Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 588: Bị cô lập



Bạch Thiện tò mò nhìn Vệ Thần một hồi lâu, cuối cùng cũng đào được hắn từ trong ký ức ngày hôm qua ra, cho nên cậu đặc biệt tò mò, rốt cuộc hai người này làm thế nào mà kết bạn được với nhau chỉ trong vòng một ngày?

 

Bất quá chuyện này không quan trọng, quan trọng là vị này dường như không biết chuyện cậu bị quan học vụ nhắm vào, đến nỗi đa số bạn học cũng đều cô lập cậu.

 

Bạch Thiện Bảo đảo mắt, cực kỳ nhiệt tình chào hỏi Vệ Thần: "Không biết Vệ huynh là người ở đâu? Ta nguyên quán ở Lũng Châu, nhưng lớn lên ở Miên Châu."

 

"Vậy chúng ta cùng là người Kiếm Nam Đạo rồi," Vệ Thần cũng rất nhiệt tình. Hắn nhập học từ hôm qua đến giờ vẫn chưa kịp kết bạn, ngoại trừ một vị bạn học cùng phòng ký túc xá ra thì hắn chẳng quen ai cả.

 

Mà khổ nỗi vị bạn học cùng phòng kia lại không học lớp Bính nhất của họ, cho nên...

 

Vệ Thần giới thiệu bản thân: "Tại hạ đến từ Long Châu, nói ra thì Long Châu và Miên Châu cách nhau cũng không xa đâu."

 

"Ừm, gần hơn so với đến Miên Châu một chút." Bạch Thiện Bảo nhìn sách hắn cầm trong tay, hỏi: "Hôm nay Vệ huynh không đến lớp là đi mua sách sao?"

 

"Đúng vậy, cũng may nhờ có Chu tiểu nương t.ử giúp đỡ, bằng không ngày mai ta e là còn phải đi tìm cả buổi mới xong."

 

Bạch Thiện Bảo toét miệng cười, nói: "Thực ra hôm nay tiên sinh cũng không giảng bài gì nhiều, chỉ để chúng ta tự đọc sách và luyện chữ. Trong lớp cũng có những bạn học khác không đến lớp mà đi mua sách, ta đoán chừng phải hai ba ngày nữa mới có thể chính thức vào học."

 

Đừng nói, Vệ Thần nghe xong đúng là thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Bạch Thiện Bảo rất hữu hảo mời hắn đến nhà bọn họ làm khách, nói: "Gia sư từng học ở phủ học, đối với một số việc ở đây hiểu rõ vô cùng, Vệ huynh nếu có thắc mắc, chi bằng hỏi gia sư."

 

Vệ Thần động lòng.

 

Mãn Bảo liếc nhìn Bạch Thiện Bảo, cũng nhiệt tình mời mọc: "Đi thôi, đi thôi, hôm nay dì Dung chắc chắn làm rất nhiều món ngon."

 

Dì Dung chính là đầu bếp nữ nhà bọn họ.

 

Vệ Thần càng thêm động lòng, hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta phải đi báo cho Đồng Gia một tiếng, kẻo hắn không tìm thấy ta lại cuống lên."

 

Mãn Bảo: "Vậy bọn ta chờ huynh ở ngoài cổng lớn."

 

"Được." Vệ Thần đồng ý, xoay người bước nhanh về phía ký túc xá. Lần đầu tiên tới cửa làm khách, cũng phải mang theo chút lễ vật.

 

Cũng may khi hắn tới thành Ích Châu, cha hắn đã chuẩn bị cho hắn không ít thứ tốt, có những thứ chuyên dùng để tặng lễ.

 

Trước đó tặng cho các quan học vụ vẫn chưa dùng hết, lúc này vừa vặn dùng tới.

 

Mãn Bảo đi theo Bạch Thiện Bảo ra khỏi phủ học, Đại Cát đã đ.á.n.h xe ngựa dừng ở đối diện đường chờ sẵn.

 

Nhìn thấy Mãn Bảo đi cùng Bạch Thiện Bảo từ phủ học ra, hắn kinh ngạc một chút.

 

Hai người chào hỏi Đại Cát xong liền dựa vào bên xe ngựa nói chuyện. Mãn Bảo rất khó hiểu: "Sao huynh lại nhiệt tình với Vệ Thần thế?"

 

"Không phải muội giới thiệu bọn ta làm quen sao?"

 

"Đúng là vậy, nhưng ta cũng không ngờ huynh lại nhiệt tình như thế," Rốt cuộc lớn lên cùng nhau từ nhỏ, đừng nhìn Bạch Thiện ngày thường bướng bỉnh hoạt bát, nhưng khi đối mặt với người ngoài, cậu nhát người vô cùng. Không cần thiết thì cậu sẽ không chủ động nói chuyện.

 

Hơn nữa cậu rất đề phòng người lạ, hầu như không chủ động kết bạn. Mỗi lần mở miệng nói chuyện nếu không phải do Mãn Bảo dẫn dắt, thì cũng là đã quan sát đủ lâu, cảm thấy có thể nói chuyện được thì mới mở miệng.

 

Nhưng vừa rồi, cậu thế mà không cần Mãn Bảo dẫn dắt, tự mình chủ động mở lời kết bạn với Vệ Thần.

 

Chuyện này rất không bình thường nha.

 

Bạch Thiện Bảo nhìn trái nhìn phải, lúc này mới hừ một tiếng nói: "Ta cũng không biết làm sao mà chọc vào mắt quan học vụ và bạn học trong lớp, bọn họ đều không muốn nói chuyện với ta, cũng chỉ có Khang Hiểu Đông thỉnh thoảng tìm ta nói hai câu."

