Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 718: Nối xương (2)



Mãn Bảo dùng cả hai tay nắm lấy cánh tay hắn, vị trí không lệch đi đâu được, chính là chỗ nàng vừa nắm lúc nãy. Có điều lần này nàng dùng hai tay, chỉ cần ngả người ra sau kéo, sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều, lực kéo cũng lớn hơn.

 

Chu Tứ Lang cuối cùng cũng nhận ra tư thế kéo này không ổn, nhưng hắn chưa kịp mở miệng, Kỷ đại phu đã nắm lấy cẳng tay hắn nói: "Được rồi, ta đếm ba hai một, chúng ta cùng dùng sức."

 

"Ba, hai, một..."

 

Trong phòng vang lên tiếng hét t.h.ả.m thiết của Chu Tứ Lang...

 

Kỷ đại phu tiếp tục dùng sức, liên tục nói: "Tiếp tục, tiếp tục, tốt, từ từ thả lỏng... Đúng, chính là như vậy, chúng ta làm lại vài lần nữa..."

 

Vừa dứt lời, Chu Tứ Lang trừng lớn mắt, nước mắt tuôn rơi: "Kỷ đại phu, Kỷ đại phu..."

 

Kỷ đại phu thuận miệng an ủi hắn một câu: "Nối xương đều như vậy cả, đau bây giờ còn hơn sau này đau ngày đau đêm. Nào Mãn Bảo, ta đếm ba hai một chúng ta tiếp tục..."

 

Đến khi kết thúc, không chỉ Mãn Bảo và Kỷ đại phu, ngay cả Đại Cát cũng toát mồ hôi hột, nói gì đến Chu Tứ Lang.

 

Chu Tứ Lang gào đến khản cả giọng, ngồi trên ghế nức nở tủi thân.

 

Kỷ đại phu mệt lử, xua tay bảo Mãn Bảo: "Đắp t.h.u.ố.c cho tứ ca con đi."

 

Mãn Bảo vâng lời.

 

Lấy ra một loại t.h.u.ố.c mỡ đắp cho Chu Tứ Lang, Kỷ đại phu ngửi mùi thấy lạ, hỏi: "Mùi này sao không giống loại t.h.u.ố.c mỡ hiệu t.h.u.ố.c chúng ta hay dùng?"

 

Mãn Bảo cười nói: "Đây là con tự nấu, dùng một phương t.h.u.ố.c khác, nghe nói t.h.u.ố.c mỡ này tốt hơn?"

 

Cái "nghe nói" này tự nhiên là nghe thầy Mạc nói, phương t.h.u.ố.c này cũng được nhắc đến trong bài học từ rất lâu trước kia.

 

Mãn Bảo phải nấu mất hai ngày mới xong đấy.

 

Kỷ đại phu nhớ lại, hình như hai ngày trước lúc Chu Lập Quân đến hiệu t.h.u.ố.c mời con trai ông, có thuận tay mua không ít d.ư.ợ.c liệu.

 

Kỷ đại phu gật gù, ngửi ngửi mùi t.h.u.ố.c mỡ xong cũng không hỏi thêm nữa.

 

Thuốc mỡ và đơn t.h.u.ố.c không giống nhau.

 

Đơn t.h.u.ố.c đối với những người làm nghề y cởi mở mà nói có thể truyền bá rộng rãi để trị bệnh cứu người, thậm chí giữa các thầy t.h.u.ố.c còn có thể đem ra thảo luận, nhưng t.h.u.ố.c mỡ (bí phương) thì nhất định sẽ trở thành bí truyền của gia đình.

 

Có những gia đình, chỉ một phương t.h.u.ố.c cao bí truyền cũng có thể nuôi sống cả gia tộc trăm năm. Điều kiêng kỵ này Kỷ đại phu vẫn biết, cho nên ông sẽ không hỏi.

 

Ví dụ như Tế Thế Đường bọn họ, t.h.u.ố.c mỡ của họ là độc quyền, công thức ngay cả con trai ông cũng chưa đủ tư cách được biết.

 

Thuốc mỡ có chút mát lạnh, lúc này Chu Tứ Lang không thấy đau mấy, t.h.u.ố.c đắp lên còn rất dễ chịu.

 

Sắc mặt Chu Tứ Lang hồng hào lại chút ít, thấy Mãn Bảo băng bó xong cho mình lại đi lấy nẹp gỗ, liền hừ hừ: "Nối xong rồi còn cần đeo cái này à?"

 

Mãn Bảo gật đầu: "Phải đeo, không những phải đeo mà còn phải buộc c.h.ặ.t, tay này của huynh không được cử động, cho nên huynh ngồi yên chút đi."

 

Chu Tứ Lang chỉ đành ngoan ngoãn ngồi nhìn nàng băng bó, Kỷ đại phu cũng ngồi bên cạnh xem.

 

Có điều một người là kẻ ngoại đạo xem cho vui, một người là người trong nghề xem chuyên môn.

 

Kỷ đại phu nhìn một lúc lâu, hài lòng gật đầu: "Không tồi, t.h.u.ố.c mỡ này của con bao lâu thay một lần?"

 

Mãn Bảo đáp: "Ba ngày, sau đó giãn ra, năm ngày, rồi mười ngày."

 

Kỷ đại phu gật đầu, đứng dậy nói: "Tốt, con đã có chủ ý thì ta yên tâm rồi, sau này có chỗ nào không hiểu lại đến hỏi ta."

 

Mãn Bảo gật đầu.

 

Chu Tứ Lang vội hỏi: "Kỷ đại phu, xương của tôi thẳng lại chưa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Ta sờ rồi, chắc là thẳng rồi, chỉ là lúc dưỡng thương cũng phải thật chú ý, không được cử động khuỷu tay lung tung, trước khi xương lành hẳn không được dùng tay này..."

