi bộ náo nhiệt, Mãn Bảo vừa vẫy tay gọi người, bọn họ lập tức nhảy xuống xe ngựa, lý do đầy đủ nói: "Để cho các em ấy ngồi xe đi, chúng ta đi bộ."
Đại Cát nhìn thoáng qua ba đứa trẻ bị nhét lên xe, nói: "Thiếu gia, bọn nó cũng chẳng nặng bao nhiêu, có thể ngồi cùng mà."
"Không được, ngươi không xót ngựa nhưng ta còn xót đây này. Ngươi đ.á.n.h xe đi trước đi, chúng ta giơ đèn l.ồ.ng đi phía sau."
Bạch Nhị Lang đã sớm xách một chiếc đèn l.ồ.ng mình thích nhất, còn đem những chiếc đèn l.ồ.ng khác cắm trên xe chia cho người trong thôn, phấn khích nói: "Đúng thế, đúng thế, chúng ta tự đi bộ về, ngựa mệt lắm rồi."
Đại Cát: ...
Đại Cát chỉ có thể đ.á.n.h xe đi đằng trước, ba người liền giơ đèn l.ồ.ng đi cùng nhóm Đại Đầu, hào hứng kể về những chuyện náo nhiệt tối nay đã thấy, cùng những món đồ đã mua, trò chơi đã chơi.
Đại Cát cũng không cho xe ngựa đi quá nhanh, chỉ giữ khoảng cách không xa phía trước bọn họ, nghe tiếng nói chuyện rôm rả truyền đến từ phía sau, rũ mắt chìm vào trầm tư.
Đi được nửa đường, ba người cuối cùng cũng mệt đến đi không nổi, chạy mau đuổi theo xe, ngoan ngoãn leo lên xe ngồi.
Mấy đứa nhỏ hơn như Tứ Đầu và Tam Nha cũng được bế lên xe.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ngồi trên chiếc xe lắc lư, mấy người đều không nhịn được ngáp một cái, mí mắt nặng trĩu.
Đại Cát không dám để bọn họ ngủ hết, liền nói: "Thiếu gia, hiện giờ đang là lúc sương lạnh nặng nhất, hay là các người hát bài gì đó để xua bớt khí lạnh đi?"
Bạch Thiện mắt lờ đờ hỏi: "Hát còn có thể xua lạnh à?"
Hắn nhìn về phía Mãn Bảo, Mãn Bảo ngáp một cái gật đầu nói: "Theo lý mà nói là có thể."
"'Kinh Thi' bên trong thơ đấy, các cháu còn chưa học đến sao?" Mãn Bảo hỏi.
Tam Nha lắc đầu: "Cháu còn đang học 'Thiên Tự Văn'."
Bạch Nhị Lang chê bai: "Chậm thật đấy."
Mãn Bảo liền nhìn hắn nói: "Chính huynh còn học mất hai năm, còn nói người khác, có xấu hổ không hả?"
Bạch Nhị Lang bị nàng bóc mẽ, không vui, bèn kéo Tứ Đầu nói: "Đi, chúng ta cứ hát Vô Y."
Thế là trên đường liền truyền đến tiếng tru tréo của bọn họ, chủ yếu là Bạch Nhị Lang: "Há viết vô y? Dữ t.ử đồng bào..." (Ai bảo không áo? Cùng người khoác áo...)
Tiểu Tiền thị đang đi bộ nói chuyện phía sau giật mình, nghe một lúc lâu mới nhận ra hình như bọn trẻ đang hát, liền nói: "Hát cái gì thế này, đêm hôm khuya khoắt nghe dọa người quá."
Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng hát theo, hát xong Vô Y, hát đến Kiêm Hà, rồi lại hát Chung Nam và Thần Phong, dù sao cũng hát hết Tần Phong một lượt, sau đó bọn họ liền về tới trong thôn.
Cha mẹ của ba đứa trẻ ngủ say từ phía sau đuổi theo, bế con trai mình từ trên xe xuống, liên tục cảm ơn nhóm Bạch Thiện rồi rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo cũng nhảy xuống xe ngựa, vẫy tay tạm biệt Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang và Đại Cát, sau đó vui vẻ về nhà.
Đại Cát đưa thiếu gia nhà mình và đường thiếu gia về nhà.
Người trong thôn ngủ sớm, người nhà họ Bạch tự nhiên cũng đã ngủ say. Bạch Thiện không đi thăm tổ mẫu và mẫu thân, trực tiếp về phòng mình, bảo hạ nhân mang nước ấm tới rửa mặt đ.á.n.h răng, sau đó liền đi ngủ.
Đại Cát chờ hắn tắt đèn, lúc này mới đi về phía chủ viện.
