Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 743: Dẫn đường



Lưu lão phu nhân cười nói: "Ta vẫn quen sống ở quê hơn, thỉnh thoảng lên thăm chúng nó là được rồi."

 

Kiều lão phu nhân cũng lấy lại tinh thần, hùa theo cười nói: "Bọn trẻ ở thành Ích Châu bà cũng đừng lo lắng, lát nữa để chúng gặp mặt anh em bà con, làm quen rồi sau này thường xuyên qua lại, có thể chơi cùng nhau."

 

Tả lão phu nhân gật đầu lia lịa, cười nói: "Nhắc mới nhớ mấy anh em chúng nó còn chưa gặp mặt nhau đâu, lát nữa để chúng gặp một lần. Vừa khéo mấy đứa nhỏ tuổi tác xấp xỉ, lại đều đang đi học, sau này có thể cùng nhau thảo luận bài vở."

 

Mãn Bảo nghe thấy, không biết nghĩ đến cái gì, vươn ngón tay chọc chọc Bạch Thiện, đôi mắt lấp lánh cười với cậu.

 

Bạch Thiện lườm cô bé một cái, nhưng cũng không nhịn được cười theo.

 

Nếu thật sự chơi được với nhau thì vui phải biết, hai nhà chỉ cách nhau một bức tường, nếu thường xuyên qua lại...

 

Bạch Nhị Lang hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này, thì thầm to nhỏ với hai người: "Phải đi qua cửa chính và cửa hông nhà họ, còn phải vòng nửa con phố nữa, tốn thời gian lắm, thà ta tự trèo tường vào, chỉ mất hai ba bước chân..."

 

Bọn họ đang thì thầm ở đây thì đột nhiên một nha hoàn bước nhanh từ bên ngoài vào, thấp giọng bẩm báo với Tả lão phu nhân: "Lão phu nhân, Quý gia nhị phu nhân tới rồi ạ."

 

Mắt Tả lão phu nhân sáng lên, đang định đứng dậy, nghĩ lại thấy không ổn bèn ngồi xuống, cười nói: "Mau mời vào."

 

Quý nhị phu nhân dẫn theo vài người hầu vào cửa. Lúc này Tả lão phu nhân mới cười đứng dậy, mời bà ngồi ghế trên.

 

Quý nhị phu nhân tự nhiên không chịu, cười từ chối: "Các vị lão phu nhân ngồi phía trên, phận con cháu đâu dám làm càn, các vị mau ngồi xuống ạ."

 

Nhường nhịn nhau một hồi, Quý nhị phu nhân ngồi xuống đối diện Lưu lão phu nhân, giải thích: "Mẫu thân vốn định đích thân đến chúc mừng Bạch đại nhân dọn nhà mới, chỉ là trong nhà có khách nên nhất thời không dứt ra được."

 

"Nhị phu nhân chịu tới, phủ chúng tôi đã vẻ vang lắm rồi..."

 

Mãn Bảo nghe bọn họ hàn huyên có chút nhàm chán, bèn xoay cái đầu nhỏ nhìn quanh quất, vô tình chạm mắt với lão ma ma đứng sau lưng Quý nhị phu nhân.

 

Bà ấy thấy Mãn Bảo nhìn mình liền nở nụ cười rạng rỡ.

 

Mãn Bảo chần chừ một chút rồi khẽ gật đầu chào bà.

 

Lão ma ma liền cúi đầu thì thầm vài câu vào tai Quý nhị phu nhân. Quý nhị phu nhân nhìn về phía Mãn Bảo, cười vẫy tay: "Đây chẳng phải là Chu tiểu nương t.ử sao?"

 

Bạch Thiện khẽ nhíu mày, kéo tay Mãn Bảo một cái.

 

Mãn Bảo liền không bước lên trước mà chỉ đứng tại chỗ hành lễ: "Gặp qua Quý nhị phu nhân."