 

Tuy rằng Mãn Bảo chính là đại phu, nhưng Kỷ đại phu vẫn tỉ mỉ dặn dò Chu Tứ Lang một phen.

 

Chu Tứ Lang hiện tại có chút không tin tưởng lắm vào y thuật của muội muội nhà mình, cho nên tuy đau đầu nhưng vẫn cố nhớ kỹ từng lời.

 

Mãn Bảo thấy hắn nhớ khổ sở quá, liền bảo: "Tứ ca huynh nằm xuống đi, muội nhớ giúp huynh rồi."

 

Chu Tứ Lang nghi ngờ nhìn nàng.

 

Mãn Bảo nói: "Tứ ca, huynh nói xem là một mình muội kéo đau, hay là muội và Kỷ đại phu cùng kéo đau hơn?"

 

Cho nên đau đớn gì đó căn bản không phải do kỹ thuật của nàng kém, mà là nối xương vốn dĩ đau như vậy có được không?

 

Mãn Bảo cầm tay phải của Chu Tứ Lang, vỗ vỗ mu bàn tay hắn nói: "Tứ ca, huynh cứ yên tâm đi, cho dù kỹ thuật nối xương của muội không tốt lắm, nhưng việc chăm sóc về sau này thì muội làm rất tốt, huynh có chỗ nào khó chịu cứ nói với muội."

 

Cùng lắm thì nàng còn có Khoa Khoa, đến lúc đó tốn điểm nhờ Khoa Khoa quét một cái, ít nhất có thể nhìn thấy tình trạng bên trong.

 

Chu Tứ Lang bị nàng thuyết phục, hỏi: "Về sau còn phải kéo kéo giật giật như thế nữa không?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Xương đã thẳng rồi, sau này chỉ cần không bị lệch thì sẽ không kéo nữa. Nhưng nếu huynh để nó lành mà bị lệch, thì không phải kéo đâu, mà là phải đ.á.n.h gãy lại để nối lại từ đầu đấy."

 

Chu Tứ Lang vừa nghe, run rẩy một cái nói: "Thế thì tàn nhẫn quá đi?"

 

"Cho nên huynh nằm im đấy, đừng có lộn xộn nha."

 

Chu Tứ Lang cứng người gật đầu.

 

Kỷ đại phu nghe nàng dọa dẫm... à không, là dặn dò bệnh nhân, cười tủm tỉm nghe xong rồi cáo từ ra về.

 

Mãn Bảo tiễn Kỷ đại phu ra cửa, Chu Tứ Lang mới oán trách Đại Cát: "Ngươi biết Kỷ đại phu ra tay đau hơn, sao không nhắc ta một tiếng? Uổng công ta coi ngươi là anh em tốt."

 

Đại Cát: "Ta tưởng ngươi sẽ thích Kỷ đại phu nối xương hơn."

 

Chu Tứ Lang nghẹn lời: "Ta làm sao biết Kỷ đại phu nối xương còn đau hơn cả Mãn Bảo?"

 

"Đau dài không bằng đau ngắn," Đại Cát nói, "Với sức lực của Mãn tiểu thư, e là cô ấy kéo cả ngày cũng không xong."

 

Chu Tứ Lang mếu máo: "Thế thì ngươi cũng nên nhắc ta một câu chứ."

 

Chu Tứ Lang tuy rất sợ xương bị lệch, nhưng sau khi nối xương xong, đến ngày thứ hai cũng không chịu ngồi yên trong phòng, vẫn mò dậy ra sân ngồi phơi nắng.

 

Mãn Bảo cũng không cản hắn, dặn dò hắn một hồi rồi định đi hiệu t.h.u.ố.c. Kết quả nàng chưa kịp ra cửa thì Trần Nhị Lang đã tìm tới, hắn còn gánh cho họ một gánh củi.

 

Hắn đến để báo cho họ biết, những người khác đều đã đồng ý chuyện vận chuyển lương thực, tổng cộng là tám người.

 

Chu Tứ Lang vừa nghe, ngồi không yên, nói với Mãn Bảo: "Người nhà chắc giờ cũng nhận được thư rồi, đợi họ báo tin lại chúng ta sẽ xuất phát từ đây. Ta ở đây cũng có mấy người bạn có thể dùng được, ước chừng năm sáu người, thế là đủ rồi."

 

Chu Tứ Lang sợ nàng thực sự ra phố thuê hai ba mươi người về, nên gần như lập tức ôm đồm việc này: "Việc này muội đừng lo nữa, cứ yên tâm đi hiệu t.h.u.ố.c học y thuật đi, ta bảo Lập Quân chạy việc là được, mấy chuyện này con bé còn thạo hơn muội đấy."

 

Mãn Bảo rất tò mò, hỏi: "Tứ ca, bạn của huynh làm nghề gì?"

 

"Nhận việc này thì đương nhiên là làm cu li rồi, được rồi, muội đừng hỏi nữa."

 

Chờ ứng phó xong Mãn Bảo và Trần Nhị Lang, Chu Tứ Lang lập tức sai Chu Lập Quân đi tìm người.

 

Chu Lập Quân vừa nghe hắn muốn tìm Tam Nhi, liền hỏi: "Tứ thúc, chẳng phải thúc nói bạn thúc làm cu li sao? Sao lại tìm Tam Nhi?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Tam Nhi là ăn mày, Chu Lập Quân đã gặp cậu ta vài lần, tuổi còn rất nhỏ, chỉ khoảng tám chín tuổi. Chu Lập Quân biết cậu ta là do Chu Tứ Lang từng dẫn nàng đi tìm cậu ta, nhờ cậu ta dẫn đường đi khắp các ngõ ngách.