Bạch Thiện hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác, Mãn Bảo cũng hừ một tiếng quay sang hướng ngược lại.
Bạch Nhị Lang chẳng hề bận tâm, dù sao lát nữa bọn họ cũng tự làm hòa thôi.
Bên ngoài xe, người đ.á.n.h xe là Đại Cát càng không lo lắng, từ đầu đến cuối vẫn nửa nhắm mắt để mặc con ngựa chậm rãi chạy về phía trước, chẳng có chút gì vội vã.
Đến huyện thành, Đại Cát tìm chỗ đỗ xe xong xuôi, ba đứa trẻ liền cùng chắp tay sau lưng, khí thế bừng bừng đi từ đầu phố xuống dưới.
Lúc này trời đã chạng vạng, các cửa hàng hai bên đường đều đã treo đèn l.ồ.ng lên. Những hương thân và thương nhân giàu có còn cùng nhau dựng núi đèn, chiếm những vị trí đẹp trong huyện thành, chờ đến khi màn đêm buông xuống, những núi đèn này sẽ được thắp sáng, chiếu rọi cả huyện thành.
Nhóm Mãn Bảo lúc này đi dạo qua chỉ nhìn thấy đủ loại đèn l.ồ.ng mà thôi, chưa cảm thấy chấn động lắm, nhưng những người dân đi lại trên phố thì rất phấn khích. Bọn họ không lạ gì Tết Nguyên Tiêu ở huyện thành, nhưng cảm thấy Tết năm nay dường như náo nhiệt hơn hẳn mọi năm.
"Ta đếm rồi, có tất cả chín tòa núi đèn, tối nay mà thắp lên thì đẹp phải biết."
"Đèn năm nay nhiều hơn hẳn mọi năm, nghe nói huyện nha cũng dựng một tòa, nhà Trương lão gia cũng dựng một tòa, nhưng lợi hại nhất là nhà Lưu lão gia, dựng hẳn hai tòa núi đèn, bảo là muốn có đôi có cặp."
Nhóm Mãn Bảo ngồi ở quán trà nghe người ta bàn tán chuyện phiếm đến say sưa, một lát sau đề tài liền chuyển sang những người mà bọn họ quen biết.
"Muốn nói đến những nhà có tiền ở huyện La Giang chúng ta, Bạch gia ở trấn Bạch Mã Quan cũng được tính là một nhà, nhưng sao chưa từng thấy nhà ông ấy dựng núi đèn nhỉ?"
"Keo kiệt chăng?"
"Không phải đâu, ngươi xem mỗi năm huyện tu cầu đào mương, Bạch lão gia đều bỏ tiền ra, đông chí năm trước còn quyên góp áo bông chăn bông cho các hộ nghèo trong huyện đấy." Một người nói: "Ta làm công văn ở huyện nha, đã âm thầm tính toán rồi, khắp cả huyện này, trừ Huyện thái gia ra, mỗi năm người làm việc thiện nhiều nhất chính là Trương lão gia, sau đó là đến Bạch lão gia."
"Vậy Bạch lão gia cũng có tiền, sao lại không dựng núi đèn?"
"Bạch lão gia cũng có đến huyện thành ăn Tết Nguyên Tiêu đâu, tốn bao nhiêu tiền dựng một tòa núi đèn để làm gì?"
Bạch Thiện và Mãn Bảo cùng nhau nhìn chằm chằm Bạch Nhị Lang. Bạch Nhị Lang liền hạ thấp giọng nói: "Cha ta năm nào cũng dựng một tòa núi đèn ở thành Miên Châu, nhưng năm nay không làm."
Mãn Bảo tò mò hỏi: "Tại sao?"
"Bởi vì đại ca ta ra năm xong là phải đi kinh thành thi, huynh ấy không ở Miên Châu, lại dựng núi đèn tạo thanh thế cho ai xem?" Bạch Nhị Lang nhỏ giọng nói: "Cha ta bảo, chờ đại ca ta thi đậu Quốc T.ử Giám, sau này ông ấy sẽ cho người dựng núi đèn ở kinh thành, cái đó chi phí còn lớn hơn."
Bạch Nhị Lang chưa từng phải lo nghĩ về tiền bạc, nhưng bị cha nhắc mãi, hắn cũng để tâm hơn một chút, nói với hai người bạn: "Cha ta nói, hoa đăng này một năm chỉ ngắm một lần, ngắm xong thì coi như bỏ, tiền coi như ném xuống sông, cho nên phải dùng vào chỗ thiết thực. Đại ca ta học ở Phủ học, ông ấy cho người dựng núi đèn ở thành Miên Châu để người ta không dám xem nhẹ ca ta. Ca ta đi kinh thành, liền dựng cho ca ta một tòa núi đèn ở kinh thành, người ngoài nhìn thấy sẽ biết nhà ta không phải hạng vô năng, cũng không dám bắt nạt ca ta."
"Chờ sau này ta thi đậu Phủ học Ích Châu, cha ta cũng sẽ dựng núi đèn cho ta ở thành Ích Châu..."
Mãn Bảo hỏi: "Vậy huynh có muốn cha huynh thắp núi đèn cho huynh không?"
"Không muốn." Bạch Nhị Lang nhỏ giọng nói: "Núi đèn nhà mình làm cũng bình thường thôi, quay đi quay lại ta còn phải canh chừng núi đèn, chi bằng đi ngắm núi đèn nhà người khác."
