Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 739: Đông chí sắp đến



Sóng gió dần qua, thời tiết càng thêm lạnh giá. Chu Lục Lang thành công xin được vào làm phụ bếp ở Tri Vị Quán, bao ăn ở, mỗi tháng tám trăm văn.

 

Còn Chu Tứ Lang bị thương gân cốt phải dưỡng trăm ngày, cả ngày treo một cánh tay lượn lờ đầu đường cuối ngõ, cũng đã bán hết số d.ư.ợ.c liệu mà đám Chu Lục Lang mang lên.

 

Mãn Bảo khoác thêm áo dày, lại một lần nữa trèo lên tường rào Phủ học.

 

Vì trời lạnh, nàng mặc khá nhiều đồ, tuy việc leo trèo khó khăn hơn, nhưng chỉ cần rụt đầu xuống, cho dù Hòa học quan có đi đối diện, e rằng cũng chẳng nhận ra nàng.

 

Cho nên trời lạnh vẫn có chút lợi ích.

 

Việc học của Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang cũng tăng lên do kỳ thi cuối năm sắp đến, cho nên Mãn Bảo thường xuyên phải tự mình lẻn vào Tàng Thư Lâu đọc sách một mình.

 

Học sinh Giáp Tam ban, thậm chí cả học sinh Ất Nhị ban có quan hệ tốt với Giáp Tam ban, chỉ cần có ai đến Tàng Thư Lâu đều sẽ theo bản năng giúp gỡ chốt cửa sổ phía sau ra, để Mãn Bảo có thể từ bên ngoài mở cửa trèo vào.

 

Vì thế Bạch Thiện sau vài lần đến hụt, dứt khoát ôm sách ngồi lì ở Tàng Thư Lâu, không về lớp nữa.

 

Ngụy Đình đi cùng cậu vài lần đến Tàng Thư Lâu thì chịu hết nổi: "Tàng Thư Lâu không có chậu than, lại tối tăm như vậy, nếu là xem sách giáo khoa thì sao phải ngồi ở đây? Ở lớp học sướng hơn bao nhiêu."

 

Bạch Thiện không để ý đến hắn, Ngụy Đình chỉ đành cùng các bạn học khác muốn ôn bài rời đi.

 

Mãn Bảo nhìn nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Hay là huynh về lớp học đi, sẽ có người giúp ta mở và đóng cửa sổ mà."

 

Bạch Thiện nghiêm mặt nói: "Chúng ta mới là một nhóm, nhỡ đâu có người không giúp muội thì sao? Muội định ngồi xổm ngoài trời gió rét đợi à?"

 

Mãn Bảo tưởng tượng cảnh đó, nói: "Ta đâu có ngốc, nếu không ai giúp, ta sẽ chạy đến lớp tìm huynh chứ. Dù sao trời lạnh thế này, học quan trực ban chắc chắn sẽ không ra ngoài đi lại đâu, cho dù có nhìn thấy ta, yên tâm, bọn họ cũng không bắt được ta."

 

Tốc độ chạy trốn của Mãn Bảo rất nhanh.

 

Bạch Thiện không thèm để ý đến nàng, kiên trì ngày nào cũng đến mở và đóng cửa sổ cho nàng.

 

Thời gian thấm thoắt trôi, Đông chí sắp đến rồi.

 

Chu Tứ Lang cuối cùng cũng tháo được nẹp gỗ, cánh tay đã có thể cử động nhẹ nhàng.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mãn Bảo dặn: "Vẫn chưa khỏi hẳn đâu, nhưng có thể cử động được rồi, không được xách vật nặng, nhưng phải vận động nhẹ..."

 

Chu Tứ Lang hỏi: "Vậy ta có thể đ.á.n.h xe về nhà không?"

 

Mãn Bảo tò mò hỏi: "Huynh về nhà làm gì?"

 

"Đông chí sắp đến rồi, ta chẳng lẽ không được về thăm Tứ tẩu và cháu trai muội à?" Chu Tứ Lang nhấn mạnh: "Đông chí đấy, Đông chí!"

 

Mãn Bảo cũng động lòng: "Đúng nhỉ, Đông chí phải về nhà cúng bái tổ tiên, hay là ta cũng về?"

 

Bạch Thiện nói: "Tổ mẫu ta nói sẽ tới, Bạch trạch bên cạnh cũng muốn làm tiệc Đông chí, muội không đi tham gia sao?"

 

Mãn Bảo nói: "Đó là họ hàng nhà huynh, có phải họ hàng nhà ta đâu, ta đi hay không có gì quan trọng? Đông chí là ngày lễ lớn, nhà ta phải cúng tổ tiên, nếu nghỉ dài ngày, tự nhiên là phải về nhà rồi."

 

"Đúng vậy," Chu Tứ Lang cổ vũ: "Chúng ta về nhà đi Mãn Bảo, tay Tứ ca muội còn đau, có thể để Lập Quân đ.á.n.h xe. Đúng rồi, muội chẳng phải muốn học đ.á.n.h xe sao, tiện đường chúng ta học luôn."

 

Bạch Thiện lập tức nhìn về phía Trang tiên sinh: "Tiên sinh, người cũng muốn về nhà sao?"

 

Trang tiên sinh cười nói: "Đông chí năm nay ta không về, để sang năm đi. Ta còn định năm nay đưa các con đi Tê Hà Quan một chuyến đây."

 

Bạch Thiện lập tức nói: "Vậy đi Tê Hà Quan."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãn Bảo hỏi: "Huynh không phải đi dự tiệc Đông chí nhà bên cạnh à?"