 

Lão ma ma định bước lên đỡ tay Mãn Bảo, nhưng Lưu ma ma đã nhanh hơn một bước đẩy nhẹ Mãn Bảo về phía Lưu lão phu nhân. Lưu lão phu nhân nắm lấy tay Mãn Bảo, cười nói với Quý nhị phu nhân: "Không ngờ Quý nhị phu nhân còn nhớ con bé này."

 

"Vị này là?" Quý nhị phu nhân có chút nghi hoặc.

 

Tả lão phu nhân tự nhiên phải giải thích lại một lần. Quý nhị phu nhân vừa nghe xong, thái độ đối với Lưu lão phu nhân cũng cung kính hơn hẳn, cười nói: "Không biết lão phu nhân đã tới, bằng không ta nhất định đưa tên nghiệp chướng nhà ta tới cửa bái phỏng."

 

So với Mãn Bảo, Quý nhị phu nhân càng coi trọng ân cứu mạng của Bạch Thiện hơn.

 

Bởi vì tâm lý của bà cũng giống Mãn Bảo, Chu Mãn, Kỷ đại phu bọn họ là thầy t.h.u.ố.c, bọn họ trả tiền, thầy t.h.u.ố.c cứu chữa là chuyện bình thường. Nhưng Bạch Thiện là bạn học của con trai, lúc đó cậu ra tay cứu người mới thực sự là mạo hiểm.

 

Tuy nhiên bà cũng biết mẹ chồng rất cảm kích Mãn Bảo, tự nhiên sẽ không chọc giận bà cụ về chuyện này, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc bà nhiệt tình với Bạch Thiện hơn.

 

Quý nhị phu nhân liền nói chuyện về Bạch Thiện với Lưu lão phu nhân, toàn là những lời khen ngợi và cảm kích.

 

Lưu lão phu nhân khẽ thả lỏng tâm thần, lén vỗ vỗ tay Mãn Bảo, ra hiệu cho cô bé lui về phía sau.

 

Sự xuất hiện của Quý nhị phu nhân đã khuấy động bầu không khí trong phòng, mọi người bắt đầu chào hỏi nhau, chủ đề bàn tán phần lớn xoay quanh con cái.

 

Thấy Quý nhị phu nhân khen ngợi Bạch Thiện và Mãn Bảo hết lời như vậy, mọi người trong phòng dù biết hay không biết bọn họ cũng đều hùa theo khen ngợi.

 

Đương nhiên, Bạch Nhị Lang đứng cạnh hai người cũng được thơm lây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ba đứa trẻ bị kéo đi chào hỏi một vòng, thu hoạch vô số bao lì xì, trong lúc đầu óc choáng váng thì bị người dẫn ra ngoài chào hỏi các thiếu niên thiếu nữ cũng đến dự tiệc.

 

Hai con trai của Bạch Dư dẫn ba người Bạch Thiện ra cửa. Con cả Bạch Lăng liếc nhìn Mãn Bảo rồi cúi đầu nói: "Chu cô nương, ta bảo gia tỷ đưa cô nương đi dạo hoa viên nhé."

 

Mãn Bảo hỏi: "Các huynh định đi đâu chơi?"

 

Bạch Lăng nói: "Ta dẫn Thiện đường đệ đi bái kiến gia phụ ở phía trước."

 

Mãn Bảo lúc này mới gật đầu, nhìn quanh rồi hỏi: "Vậy tỷ tỷ huynh đâu?"

 

Bạch Lăng nhìn sang nha hoàn bên cạnh, nha hoàn kia thấp giọng nói: "Đại tiểu thư bị vướng chân ở hoa viên, lát nữa mới qua đây được ạ."

 

Bạch Lăng có chút bối rối, không biết nên làm thế nào cho phải.

 

Mãn Bảo không để ý nói: "Vậy ta đi thẳng qua đó là được, ngươi dẫn đường cho ta đi."

 

Cô bé chỉ vào nha hoàn kia.

 

Bạch Lăng gật đầu lia lịa, phân phó: "Ngươi đưa Chu cô nương qua đó, bảo tỷ tỷ tiếp đãi Chu cô nương cho chu đáo."

 

"Vâng."