Mãn Bảo và Bạch Thiện cùng thở phào nhẹ nhõm, giơ ngón tay cái lên khen ngợi hắn: "Suy nghĩ này của huynh mới là chính xác."
Bạch Nhị Lang cười hì hì, ngượng ngùng gãi đầu, thì thầm: "Chủ yếu là, ta cũng không cảm thấy mình có thể thi đậu Phủ học Ích Châu."
Bạch Thiện nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Thi thì vẫn có thể thi đậu, chỉ là có khả năng phải học thêm hai năm nữa."
Mắt Bạch Nhị Lang sáng lên, hỏi: "Thật sao?"
Bạch Thiện gật đầu, nhưng lại tỏ vẻ ưu sầu: "Nhưng hai năm sau chắc ta cũng đã lấy được danh ngạch đi kinh thành thi rồi, đến lúc đó huynh muốn đi Phủ học đọc sách, hay là đi theo tiên sinh học?"
Bạch Nhị Lang ngẩn người, cơn giận bốc lên: "Sao huynh biết chắc mình có thể đi kinh thành?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo vui vẻ nói: "Cái này gọi là tự tin."
"Thế tiên sinh việc gì cứ phải đi theo các người đến kinh thành? Ta cũng là học trò của tiên sinh, ta còn là học trò nhỏ, tiên sinh không thể ở lại thành Ích Châu với ta sao?"
"Bởi vì hai chọi một, bọn ta đông hơn huynh, thiểu số phục tùng đa số, tiên sinh chắc chắn muốn đi kinh thành cùng bọn ta."
Bạch Nhị Lang sửng sốt một chút rồi nhìn sang Mãn Bảo: "Muội có thể không đi kinh thành không, kinh thành xa như vậy, có khi cả năm cũng chẳng về nhà được một lần."
Bạch Thiện nói: "Sao muội ấy có thể không đi?"
"Tại sao muội ấy lại muốn đi?"
Bạch Thiện ngơ ngác nói: "Muội ấy vốn dĩ phải đi mà..."
Còn về việc tại sao nhất định sẽ đi...
Bạch Thiện gãi đầu, chuyện này không phải là hiển nhiên sao, tại sao còn cần lý do?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện quay đầu nhìn về phía Mãn Bảo.
Mãn Bảo lại trầm tư, hồi lâu mới hỏi: "Ở kinh thành chắc chắn có rất nhiều hoa cỏ cây cối, côn trùng chim thú mà ta chưa từng thấy đúng không?"
Bạch Thiện gật đầu, Bạch Nhị Lang lắc đầu.
Khoa Khoa nói trong đầu nàng: "Đi thôi ký chủ."
Mãn Bảo liền vung nắm tay nhỏ nói: "Ta đi!"
Bạch Thiện nở nụ cười thật tươi, đắc ý nhướng mày với Bạch Nhị Lang, làm Bạch Nhị Lang tức điên lên.
Mãn Bảo nói với Bạch Nhị Lang: "Huynh ngốc quá, đến lúc đó đều đã ở thành Ích Châu ba năm, chỗ nào chơi được cũng chơi hết rồi, tại sao không đi kinh thành dạo một chút? Dù sao có tiên sinh đi cùng, chuyện học hành không thành vấn đề."
Bạch Thiện nói: "Nếu có chỗ nào không hiểu, sư huynh ta cũng có thể dạy huynh, dù sao ta đều đã học qua ở Phủ học rồi, các tiên sinh giảng bài thế nào ta đều biết."
Mãn Bảo không cam lòng yếu thế, lập tức nói: "Sư tỷ ta cũng có thể dạy huynh, sách ngoài luồng ta xem nhiều lắm, huynh muốn học cái gì?"
Tuy rằng đều là ý tốt, nhưng Bạch Nhị Lang vẫn cảm thấy tức giận, bèn quay đầu đi không thèm để ý đến bọn họ.
Mãn Bảo và Bạch Thiện nhìn nhau, cười trộm như hai con sóc con, sau đó mỗi người kéo một tay hắn, lôi dậy nói: "Được rồi, đừng giận nữa, chúng ta đi chơi đi. Hiện tại cách lúc trời tối còn một lúc lâu, chi bằng chúng ta đi xem núi đèn của huyện nha trước, sau đó đến t.ửu lầu đặt một chỗ ngồi tốt."
"Đèn còn chưa thắp, giờ này đi xem có ý nghĩa gì?" Bạch Nhị Lang không muốn cử động lắm, nói: "Chúng ta trực tiếp đến t.ửu lầu đặt chỗ đi, kẻo đi chậm hết chỗ."
Nhưng huyện thành rốt cuộc không so được với thành Ích Châu, số người ra ngoài chơi mà đến t.ửu lầu đặt chỗ không nhiều, dù trời sắp tối, chỗ trống vẫn còn rất nhiều.
Thậm chí còn có chỗ ngồi đẹp, phòng riêng tốt nữa.
Ba đứa Mãn Bảo vui mừng khôn xiết, xem qua mấy phòng liền chọn một phòng có tầm nhìn tốt nhất, trực tiếp trả tiền bảo họ mang nước trà và điểm tâm lên.
Tiểu nhị vô cùng vui vẻ cầm tiền đi xuống.
Bạch Thiện đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc lâu, cười nói: "Vị trí này đẹp thật, gần như thu cả nửa con phố vào tầm mắt, có thể nhìn thấy mấy tòa núi đèn lân."