Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 751: Nguyên do (1)



Mãn Bảo rất tò mò: "Ta từng đắc tội với hắn sao?"

 

Tiểu nha đầu lắc đầu, chuyện này làm sao nàng ta biết được?

 

Nhị thiếu gia bảo nàng ta làm thế nào thì nàng ta làm thế ấy, nàng ta cũng chỉ là một tiểu nha đầu hầu hạ trong viện thôi mà.

 

Bạch Thiện ngồi xổm xuống đối diện nàng ta, hỏi: "Ngươi là người trong viện của Bạch Ngưng à?"

 

Tiểu nha đầu co rúm người lại, nhỏ giọng nói: "Vâng."

 

"Là nha đầu hạng mấy?"

 

Câu hỏi này dường như chạm vào nỗi đau của tiểu nha đầu, nàng ta lại khóc nấc lên, nói: "Trước kia ở trong viện là nha đầu hạng ba, vốn dĩ trong viện thiếu người, các tỷ tỷ bên trên bảo lần sau đề bạt sẽ cất nhắc ta lên."

 

Bạch Thiện: "Bạch Ngưng dặn dò ngươi dẫn Chu tiểu thư ra hậu viện ở đâu? Lúc đó thái độ hắn thế nào, đã nói những gì?"

 

Tiểu nha đầu ngẩn ra, nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Là dặn dò ngay trong viện của bọn nô tỳ, Nhị thiếu gia hình như mới từ chỗ lão gia về, vẻ mặt có chút tức giận. Vừa vào viện thấy nô tỳ liền gọi lại, hỏi lát nữa nô tỳ có phải vào nội viện hầu hạ không."

 

"Nô tỳ nói phải, Nhị thiếu gia liền bảo nô tỳ để ý một người, chính là vị tiểu thư đi cùng Lưu lão phu nhân huyện La Giang. Nếu nàng ta muốn đi dạo hoa viên thì dẫn nàng ta đến chỗ hẻo lánh dọa một chút..." Tiểu nha đầu cẩn thận ngẩng đầu nhìn Bạch Thiện một cái, né tránh ánh mắt rồi lí nhí nói: "Tốt nhất... tốt nhất là khiến nàng ta mất mặt trước mọi người."

 

Ai ngờ vị Chu tiểu thư này lại lợi hại như vậy, đường mới đi được một nửa đã tự tìm lối tắt đi qua, hơn nữa đi còn nhanh, sức lại lớn, nàng ta kéo cũng không lại.

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang quay đầu nhìn Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo vẻ mặt oan ức kêu lên: "Ta không có đắc tội với hắn! Ta thề, trước đó ta căn bản chưa từng gặp hắn!"

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang cùng nhíu mày: "Vậy hắn việc gì phải nhắm vào muội?"

 

Mãn Bảo cũng thấy oan ức vô cùng, sờ sờ khuôn mặt mũm mĩm của mình hỏi: "Chẳng lẽ ta xấu xí đến mức người ta nhìn một cái là muốn chỉnh ta?"

 

Bạch Thiện trầm tư một lát nói: "Không đúng, lúc hắn nhìn thấy muội thì đâu có thời gian quay về viện của mình. Bạch Lăng trực tiếp sai nha hoàn dẫn muội đi dạo hoa viên mà."

 

Cho nên, chắc chắn là đã có xích mích từ trước.

 

Bạch Thiện tỏ vẻ nghi ngờ trí nhớ của Mãn Bảo: "Không phải muội đắc tội người ta mà không tự biết đấy chứ?"

 

Mãn Bảo rất tự tin mình sẽ không nhớ nhầm, nàng không đắc tội với Bạch Ngưng là không đắc tội. Thấy bọn họ đều không tin mình, nàng chống nạnh nói: "Không được thì mai chúng ta đi hỏi hắn!"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Thiện: "Đi thì đi, muội đợi ngày mai tan học ta đi cùng muội."

 

Bạch Nhị Lang hưng phấn hẳn lên, cũng muốn đi xem náo nhiệt.

 

Thế là ba người bàn bạc xong xuôi, sau đó nhìn về phía tiểu nha đầu vẫn đang run lẩy bẩy ở góc tường.

 

Đây cũng không phải kẻ đầu têu, hơn nữa trông cũng đáng thương, Mãn Bảo cũng chẳng hứng thú bắt nạt nàng ta, nhưng vẫn giơ nắm đ.ấ.m dọa nạt một chút: "Chuyện tối nay ngươi không được nói ra ngoài đâu đấy, bằng không để Bạch Ngưng biết ngươi bán đứng hắn..."

 

Tiểu nha đầu rùng mình một cái nói: "Chu tiểu thư chịu không nói ra ngoài nô tỳ đã đội ơn lắm rồi..."

 

Nàng ta còn tưởng sẽ bị lôi ra đối chất chứ, đến lúc đó nàng ta có không c.h.ế.t cũng bị lột một tầng da.

 

Dù sao nàng ta cũng vừa bán đứng chủ nhân.

 

Tiểu nha đầu lau nước mắt, đang định lấy lòng ba vị khách quý bằng cách dẫn họ ra khỏi vườn thì thấy Mãn Bảo lùi lại mấy bước, sau đó đạp lên tường nhảy phắt lên đầu tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bạch Thiện tìm một cái gậy, treo đèn l.ồ.ng đưa lên cho nàng. Mãn Bảo cầm đèn l.ồ.ng ngồi trên đầu tường soi cho bọn họ. Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang cũng chạy lấy đà nhảy vọt lên tường...

