Bạch Thiện hỏi: "Sư phụ, nếu ngày mai bọn họ còn tặng quà nữa thì làm sao?"
Trang tiên sinh cười nói: "Ngày mai ta dẫn các con đến Quý gia thăm Quý tiểu công t.ử. Nói ra thì các con đều quen biết cậu ấy, coi như là bạn bè, đặc biệt là Thiện Bảo, các con còn là đồng môn. Cậu ấy ngã ngựa đã hai ngày rồi, con cũng nên đến thăm hỏi một chút."
Mãn Bảo lập tức hỏi: "Chúng con phải chuẩn bị quà gì ạ?"
Trang tiên sinh nói: "Ngày mai chúng ta dậy sớm một chút, đến đạo quán Tê Hà thắp hương, cầu một lá bùa bình an hoặc nút bình an cho Quý tiểu công t.ử. Đối với Quý gia mà nói, đây là món quà tốt nhất."
Ngay cả Bạch Nhị lang cũng không nhịn được giơ ngón cái với tiên sinh nhà mình, cảm thấy ý tưởng này thật sự quá tuyệt.
Bạch Thiện hỏi: "Hôm nay chúng con vẫn chưa đưa thiệp thăm hỏi ạ."
"Đã đưa rồi," Trang tiên sinh cười nói: "Ta nhờ Lan sư thúc của các con đưa giúp, đã có hồi âm, ngày mai có thể đi."
Quý gia hai ngày nay đều đóng cửa then cài, trừ một số thân bằng và vài vị Học quan của Phủ học ra, ai đến cũng không tiếp.
Hôm nay Quý gia lại mở cửa hông đón khách. Đến thăm không chỉ có Trang tiên sinh dẫn theo ba đồ đệ, mà còn có vài vị đại nhân dẫn theo con cái đến.
Ngụy Đình cũng ở trong số đó, cha mẹ cậu ta đều đến, lần này là dẫn cậu ta đến thăm Quý Hạo.
Bạch Thiện liếc mắt qua liền hiểu rõ trong lòng, nhỏ giọng nói với Mãn Bảo: "Đều là những người đi theo bên cạnh Quý Hạo hôm đó, coi như là nhân chứng."
Xem ra bọn họ đều nhận được lễ trọng của nhà họ Ứng, lúc này mới cùng nhau đến cửa.
Tương tự, Quý gia hiển nhiên cũng biết điều này, cho nên mới mở cửa đón khách.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cũng vì thế, sau khi vào cửa bọn họ cũng không nhìn thấy Quý Hạo, tất cả mọi người đều gặp Quý lão phu nhân ở sảnh ngoài.
Các vị đại nhân đến bái phỏng cũng không để ý có gặp được Quý Hạo hay không, mục đích họ đến đây là để tỏ thái độ với nhà họ Ứng. Họ chưa chắc sẽ đứng về phía Quý gia nói thêm điều gì, nhưng chắc chắn sẽ không đứng về phía nhà họ Ứng nói những lời trái sự thật.
Mà Quý gia cũng sớm đã điều tra rõ ràng ngọn nguồn xung đột lúc đó, bọn họ cũng không cần các nhân chứng nói thêm gì, chỉ cần bọn họ nói đúng sự thật là đủ rồi.
Bởi vậy, khách khứa đến cửa và Quý lão phu nhân ở chung cũng coi như hòa hợp.
Chỉ là mấy thiếu niên chơi thân với Quý Hạo rất muốn đi gặp Quý Hạo một lần. Thấy người lớn mải nói chuyện rôm rả, bọn họ liền rời khỏi đại đường đi về phía hậu viện.
Chỉ là đến ngoài sân đã bị chặn lại. Tình hình Quý Hạo hiện giờ rất không tốt, Quý gia cũng không cho phép người ngoài vào trong.
Ngụy Đình thất hồn lạc phách quay lại, nhìn thấy nhóm Mãn Bảo đang ngẩn người trong vườn hoa, liền đi tới hỏi: "Bạch Thiện, cậu cũng nhận được quà của nhà họ Ứng à?"
Bạch Thiện "ừ" một tiếng, hỏi: "Quý Hạo thế nào rồi?"
Ngụy Đình lắc đầu: "Không vào được, cũng không biết tình hình thế nào."
Đang nói chuyện, một nha đầu đi về phía bọn họ, hành lễ với mọi người xong nhìn về phía Mãn Bảo, hỏi: "Có phải là Mãn tiểu thư của Tế Thế Đường không ạ?"
Mãn Bảo chần chừ một chút rồi gật đầu.
Nha đầu liền nói: "Kỷ đại phu mời ngài đi gặp ông ấy một lát."
Bạch Thiện nhìn cô ấy một cái, đứng dậy nói: "Ta đi cùng muội ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nha đầu chần chừ: "Việc này..."
Bạch Thiện nhíu mày, vẻ mặt không thiện cảm nhìn cô ấy nói: "Nói nhảm nhiều thế, rốt cuộc có gặp hay không? Muốn gặp thì dẫn đường đi."
Bạch Nhị lang hỏi: "Thế còn ta?"
"Đệ đi cùng Ngụy Đình đi, đừng chạy lung tung, cứ đợi bọn ta ở đây, hoặc ra phía trước tìm tiên sinh cũng được."