 

"Ta với bọn họ có thân thiết gì đâu, đợi tổ mẫu ta đến, bà đi là được rồi."

 

Trang tiên sinh cười nói: "Chuyện này cũng không xung đột, chúng ta đi Tê Hà Quan là để góp vui vụ thắp nén hương đầu, sáng sớm tinh mơ đã phải đi rồi, chắc tầm giờ Tỵ là xong, mà các con nhập tiệc thì e là phải sau giờ Ngọ."

 

Mãn Bảo chỉ đành tiếc nuối nói với Chu Tứ Lang: "Tứ ca, muội không về nữa, huynh tự đi một mình được không?"

 

Chu Tứ Lang chỉ vào Chu Lập Quân nói: "Để Lập Quân về cùng ta."

 

Hắn nói tiếp: "Cũng vừa khéo, về nhà ta sẽ đón Đại Đầu và Nhị Đầu ra. Trong nhà còn nhiều gừng và hạt nữ trinh t.ử lắm, tay ta không tiện, Lập Quân là con gái, hai đứa nó tuổi cũng không nhỏ, chắc có thể đảm đương một phía rồi."

 

Mãn Bảo thấy không vấn đề gì, nhưng: "Bọn họ đến thì ở đâu?"

 

Chu Tứ Lang làm mặt quỷ với nàng, kéo nàng sang một bên thì thầm: "Ta đang định bàn với muội, muội thấy chúng ta thuê cái sân đối diện thế nào?"

 

Mãn Bảo ngẩn ra một chút rồi nói: "Ta thì không vấn đề gì, nhưng người ta có chịu cho chúng ta thuê không?"

 

Dù sao cũng là kẻ thù mà?

 

Chu Tứ Lang ho nhẹ một tiếng: "Ta đã hỏi thăm rồi, nhà bọn họ hiện tại muốn cho thuê giá cực thấp, một tháng chỉ cần năm trăm văn, còn thấp hơn cả cái sân này của chúng ta. Đến lúc đó để Đại Đầu và Nhị Đầu ra mặt đi thuê, bọn họ lạ mặt, người Tiêu gia sẽ không để ý đâu."

 

"Đợi sau này họ biết thì chúng ta cũng ký hợp đồng rồi. Người Tiêu gia đều đang ở trong tù, hiện tại làm chủ chỉ là tộc nhân, phát hiện ra cũng sẽ không dám làm lớn chuyện." Làm lớn chuyện bọn họ cũng chẳng sợ.

 

Mãn Bảo lại nhíu mày: "Giá thuê thấp như vậy, sao hắn không bán quách cái nhà đi?"

 

"Bán gì chứ, người Tiêu gia đều ở trong tù, lúc này bán lấy tiền thì tiền về tay ai? Của nhà mình hay là hời cho người khác?" Chu Tứ Lang cảm thấy đổi là mình thì mình cũng không thể bán, bèn nói: "Cứ cho thuê thôi, không câu nệ giá cả, miễn là cho thuê được nhà, không để nó xuống cấp là được."

 

Mãn Bảo nghĩ thấy cũng hợp lý liền đồng ý: "Được, thuê đi."

 

Chu Tứ Lang vui vẻ nói: "Thuê nhà đối diện, Lục ca muội về ở cũng tiện, sau này chúng ta vận chuyển hàng hóa cũng có chỗ để, người cũng có chỗ nghỉ chân, đỡ phải mỗi lần lại cuống cuồng đi tìm thuê sân bãi, thời gian ngắn không nói, chi phí còn cao."

 

"Tứ ca, nếu huynh đã tính toán kỹ rồi, sao còn hỏi ý ta làm gì?"

 

"Muội đồng ý thì cha mới dễ gật đầu, tiền thuê nhà này phải do cha mẹ chi mà."

 

Mãn Bảo tò mò hỏi: "Huynh không có tiền à?"

 

"Có, nhưng ta phải công tư phân minh," Chu Tứ Lang nói: "Đây là chuyện làm ăn của cả nhà, tiền chi tiêu đương nhiên phải do trong nhà bỏ ra. Một tháng dôi ra năm trăm văn chi phí, lão cha lúc kiểm toán chắc chắn sẽ hỏi, ta cũng không nên tiền trảm hậu tấu."

 

Sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.

 

Được Mãn Bảo miệng đồng ý, Chu Tứ Lang lại lôi kéo Chu Lập Quân làm chứng, sau đó hắn vui vẻ chuẩn bị đồ đạc về nhà qua mùa đông.

 

Đủ loại vải vóc, điểm tâm, thịt thà, phàm là thứ gì rẻ hơn và tốt hơn ở huyện La Giang, hắn đều mua từ thành Ích Châu mang về.

 

Mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa, hắn leo lên xe ngựa, để Chu Lập Quân đ.á.n.h xe về nhà.

 

Mãn Bảo tiễn hai người ở đầu ngõ, vẫy tay dặn dò: "Tứ ca, nhớ mang nhiều món ngon đại tẩu làm lên nhé."

 

Chu Tứ Lang thò tay ra khỏi cửa sổ vẫy vẫy, sau đó thúc giục Chu Lập Quân: "Nhanh lên chút, đừng để Tiểu cô con gọi với theo nữa, mất mặt lắm."

 

Chu Lập Quân: "Đợi quay lại con sẽ mách Tiểu cô."

 

"Cái đồ mách lẻo."