Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 658: Đề nghị



 

"Đương nhiên là bình thường rồi, huynh ở trước mặt Đạo Tôn hứa nguyện, ngoài cầu người nhà bình an ra, còn hứa nguyện vọng gì nữa?"

 

Mãn Bảo suy nghĩ, Đạo Hòa liền hỏi: "Cứ nói điều muội vừa cầu ở phía trước đi."

 

"À, cầu y thuật của ta tinh thông, cầu ta học tập tiến bộ, còn cầu ta ngày càng xinh đẹp."

 

"Muội xem, các nàng ấy chẳng bao giờ cầu gì cho bản thân mình cả. Sau đó hỏi kỹ ra, có người bị mẹ chồng em chồng bắt nạt, sau đó cầu gia đình hòa thuận; có người bị chồng đ.á.n.h đập, sau đó cầu chồng tính tình tốt lên, gia hòa vạn sự hưng; còn có con cháu bất hiếu, sau đó cầu Đạo Tôn làm cho con cháu hồi tâm chuyển ý trở nên tốt đẹp..." Đạo Hòa nói: "Ta nghe mà cũng thấy mệt thay cho các nàng ấy."

 

Cậu nhìn Mãn Bảo từ trên xuống dưới rồi nói: "Ta với muội quen nhau từ nhỏ, con người muội không chịu được ấm ức, chủ kiến lại quá lớn. Gả vào những nhà đó, cho dù cuối cùng muội không giống các nàng ấy lên núi cầu Đạo Tôn, e rằng cũng chẳng dễ sống. Cho nên muội cứ tìm người quen mà gả đi, hai sư đệ kia của muội thường bị muội bắt nạt, bắt nạt riết rồi bọn họ cũng thành quen."

 

Mãn Bảo không vui nói: "Ta không có bắt nạt bọn họ, ta là người rất giảng đạo lý. Huynh thấy ta dạy dỗ bọn họ, thì, thì đó nhất định là do bọn họ làm chuyện xấu."

 

Đạo Hòa lẳng lặng nhìn nàng.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Đạo Hư ở bên cạnh không nhịn được cười ha hả.

 

Mãn Bảo bĩu môi, không vui tiếp tục đề tài này nữa, hỏi: "Hương hỏa đạo quán các huynh thịnh vượng như vậy, Thủ Thanh đạo trưởng không định tuyển thêm vài đạo đồng sao?"

 

"Sư phụ nói mọi sự tùy duyên." Đạo Hòa không thèm để ý nói: "Hiện tại các sư phụ cũng chỉ miễn cưỡng nuôi sống được chúng ta thôi."

 

Đạo Hư cười đẩy cậu một cái, hỏi Mãn Bảo: "Ta nghe người dưới núi nói, hiện tại muội học y thuật ở Tế Thế Đường thành Ích Châu, học hành thế nào rồi?"

 

Đạo y không phân nhà, thông thường làm đạo sĩ đều biết chút y thuật.

 

Hiện tại Đạo Hư và Đạo Hòa đều đang theo các sư phụ học một số kiến thức y lý. Đôi khi cư sĩ đến dâng hương vì bệnh tật mà cầu thần, bọn họ sẽ giúp xem qua một chút.

 

Thỉnh thoảng còn phải vào núi hái t.h.u.ố.c, bào chế d.ư.ợ.c liệu...

 

Vừa hay ba người bọn họ tuổi xấp xỉ, có thể cùng nhau thảo luận chút về y thuật.

 

Mãn Bảo ở trên núi non nửa ngày mới cùng mẹ xuống núi, Mãn Bảo còn tiện đường ghé thăm lão đại phu.

 

Lần này bọn họ chỉ có thể ở nhà ba ngày, đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ liền dậy sớm, trời vừa hửng sáng đã xuất phát rời đi.

 

Phải đến huyện thành đón Trang tiên sinh trước rồi mới chuyển sang đường cái quan đi Ích Châu thành.

 

Vừa về đến thành Ích Châu, Mãn Bảo liền quyết định nghỉ ngơi hai ngày rồi mới đến Tàng Thư Lâu Phủ học dạo một vòng, hoàn toàn không biết hai ngày nay Quý Hạo đã lật tung cả Phủ học lên cũng không tìm thấy nàng và Bạch Nhị lang.

 

Thế là hắn lại chặn đường Bạch Thiện sau khi tan học.

 

Bạch Thiện không chút khách khí trợn trắng mắt với hắn, nói: "Đã bảo với ngươi rồi, người đến nhà ngươi mách lẻo không phải là ta."

 

Đồng học lớp Giáp Tam thấy hai người lại đối đầu, vội vàng mỗi người cản một bên nói: "Hai người các cậu làm sao thế, sao hai ngày nay cứ gay gắt với nhau vậy?"

 

Lớp Giáp Tam không giống lớp Bính Nhất, Bạch Thiện tuy mới đến hai tháng, nhưng cũng kết giao được vài người bạn, ít nhất thì quan hệ với bạn cùng bàn và xung quanh cũng không tệ.

 

Thấy Quý Hạo chặn đường Bạch Thiện, các bạn học sợ bọn họ đ.á.n.h nhau, bèn đứng ở giữa hòa giải.

 

Quý Hạo đẩy người bạn học chắn ở giữa ra, nói với Bạch Thiện: "Ta đương nhiên biết, tìm ngươi cũng không phải vì chuyện mách lẻo. Ta chỉ hỏi ngươi, Chu Mãn đâu? Còn cả cái tên nhóc cao hơn ngươi một chút nữa, hai ngày nay ta tìm khắp Phủ học cũng chẳng thấy bọn họ."