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang cũng chẳng lo lắng gì cho Mãn Bảo. Hai người nhất trí cho rằng, trên đời này hiếm ai bắt nạt được nàng, nhất là khi đi cùng một đám con gái, chỉ cần nàng không bắt nạt người khác là thiên hạ thái bình rồi.

 

Vì thế hai cậu bé vẫy tay chào tạm biệt Mãn Bảo rất dứt khoát.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mãn Bảo đi theo nha hoàn về phía hoa viên, đi được một đoạn Mãn Bảo dừng bước, chỉ vào một con đường khác nói: "Chúng ta đi đường này chẳng phải nhanh hơn sao?"

 

Nha hoàn nhìn theo hướng tay nàng chỉ, ngẩn ra một lúc mới nói: "Đường này đúng là đi được, nhưng nó nối liền với tiền viện, hiện tại tiền viện toàn là nam giới, ta sợ va chạm cô nương, cho nên chúng ta vẫn nên đi vòng đường này ạ."

 

Mãn Bảo bèn đi theo cô ta tiếp, giữ vững nguyên tắc nhìn nhiều nói ít quan sát xung quanh.

 

Đi mãi, đi mãi, Mãn Bảo không nhịn được nhìn nha hoàn kia, thấy trán cô ta lấm tấm mồ hôi liền hỏi: "Ngươi căng thẳng lắm à?"

 

Nha hoàn nuốt nước bọt: "Không, không có..."

 

Mãn Bảo thở dài một hơi nói: "Thôi được rồi, ngươi lạc đường thì cứ nói là lạc đường, ta cũng không mắng ngươi, cũng không mách chủ nhân nhà ngươi đâu, ngươi làm gì mà căng thẳng thế?"

 

Nha hoàn: "..."

 

"Đúng rồi, đại tiểu thư nhà ngươi đang ở chỗ nào trong hoa viên?"

 

Nha hoàn vừa ngẩng đầu chạm phải đôi mắt sáng ngời của Mãn Bảo, không kìm được buột miệng: "Ở bên hồ sen ạ."

 

Mãn Bảo nhìn trái nhìn phải, trực tiếp chọn một hướng đi: "Vậy đi thôi, đi đường này."

 

Nha hoàn sửng sốt một chút mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo: "Chu, Chu cô nương, ngài đừng đi lung tung, chúng ta nên đi hướng kia."

 

"Ui chao, đã bảo ngươi lạc đường rồi mà, đi hồ sen phải đi đường này mới đúng, ngươi cứ đi theo ta đi." Mãn Bảo ra vẻ rất thông cảm nói: "Mù đường ấy mà, ta biết chứ, trước kia ta cũng hay lạc đường lắm, nhất là ở những nơi cảnh sắc xung quanh cứ na ná nhau, thấy chỗ nào cũng giống chỗ nào, rồi chẳng nhận ra đường nữa. Cho nên lúc này ngươi phải tìm những điểm đặc biệt để nhớ, như vậy sẽ không bị lạc nữa."

 

Mãn Bảo đi rất nhanh, tiểu nha đầu phải chạy chậm mới đuổi kịp. Cô ta muốn đưa tay kéo Mãn Bảo lại, nhưng lại thấy có người hầu hoặc khách khứa đi ngang qua, cô ta tức khắc không dám làm quá lộ liễu, cũng không dám gọi to.

 

Mãn Bảo cứ thế lải nhải dẫn cô ta vòng qua hai cái sân, đi vào hoa viên. Vừa bước vào liền nhìn thấy cái hồ sen to đùng.

 

Một đám thiếu nữ đang ngồi trong đình hóng gió bên hồ sen cười đùa, cách thật xa Mãn Bảo cũng có thể nghe thấy tiếng cười của họ.

 

Mãn Bảo lại rùng mình một cái, thầm nghĩ: Trời lạnh thế này, bọn họ sáng sớm leo lên núi hứng gió lạnh đã đủ ngốc rồi, không ngờ ở đây còn có người ngốc hơn, giữa mùa đông lại ngồi đình hóng gió hứng gió lạnh.