 

Tiểu nha đầu đứng dưới chân tường, trợn mắt há mồm nhìn ba người cầm theo đèn l.ồ.ng biến mất trên đầu tường trong nháy mắt...

 

Này... này... tại sao khách khứa lại đi đường đầu tường?

 

Một cơn gió lạnh thổi qua, nàng ta mới hoàn hồn, rùng mình một cái rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

 

Tiểu nha đầu trong lòng nơm nớp lo sợ, ngày hôm sau cẩn thận dò hỏi người hầu trong phủ xem hàng xóm bên cạnh là ai. Kết quả còn chưa hỏi ra thì Nhị thiếu gia nhà bọn họ đã bị người ta đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập đưa về.

 

Tiểu nha đầu lập tức câm nín, bắt đầu ra sức làm việc, cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.

 

Đám Mãn Bảo tra ra nguyên do tiếng khóc, ngày hôm sau liền đến thư viện Bạch Ngưng theo học để chặn đường.

 

Đều là học sinh cả, thư viện tốt ở thành Ích Châu về cơ bản đều nằm ở phố Khang Học.

 

Thời gian tan học của mọi người cũng xêm xêm nhau, cho nên việc chặn đường quá là thuận tiện.

 

Đại Cát đón Mãn Bảo làm xong bài tập ở nhà trước, sau đó đến thư viện Đại Trí đón Bạch Nhị Lang, lại qua Phủ học đón thiếu gia nhà mình. Sau đó xe ngựa rẽ một cái, chặn đứng Bạch Ngưng cách cổng thư viện không xa.

 

Xe ngựa của Bạch Ngưng bị ép dừng lại. Hắn vén rèm nhìn ra, thấy ba người Bạch Thiện đứng dưới xe đang ngoắc tay với mình, hắn liền tưởng bọn họ đến rủ mình đi chơi.

 

Thế là hắn buông rèm xuống, cậy bọn họ không nhìn thấy liền trợn trắng mắt không khách khí, sau đó chỉnh đốn y phục, kiêu ngạo vén rèm bước xuống xe, hất cằm hỏi: "Thiện đường đệ giờ này đến tìm ta có việc gì?"

 

Bạch Nhị Lang và Mãn Bảo đồng thời nhíu mày. Bọn họ đứng lù lù ngay bên cạnh, dựa vào đâu mà hắn chỉ gọi tên mỗi Bạch Thiện?

 

Bạch Nhị Lang không phục nói: "Ngưng đường đệ, ta là đường ca của đệ, đệ không nên chào ta trước một tiếng sao?"

 

Bạch Ngưng liếc xéo cậu một cái, không thèm trả lời.

 

Bạch Nhị Lang chỉ từng thấy ánh mắt này ở Bạch Thiện và Mãn Bảo, giờ thấy Bạch Ngưng cũng dám nhìn mình như vậy, tức khắc giận sôi người. Cậu xắn tay áo định lên tiếng thì Mãn Bảo ngăn lại, bước lên một bước, cũng bắt chước bộ dạng của hắn hơi hất cằm lên: "Bạch Ngưng, là ta tìm ngươi."

 

Bạch Ngưng lúc này mới nhìn sang Mãn Bảo, nhíu mày hỏi: "Ngươi tìm ta? Ngươi tìm ta làm gì?"

 

Giữa bọn họ có quan hệ gì sao?

 

Mãn Bảo nhìn quanh, thấy trên đường đông người, xe ngựa của bọn họ dừng giữa đường sẽ chắn lối đi, cũng không tiện nói chuyện, bèn chỉ vào một con hẻm khá vắng vẻ nói: "Chúng ta nhường đường chút, ra chỗ kia nói chuyện."

 

Bạch Ngưng không nhúc nhích, vẻ mặt ghét bỏ nói: "Các ngươi có chuyện muốn nói thì không thể chọn chỗ nào t.ử tế như quán trà t.ửu lầu à?"

 

Còn tưởng bọn họ bỏ tiền mời hắn uống trà uống rượu chắc?

 

Nằm mơ đi!

 

Mãn Bảo hừ một tiếng: "Chỉ nói hai câu, hỏi ngươi một vấn đề thôi, không thấy xe chúng ta chắn đường người ta à? Mau lại đây!"

 

Bạch Ngưng lần đầu tiên gặp con gái nói chuyện với mình kiểu này, ngẩn người ra một lúc. Nhưng đối phương ba người căn bản không cho hắn cơ hội phản bác, đã quay người đi về phía đầu hẻm, sau đó cùng quay lại nhìn hắn.

 

Cảm giác nếu giờ quay đầu bỏ đi thì có vẻ hèn nhát quá, vì thế Bạch Ngưng "vô tri không sợ", hừ một tiếng rồi đi theo.

 

Đại Cát và xa phu của Bạch Ngưng đ.á.n.h xe sang bên đường dừng lại. Một người bình thản ngồi trên xe ngựa đợi thiếu gia nhà mình, người kia thì vắt dây cương lên càng xe, lặng lẽ đi theo đứng canh chừng, chuẩn bị lát nữa nếu đ.á.n.h nhau to quá thì ra tay can ngăn.