Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 660:



 

Xe ngựa chạy theo con đường nhỏ về phía trước khoảng nửa khắc thì dừng lại. Gã hạ nhân cưỡi ngựa đi bên cạnh lập tức hô lên: "Vào thẳng bên trong, nhanh lên!"

 

Mãn Bảo thò đầu ra ngoài nhìn, lúc này mới phát hiện nơi này là một sườn núi thoai thoải, nhìn ra xa chỉ thấy toàn cỏ là cỏ. Hiện tại trên cỏ đang có từng con ngựa tản mát, cách đó không xa dựng một cái lều lớn, có rất nhiều người đang vây quanh.

 

Xe ngựa lao thẳng về phía cái lều lớn đó. Những người vây quanh bên ngoài thấy lại có xe đến, lập tức tránh sang một bên.

 

Chu Tứ lang vừa dừng xe ngựa, d.ư.ợ.c đồng liền nhảy phắt xuống, xoay người đón Mãn Bảo: "Mãn tiểu thư, mau mau mau..."

 

Hắn quen làm những việc cấp cứu này, biết phải tranh thủ thời gian thế nào, nhưng Mãn Bảo và Chu Tứ lang lại là lần đầu tiên. Nàng đưa gùi ra trước rồi mới nhảy xuống xe, dưới ánh mắt chăm chú của đám đông rảo bước nhanh vào trong lều.

 

Trong lều là một mảnh tiếng khóc, người đi đi lại lại không ngớt. Mãn Bảo vừa xông vào đã ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc. Nàng nhanh ch.óng nhìn về phía trung tâm đám đông, còn chưa kịp tiến lên, bên cạnh đã xuất hiện một bàn tay chộp lấy tay nàng, d.ư.ợ.c đồng suýt nữa không giữ được nàng.

 

Mãn Bảo quay đầu lại nhìn, liền thấy Bạch Thiện người đầy m.á.u đang nhìn nàng.

 

Mãn Bảo hoảng sợ: "Huynh bị chảy m.á.u ở đâu thế?"

 

Bạch Thiện cũng đồng thời hỏi: "Sao muội lại đến đây?"

 

Cậu nhanh ch.óng liếc nhìn d.ư.ợ.c đồng bên cạnh, nhận ra hắn. Cậu cũng không ít lần đến Tế Thế Đường tìm Mãn Bảo, Kỷ đại phu và d.ư.ợ.c đồng cậu đều biết mặt. Thấy hắn và Mãn Bảo cùng vào, liền đoán được nàng là do Kỷ đại phu gọi tới.

 

Bạch Thiện trầm ngâm một chút rồi nhanh ch.óng nói: "Ta không bị thương, đây không phải m.á.u của ta. Người bị thương là Quý Hạo, hắn ngã ngựa, chân bị vướng, có một đoạn cành cây rạch toạc bụng hắn. Ta nghe ý tứ của bọn họ là không cầm được m.á.u, muội..."

 

Bạch Thiện ghé sát tai nàng, hạ thấp giọng nói đến mức cực thấp: "Muội đừng nói gì cả, chỉ cần cố hết sức là được. Nhớ kỹ, chuyện này phức tạp, muội tuyệt đối không được nổi bật, phải khiêm tốn hết mức có thể."

 

Mãn Bảo hiểu ý, gật đầu với cậu, rồi cùng d.ư.ợ.c đồng đi về phía trước.

 

Dược đồng kéo Mãn Bảo, đẩy đám người ra tiến lên: "Tiên sinh, Mãn tiểu thư đến rồi."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mãn Bảo đẩy người phía trước ra mới nhìn thấy Quý Hạo nằm trên giường. Hắn toàn thân đẫm m.á.u, có đoạn ruột từ bụng trào ra, đôi mắt mở to mê mang, thậm chí tay chân đều buông thõng trên giường một cách thiếu tự nhiên.

 

Nhưng lúc này các đại phu vây quanh hắn đều không có tâm trí đâu mà xử lý những thứ đó, họ đang tìm mọi cách cầm m.á.u cho hắn, ấn, châm cứu, bôi t.h.u.ố.c, tất cả các biện pháp có thể nghĩ ra họ đều đã dùng, tuy làm chậm tốc độ chảy m.á.u, nhưng hắn vẫn đang chảy m.á.u.

 

Ngự y của phủ Ích Châu vương đầu cũng không ngẩng, trực tiếp phân phó các đại phu khác giúp tìm điểm chảy m.á.u còn sót: "Mau tìm ra bịt lại, cứ mất m.á.u thế này thần tiên cũng không cứu được."

 

Tay ông ta đang giữ c.h.ặ.t một điểm chảy m.á.u lớn nhất, căn bản không rút tay ra được, chỉ có thể đứng một bên chỉ đạo bọn họ.

 

Các đại phu bị bắt đến đương nhiên cũng biết, nhưng bọn họ đã sờ nắn khắp những chỗ có thể sờ được, thật sự không tìm ra rốt cuộc m.á.u chảy từ đâu.

 

Mắt thấy khoang bụng vừa được làm sạch lại sắp bị m.á.u lấp đầy, mồ hôi trên trán các đại phu sắp nhỏ xuống, nhưng chưa kịp rơi đã bị nha đầu canh giữ bên cạnh lau đi.

 

Hai vị phu nhân ngồi liệt cách đó không xa nghe được kết luận của ngự y, không nhịn được khóc òa lên: "Con tôi ơi ——"

 

"Tâm can của mẹ, các người đây là đang moi t.i.m gan tôi ra mà ——"

 

Mãn Bảo chính là lúc này bị d.ư.ợ.c đồng đẩy đến bên cạnh Kỷ đại phu.