Lão phu nhân tuổi đã cao, có chút động tĩnh là tỉnh dậy, lúc này đèn trong viện bà cũng đã sáng. Đại Cát mới đứng ngoài sân một lát, Lưu ma ma đã dẫn hắn vào.
Lão phu nhân khoác áo ngồi trên trường kỷ uống nước, thấy hắn đi vào liền hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Nếu không hắn cũng sẽ không tới đây giờ này.
Đại Cát quỳ xuống, kể lại chuyện Dương huyện lệnh nhìn khóa trường mệnh của Mãn Bảo đến xuất thần.
Lão phu nhân hơi giật mình, hỏi: "Khóa trường mệnh của con bé có gì không đúng sao?"
"Tiểu nhân không biết, nghe nói là cha mẹ con bé để lại cho."
Lão phu nhân liền nhíu mày suy nghĩ: "Đáng tiếc Chu gia cũng không nhắc đến vợ của Chu Ngân, chúng ta chỉ biết họ của nàng, không tra ra lai lịch, nếu không thì có thể biết nhiều hơn một chút."
"Dương huyện lệnh bên đó..."
Lão phu nhân cười nhạt nói: "Không cần lo lắng, Dương huyện lệnh tuổi còn trẻ, đến đây lại muộn, thân thế của Mãn Bảo sẽ không có ai nhắc đến, hắn tra cũng chẳng được gì đâu."
"Hơn nữa, cho dù có điều tra ra cũng không cần quá sợ hãi," Lão phu nhân nói: "Dương thị thì đã sao, cũng sẽ không đứng về phía Ích Châu vương."
Đại Cát liền thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy hành lễ rồi cung kính lui ra.
Mà lúc này, cuối cùng cũng tiễn hết đám dân chúng vào thành ngắm hoa đăng, bắt được phạm nhân của một vụ lừa bán trẻ em, lại xử lý xong một vụ ẩu đả lớn do say rượu làm càn, Dương huyện lệnh gác lại công văn, cuối cùng cũng có thể thở một hơi.
Dương huyện lệnh ngả người ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần, gã sai vặt hầu hạ bên cạnh nhẹ tay nhẹ chân đi vào, giúp hắn tháo tóc ấn huyệt đầu.
Dương huyện lệnh cảm giác đầu óc bớt căng thẳng, nhớ tới cái gì, phất tay bảo hắn lui ra sau, trải một tờ giấy Tuyên Thành.
Gã sai vặt vừa thấy liền biết hắn muốn vẽ tranh, vội vàng giúp mài mực.
Nửa canh giờ sau, một chiếc khóa trường mệnh hiện lên trên giấy. Gã sai vặt nhìn khen: "Thiếu gia ngài vẽ đẹp thật đấy."
Dương huyện lệnh cười buông b.út, hỏi: "Đẹp không?"
"Đẹp ở đâu?"
"Hoa văn tường vân này thiết kế thật tinh xảo, ta nhìn thì giống chữ, nhưng lại không giống lắm, dù sao vân này cũng đẹp. Có điều thợ bạc bình thường e là không làm ra được, thiếu gia muốn đ.á.n.h khóa trường mệnh sao?"
"Đây đúng là chữ, hoa văn tường vân này vừa là mây, cũng vừa là chữ, là một chữ Thọ, hơn nữa hai mặt hoa văn tường vân còn là hai thể chữ Thọ khác nhau," Dương huyện lệnh nói: "Ta nhận ra kiểu khóa trường mệnh như vậy. Ta nhớ khi Ngũ hoàng t.ử tròn một tuổi, trong nhà liền nhờ người làm một cái khóa trường mệnh, hoa văn tường vân trên khóa đó cũng gần giống cái này, nghe nói là bỏ số tiền lớn mời một thợ bạc rất nổi tiếng đ.á.n.h."
Dương huyện lệnh trầm tư nói: "Chu gia đời đời là bần nông, cũng chỉ mấy năm nay đời sống mới khá hơn chút, 12 năm trước làm sao đ.á.n.h được một cái khóa trường mệnh như thế này?"
Gã sai vặt "A?" một tiếng, vẻ mặt mờ mịt.
Dương huyện lệnh nhìn hắn một cái, chờ mực trên giấy khô đi liền thu lại, hỏi: "Ngươi nói xem, liệu Chu Mãn có thể không phải con cháu nhà họ Chu không?"
"Mãn tiểu thư sao?" Gã sai vặt cau mày nghĩ nghĩ, chần chờ nói: "Không thể nào, nhìn Mãn tiểu thư và Chu Tứ Lang lớn lên rất giống nhau, đôi mắt kia cứ như cùng một khuôn đúc ra ấy, trừ đôi mắt, cái mũi cũng có chút giống, đều rất cao rất thẳng. Nếu không phải con ruột, chẳng lẽ Chu Tứ Lang cũng là nhặt được?"