Nha đầu dẫn bọn họ đi về phía viện của Quý Hạo. Đến cửa, nha đầu đưa một tấm thẻ bài cho ma ma gác cửa kiểm tra, bà ta lại nhìn Bạch Thiện và Mãn Bảo một cái mới cho hai người vào.
Vào viện Quý Hạo là ngửi thấy ngay một mùi t.h.u.ố.c nồng nặc. Nha đầu không dẫn bọn họ về phía phòng chính mà đi sang sương phòng. Kỷ đại phu đang ngồi cùng Phạm ngự y, Trần đại phu, Đinh đại phu bàn bạc về mạch án, nhìn thấy Mãn Bảo đi vào liền vẫy tay nói: "Sao thế, bên ngoài loạn lên rồi à? Sao các con lại đến đây?"
"Tiên sinh đưa bọn con đến thăm Quý Hạo," Mãn Bảo liếc nhìn mạch án trên bàn, hỏi: "Kỷ đại phu, hắn thế nào rồi?"
Kỷ đại phu phất tay, đứng dậy nói: "Không cần con lo, lại đây, về phòng ta kể cho ta nghe chuyện bên ngoài, còn cả hiệu t.h.u.ố.c thế nào rồi..."
Kỷ đại phu vừa nói vừa dẫn hai người đi. Trần đại phu và Đinh đại phu cũng không để ý, gật đầu chào nhóm Mãn Bảo rồi tiếp tục trầm tư xem mạch án.
Phạm ngự y lại nhìn chằm chằm Mãn Bảo một lúc lâu, nhìn theo bóng họ rời đi.
Đợi vào phòng Kỷ đại phu, ông lại đổi giọng, lập tức hạ thấp giọng nói với Mãn Bảo: "Quý Hạo phát sốt, không quá nghiêm trọng, nhưng cứ sốt nhẹ mãi không lui, chỗ con có phương t.h.u.ố.c tiêu viêm nào tốt không?"
"Dùng rồi, chính vì dùng nên giờ nó mới sốt nhẹ, nếu không đã sớm..."
Mãn Bảo hỏi: "Mọi người phối t.h.u.ố.c thế nào?"
"Vẫn luôn đổi đơn t.h.u.ố.c, đã dùng qua mấy bài t.h.u.ố.c rồi," Kỷ đại phu lấy giấy b.út, chép lại những đơn t.h.u.ố.c họ dùng hai ngày nay cho Mãn Bảo xem, sau đó chỉ vào một cái trong đó nói: "Trước mắt hiệu quả tốt nhất là cái này, nhưng cũng không thể hạ sốt hẳn, vết thương khép miệng không tốt lắm, hơn nữa nội thương của nó cũng nghiêm trọng, vừa muốn hạ nhiệt, lại muốn bổ huyết, con nghĩ xem có từng thấy phương t.h.u.ố.c nào tốt không?"
Ông biết, trong tay Mãn Bảo, hoặc trong đầu nàng lưu trữ rất nhiều phương t.h.u.ố.c tốt. Mấy tháng nay bọn họ đàm luận về phương t.h.u.ố.c, tuy rằng lúc đó nàng không nhớ ra, nhưng sau đó phương t.h.u.ố.c trị liệu nàng đưa ra luôn có chỗ hơn người.
Thực ra hôm nay nếu nàng không đến Quý gia, ông cũng phải tìm cớ ra ngoài một chuyến, tìm nàng bàn bạc.
Ông không muốn để nàng dính líu vào, nhưng có thể cứu một mạng người, không, hiện tại xem ra, không chỉ cứu một người. Quý Hạo mà c.h.ế.t, người bên ngoài chôn cùng không biết bao nhiêu, nhưng trong Quý gia, những hạ nhân hầu hạ Quý Hạo e rằng đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Cho nên ông vẫn phải hỏi Mãn Bảo một chút.
Mãn Bảo trầm tư, nàng lục lọi những phương t.h.u.ố.c đã học thuộc trong đầu, cuối cùng lại nhìn phương t.h.u.ố.c của Kỷ đại phu, lắc đầu nói: "Trong thời gian ngắn con không nghĩ ra được, ông để con mang những phương t.h.u.ố.c này về đi, tối nay con về tra sách một lượt, có kết quả sẽ báo cho ông."
Kỷ đại phu nói: "Không cần đích thân đến, giao phương t.h.u.ố.c cho chưởng quầy, ông ấy có cách đưa vào."
Dừng một chút rồi lại nói: "Phải nhanh lên một chút, tình hình Quý Hạo không đợi được đâu."
Mãn Bảo đồng ý, cất phương t.h.u.ố.c vào trong n.g.ự.c. Lúc này mới nói đến chuyện nhà họ Ứng tặng lễ trọng cho bọn họ.
Kỷ đại phu liền thở dài: "Nhà họ Ứng đây là muốn ta nhận hết lỗi lầm, đổi lấy một tiền đồ cẩm tú cho con cháu đấy mà."
Mãn Bảo hỏi: "Vậy ông có đồng ý không?"
Kỷ đại phu liền cốc đầu nàng một cái, nói: "Ta đâu có ngốc, đưa con trai vào Thái Y Viện bằng cách đó, nó có thể nhận được ân huệ gì chứ? Các con làm đúng lắm, cứ cầm cự thêm chút nữa, người nhà họ Quý sắp đến rồi, đến lúc đó để bọn họ tự thương lượng với nhau."