 

Kỷ đại phu ở ngay bên cạnh Phạm ngự y, cho nên Phạm ngự y ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy một cô bé con chạy vào phá đám, liền nhíu mày thật c.h.ặ.t. Ông ta đang định lên tiếng thì Kỷ đại phu liền nói với Mãn Bảo: "Đi rửa tay, lấy túi châm của cháu lại đây, nhanh lên một chút."

 

Phạm ngự y liền nuốt lời định nói trở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nha đầu đang không ngừng thay nước cho bọn họ lanh lợi bưng lên một chậu nước ấm. Mãn Bảo xắn tay áo lên cố định lại, nhanh ch.óng rửa tay lau khô, sau đó nhón chân nhìn tình hình của Quý Hạo.

 

Hết cách rồi, hiện tại bên cạnh bụng Quý Hạo vây quanh bốn đại phu và hai d.ư.ợ.c đồng, đã không còn chỗ đứng.

 

Kỷ đại phu trực tiếp nói với một d.ư.ợ.c đồng: "Ngươi ra ngoài đi," lại nói với một đại phu: "Ông nhường chỗ sang bên cạnh một chút."

 

Lúc này đang là thời khắc mấu chốt, ngay trước mặt người nhà bệnh nhân, không ai hỏi nhiều những câu như "người kia là ai, y thuật có đáng tin không". Người nếu không cứu được, bọn họ đương nhiên sẽ không c.h.ế.t, nhưng chắc chắn ít nhiều sẽ bị giận cá c.h.é.m thớt.

 

Hơn nữa...

 

Các đại phu liếc nhìn Quý Hạo hơi thở đang dần yếu đi, bao gồm cả Phạm ngự y, đều không ôm nhiều hy vọng cứu sống được hắn.

 

Chỉ là đang tận nhân sự nghe thiên mệnh mà thôi.

 

Mãn Bảo chen vào, có được một vị trí. Tiểu Viên cũng rất nhanh đưa túi châm của Mãn Bảo tới.

 

Kỷ đại phu trên tay cũng đang giữ một điểm chảy m.á.u, giới thiệu với Mãn Bảo. Bọn họ hiện tại đã tìm được ba điểm chảy m.á.u, đều đang giữ c.h.ặ.t, nhưng còn một chỗ nữa, tìm thế nào cũng không thấy. Kỷ đại phu nói: "Cháu xem thử xem có thể dùng châm cứu cầm m.á.u được không."

 

Mãn Bảo đưa tay sờ sờ trên bụng hắn, một lát sau liền rút châm ra. Phạm ngự y và hai đại phu khác cùng nhìn nàng thi châm, chờ nàng hạ đến mũi châm thứ tư, Phạm ngự y không khỏi hơi ngẩn người.

 

Chỉ một chốc lát, Trần đại phu đứng ở phía bên kia không nhịn được nói: "Máu chảy chậm lại rồi."

 

Ông ta đứng ở vị trí đó tầm nhìn tốt nhất, mỗi lần lượng m.á.u tăng lên ông ta đều nhìn thấy rõ nhất.

 

Lại một lát sau, mắt ông ta sáng lên, kêu lên: "Ngừng rồi!"

 

Mãn Bảo nhìn vị trí mũi châm vừa hạ, nhỏ giọng nói với Kỷ đại phu: "Ở dưới gan."

 

Phạm ngự y đứng sát bên cạnh Kỷ đại phu không nhịn được nhìn Mãn Bảo một cái, hỏi: "Cháu có thể phong bế tạm thời điểm chảy m.á.u trên tay ta được không, ta khâu lại ngay lập tức."

 

Sắc mặt Kỷ đại phu hơi trắng bệch, vội vàng nói: "Phạm đại nhân, đứa nhỏ này còn nhỏ tuổi, chi bằng để tôi làm đi."

 

Điểm chảy m.á.u trên tay Phạm ngự y là lớn nhất, một khi buông ra m.á.u sẽ tuôn xối xả, không phong bế thì không cứu được người, nhưng phong bế, nếu cung cấp m.á.u không đủ, cũng sẽ nảy sinh đủ loại vấn đề.

 

Mãn Bảo tuổi còn nhỏ, Kỷ đại phu không thể để nàng mạo hiểm như vậy.

 

Phạm ngự y lại cười với Kỷ đại phu: "Kỷ huynh yên tâm, ta phối hợp với con bé. Hơn nữa ta thấy thủ pháp châm cứu cầm m.á.u của con bé còn cao hơn chúng ta."

 

Mãn Bảo cẩn thận quan sát vị trí ông ta đang giữ. Điểm chảy m.á.u này nàng cũng đã thử nghiệm trên mô hình người, hồi tưởng lại xu thế huyệt vị cầm m.á.u tối ưu đã tổng kết trước kia, nàng gật đầu: "Được, nhưng tốc độ khâu của ông phải nhanh, quá ba mươi nhịp thở cháu phải giải huyệt đạo."

 

Đây cũng là thời hạn dài nhất được phản hồi qua mô hình người, một khi vượt quá, nội tạng sẽ bị tổn thương rất lớn.

 

Phạm ngự y khẽ gật đầu, nghiêng đầu nhìn trợ thủ của mình: "Chuẩn bị kim chỉ."

 

Ông ta dùng loại chỉ ruột dê tốt nhất, trợ thủ lập tức rửa tay xâu kim chờ sẵn.

 

Mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng, Phạm ngự y khẽ gật đầu với Mãn Bảo, Mãn Bảo liền rút châm ra nhanh ch.óng phong bế chỗ mạch m.á.u đó...