 

Tuy rằng Bạch Thiện Bảo không quá thích nói chuyện với người lạ, nhưng không thích nói chuyện và cảm giác bị người ta cố ý nhắm vào, không thèm nói chuyện với mình vẫn là khác nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hơn nữa chuyện này đối với cậu là ký ức khắc sâu từ thuở nhỏ, cảm giác đó vừa xuất hiện là cậu nhạy bén nhận ra ngay.

 

Bị người cô lập và nhắm vào, lúc không biết thì tự nhiên không cảm thấy gì, nhưng một khi đã biết, trong lòng chắc chắn là không dễ chịu.

 

Cho nên cả ngày hôm nay tâm trạng Bạch Thiện Bảo đều không tốt lắm.

 

Nếu là khi còn nhỏ, cho dù trong lòng có khó chịu, cậu cũng sẽ nín nhịn, sau đó đáp trả bằng sự khinh thường, rồi đợi khi bọn họ tới gây sự thì đ.á.n.h trả.

 

Nhưng lúc này, tuy cậu vẫn đáp trả bằng sự khinh thường, lại sẽ không để tâm như hồi bé nữa. Cậu sẽ không để bụng mọi lúc mọi nơi, khiến bản thân lo âu thấp thỏm, lệ khí lan tràn.

 

Vốn dĩ cậu định sau khi về sẽ tìm tiên sinh tâm sự, nhưng vừa rồi nhìn thấy Mãn Bảo, lại nhìn thấy Vệ Thần, cậu lập tức đổi ý.

 

Chẳng phải là cô lập sao?

 

Ai sợ ai chứ?

 

Giữa năm sẽ có một lần thi, cuối năm lại càng có một kỳ đại khảo. Thành tích không chỉ liên quan đến việc phân lớp năm sau mà còn liên quan đến việc có được tiếp tục ở lại phủ học hay không.

 

Nếu liên tiếp hai lần đại khảo không đạt yêu cầu, học sinh sẽ bị đuổi khỏi phủ học, trở về nguyên quán.

 

Bạch Thiện nói: "Hiện giờ trong lớp người nguyện ý nói chuyện với ta chỉ có một mình Khang Hiểu Đông, nhưng chúng ta chỉ là bạn bè xã giao, huynh ấy không thể vì ta mà đắc tội những người khác. Vừa khéo lại có thêm một Vệ Thần, ta chỉ cần trong lớp có hai người bạn, những người khác cũng không dám quá mức bắt nạt ta."

 

Bạch Thiện cười lạnh: "Mọi chuyện chờ đến kỳ thi giữa năm rồi nói."

 

"Đó chẳng phải là kỳ thi nhỏ sao? Huynh muốn phân lớp thì phải đợi đến đại khảo cuối năm chứ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Vậy nếu thành tích của ta đứng đầu thì sao?" Bạch Thiện nói: "Ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu thành tích của ta thật sự tốt, ta sẽ đi tìm Lan sư thúc. Lúc cần dùng đến quan hệ thì cứ dùng, ta mới lười so đo với cái đám người đó."

 

Mãn Bảo vỗ tay: "Nói hay lắm, một đám thiểu năng trí tuệ chỉ biết chơi trò cô lập, chúng ta không cần thiết phải so đo với bọn họ."

 

"Vậy ta giúp huynh," Mãn Bảo nghĩ nghĩ rồi nói: "Về nhà huynh chép lại thời khóa biểu của các huynh ra, ta sẽ cùng huynh học bài, ta học theo tiên sinh, tìm chỗ hổng bù đắp, còn giúp huynh tìm tài liệu từ hiệu sách, không tin là thi không lại bọn họ."

 

Bạch Thiện Bảo cũng hùng tâm bừng bừng, vươn tay ra: "Một lời đã định!"

 

Mãn Bảo đập tay vào lòng bàn tay cậu một cái, lớn tiếng nói: "Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy!"

 

Vệ Thần vừa lúc cùng Đồng Gia đi ra, thấy thế hỏi: "Các muội đang làm gì thế?"

 

"Không có gì đâu, chúng ta đi thôi. Các huynh tự đ.á.n.h xe ngựa đi, hay là ngồi xe nhà ta?"

 

"Để Đồng Gia đ.á.n.h xe ngựa đi theo sau là được." Vệ Thần đi theo bọn họ chui vào trong xe ngựa nói chuyện.

 

"Các muội tới Ích Châu từ khi nào?" Vệ Thần nói: "Ta còn vào thành sớm trước bảy tám ngày, kết quả cũng chưa thuê được nhà, trước đó vẫn luôn ở trọ tại khách điếm."

 

Mãn Bảo nói: "Bọn ta đến trước hơn một tháng. Hiện tại nhà ở phố Khang Học đắt khách vậy sao?"

 

Vệ Thần thở dài: "Nghe nói là do năm nay người nhập học nhiều hơn mọi năm, hơn nữa đại bộ phận đều chọn ở bên ngoài, không giống những năm trước, học sinh nơi khác đến đa số sẽ chọn ở ký túc xá."

 

Mãn Bảo liền cảm thán: "Xem ra học sinh mới nhập học năm nay đều rất có tiền nha."

 

Vệ Thần kỳ quái nhìn bọn họ một cái, nói: "Không phải các muội cũng rất có tiền sao?"

 

Bằng không cũng sẽ không thuê nhà ở bên ngoài, phải biết hắn hiện tại còn đang ở ký túc xá đấy.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo nhìn nhau, cười hì hì, khiêm tốn nói: "Bọn ta không tính là có tiền, chỉ là vận may tốt, vận may tốt thôi."