 

Bạch Thiện thu dọn đồ đạc vào giỏ sách, hất cằm nhìn hắn: "Không nói cho ngươi biết, có bản lĩnh thì tự đi mà tìm."

 

Hừ, về nhà cậu sẽ bảo bọn Mãn Bảo một hai tháng tới đừng đến Phủ học nữa, xem hắn tìm kiểu gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quý Hạo bị chọc tức không nhẹ, hắn đã khẳng định suy đoán ban đầu của mình là đúng, hai tên nhóc đó không phải người của Phủ học.

 

Hắn nghiến răng nói: "Ta tìm bọn họ không phải vì chuyện gì khác, yên tâm, không tìm bọn họ gây phiền phức đâu. Dù sao bọn họ cũng giúp ta một tay, cho nên ta muốn nói lời cảm ơn với bọn họ, ngươi hẹn bọn họ ra đây được không?"

 

"Cảm ơn? Vậy chẳng phải ngươi nên cảm ơn ta trước sao?" Bạch Thiện nói: "Thuốc của ngươi là do ta đi lấy ở chỗ y quan đấy."

 

Cậu bày ra tư thế nói: "Đến đây đi."

 

Mọi người: "..."

 

Bọn họ quay đầu nhìn Quý Hạo, quả nhiên, hắn tức đến méo cả mũi.

 

Quý Hạo cảm thấy tên nhóc này còn kiêu ngạo hơn cả mình, tức điên người, xắn tay áo định lao vào đ.á.n.h cậu. Các đồng môn vội vàng ôm ngang lưng hắn, nói với Bạch Thiện: "Cậu mau đi đi..."

 

Ngay cả Tống Tranh ngồi bên cạnh vốn dĩ không quan tâm sự đời cũng nhìn không nổi nữa, hắn đứng dậy nắm lấy cánh tay Quý Hạo, nhíu mày nói: "Ngươi muốn làm gì?"

 

"Tên nhóc này quá kiêu ngạo, hắn dựa vào cái gì chứ?"

 

"Dựa vào việc hắn từng giúp ngươi," Tống Tranh không tán đồng nhìn hắn, "Ngươi không phải muốn cảm ơn sao, cái bộ dạng này ai tin là ngươi đi cảm ơn? Bạch Thiện cậu ta đâu có ngốc."

 

Mọi người nhao nhao gật đầu, đúng vậy, đúng vậy, cái biểu cảm kia nhìn là biết đi gây sự, ai dám dẫn bạn mình ra chứ?

 

Quý Hạo bị nghẹn họng, không nhịn được quay đầu lại hỏi Ngụy Đình: "Ta nhìn giống đi gây sự lắm à?"

 

Ngụy Đình gật đầu nặng nề: "Đặc biệt giống."

 

Quý Hạo: "..."

 

Bạch Thiện lạnh lùng xách giỏ sách đi mất. Các đồng môn còn lại trong phòng học nhìn cậu rời đi, nhao nhao trách Quý Hạo: "Quý Hạo, tiên sinh đã nói rồi, Bạch Thiện nhỏ tuổi nhất, bảo chúng ta chiếu cố cậu ấy nhiều hơn, không được bắt nạt cậu ấy như bọn lớp Bính Nhất. Trước kia cậu còn coi thường bọn lớp Bính Nhất bắt nạt người nhỏ tuổi, sao giờ cậu cũng biến thành như vậy rồi?"

 

Quý Hạo gào lên: "Ta không bắt nạt hắn, chẳng phải chỉ cãi nhau vài câu thôi sao? Ta còn bị hắn đ.á.n.h đây này, ta chưa trả lại cái nào đâu nhé."

 

Càng nói Quý Hạo càng thấy ấm ức: "Từ nhỏ đến lớn, ai đ.á.n.h ta mà không bị đ.á.n.h lại chứ? Bây giờ ta muốn cảm ơn bọn họ, thế mà bọn họ còn không thèm nhận!"

 

Tống Tranh nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Chắc chắn là do miệng ngươi thối quá. Đúng rồi, các ngươi xảy ra tranh chấp ở đâu, sao lại liên quan đến người ngoài Phủ học?"

 

Quý Hạo lập tức ngậm miệng không nói. Nếu để người khác biết Bạch Thiện dẫn người ngoài lẻn vào Phủ học, dù hiện tại không có chứng cứ, cậu ta cũng nhất định chẳng được yên thân.

 

Ngụy Đình cũng biết điều này, lập tức ho nhẹ một tiếng nói: "Thì là gặp nhau bên ngoài cãi nhau vài câu thôi, cậu nói không sai, là do mồm miệng Quý Hạo thiếu đ.á.n.h quá."

 

"Ta thiếu đ.á.n.h chỗ nào, chẳng phải chỉ bảo tên nhóc kia trông vừa trắng vừa xinh gái thôi sao?"

 

Ngụy Đình không nhịn được nói: "Đấy là vài câu thôi á? Hơn nữa nam t.ử hán đại trượng phu nào chịu được bị nói như thế?"

 

Quý Hạo cười nhạo một tiếng, nói: "Nam t.ử hán đại trượng phu? Hắn á? E là lông còn chưa mọc đủ đâu."

 

Mọi người: "..." Cái miệng này đúng là thiếu đ.á.n.h thật, thảo nào bị đ.á.n.h.

 

Mọi người lần lượt tản đi, mặc kệ hắn.

 

Quý Hạo sờ sờ n.g.ự.c, hắn bị bắt về nhà sáu ngày, cộng thêm năm ngày nghỉ lễ Trung thu, hiện tại vết thương đã lành, nhưng cục tức trong lòng vẫn chưa tan. Hắn xắn tay áo gọi mấy người bạn tốt: "Đi, chúng ta sang khu năm hai bên cạnh tìm Bùi Uẩn."