Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 578:



 

Gừng rất dễ sống, chỉ cần không hạn hán không ngập úng là nó có thể lớn, nếu bón phân đầy đủ nó còn có thể phát triển rất tốt, cho nên chẳng sợ đã là trung tuần tháng tư nhưng vẫn có thể gieo trồng được.

 

Lão Chu ra mặt, nói với mấy nhà quan hệ tương đối tốt một tiếng, bọn họ ngày hôm sau liền vác cuốc đi ra ngoài, xới đất bên cạnh mấy mảnh ruộng cạn, quyết định trồng thêm một ít gừng.

 

Rốt cuộc, hiện tại khai hoang cũng không còn kịp nữa, mà ruộng cạn phần lớn đã trồng lúa mạch cùng dưa đậu, tổng không thể nhổ đồ đã gieo đi chứ?

 

Bất quá chuyện Lão Chu nói cũng làm cho bọn họ thực động lòng, nhà họ Chu muốn vận chuyển gừng đến Ích Châu bán, đến lúc đó sẽ thu mua gừng của bọn họ.

 

Tuy rằng giá cả sẽ rẻ hơn chút, nhưng giá gừng bày ra ở đó, dù rẻ cũng không rẻ đi đâu được, nhà họ Chu cũng không thể quá hố bọn họ không phải sao?

 

Cho nên bọn họ không nghĩ nhiều liền đáp ứng rồi.

 

Đến nỗi giống gừng, tạm thời mượn từ nhà họ Chu một ít, chờ mùa thu về sau trả lại.

 

Mà người nhà họ Chu cũng bắt đầu cầm lưỡi hái cùng cuốc lên núi, quyết định mở rộng diện tích trồng cây nữ trinh.

 

Lúc này tháng Năm còn chưa tới, trồng cây cũng rất dễ sống.

 

Chỉ là bọn hắn đều cảm thấy quang việc chiết cành cắm xuống thì quá chậm, rốt cuộc còn phải đảm bảo mùa thu kết quả, tổng không thể cắt quá nhiều cành.

 

Vì thế Chu Tam Lang liền nhịn không được nhìn về phía cây nữ trinh, hỏi Chu Tứ Lang: "Mãn Bảo có nói qua hạt giống này có thể trồng được không?"

 

"Chưa nói qua, quay đầu lại để ta hỏi muội ấy."

 

Chu Tam Lang liền tiếc nuối một chút.

 

Chu Đại Lang nói: "Cho dù hạt giống có thể trồng, lúc này chúng ta cũng không có hạt giống nha, không vội."

 

Chu Tam Lang liền nhìn về phía đống nữ trinh t.ử đã phơi khô.

 

Chu Đại Lang liền cười: "Chỗ nữ trinh t.ử kia bị trần qua nước sôi rồi, cho dù không chín hẳn thì cũng không trồng được đâu nhỉ?"

 

Chu Tam Lang ngẫm lại cũng phải, tạm thời buông việc này xuống.

 

Lúc này vụ xuân đã xong, lại quá không lâu liền phải thu hoạch lúa mì vụ đông, đến lúc đó lại phải bận rộn lên, cho nên thừa dịp hiện tại có chút rảnh rỗi, bọn họ liền giải quyết mấy việc vặt vãnh này.

 

Lão Chu hỏi Chu Tứ Lang: "Lần này con đi Ích Châu, có phải hay không còn tính toán tìm chút việc làm?"

 

Chu Tứ Lang ho nhẹ một tiếng, nói: "Là tính toán như vậy, bằng không con cùng Mãn Bảo ở bên ngoài tiêu tiền lớn như vậy, tổng không thể cứ lấy mãi tiền trong nhà."

 

Lão Chu liền gật gật đầu: "Chủ ý này đúng, con cùng chưởng quầy hiệu t.h.u.ố.c bên kia tạo quan hệ tốt, chờ thu đông có d.ư.ợ.c liệu xuống là có thể trực tiếp bán cho bọn họ, ngày thường đi ra ngoài nhìn xem có việc gì không, tốt xấu kiếm chút tiền trợ cấp gia dụng."

 

Ông nhịn không được lẩm bẩm: "Vốn là cho con đi chăm sóc Mãn Bảo, kết quả con cũng không chăm sóc nó được bao nhiêu."

 

Chu Tứ Lang: "..." Hắn cũng rất bận có được không, trong ngoài đều đến tay hắn lo liệu đâu.

 

Một bên Nhị Nha lập tức nói: "Ông nội, bà nội, để con đi chăm sóc tiểu cô đi."

 

Lão Chu kinh ngạc nhìn Nhị Nha: "Con ư?"

 

Tiền thị cũng nhìn về phía Nhị Nha.

 

Nhị Nha khẩn trương nắm góc áo, sắc mặt ửng đỏ, nhưng vẫn gật đầu nói: "Đúng vậy, con đi chăm sóc tiểu cô, nếu là có thể, con cũng ở thành Ích Châu tìm cái việc làm."

 

Phùng thị lập tức nói: "Trong nhà không cần con phải vứt đầu lộ mặt đi làm mấy việc cực nhọc."

 

Lão Chu lập tức nói: "Ai nói con bé muốn đi làm việc cực nhọc? Nó không phải đã từng ghi chép sổ sách ở cửa hàng của bác cả nó, cũng từng học bàn tính với Trang tiên sinh sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đừng nói Phùng thị, liền Chu Nhị Lang đều nhịn không được nói: "Cha, nhà ai thuê phòng thu chi sẽ thuê một đứa con gái nha?"

 

Lão Chu hừ một tiếng, nhìn về phía vợ mình, nhỏ giọng nói: "Mãn Bảo vừa không biết nấu cơm, cũng sẽ không giặt đồ, từ nhỏ đến lớn chưa từng rời xa người nhà..."

 

Tiền thị liền nói: "Để lão Tứ mang con bé đi xem sao, dù sao người trong nhà đủ nhiều, con bé ở trong nhà cũng giúp không được bao nhiêu việc, không bằng đi thành Ích Châu giúp làm chút sự tình. Khác không nói, giúp lão Tứ quản lý sổ sách là không thành vấn đề."

 

Chu Tứ Lang lập tức nói: "Nương, con tự mình liền biết ghi sổ mà."

 

"Con ghi lung tung rối loạn không nói, còn sai chữ, đừng nói chúng ta, sợ là Mãn Bảo đều xem không hiểu, cho nên vẫn là để Nhị Nha đi giúp con đi."

 

Chu Tứ Lang nghi hoặc: "Con ghi tệ đến thế sao?"

 

Đại gia cùng nhau gật đầu.

 

Chu Tứ Lang liền bĩu môi không nói chuyện.

 

Buổi tối sắp ngủ trước, Phùng thị lén lút đem Nhị Nha kéo vào trong phòng hỏi: "Con sao lại đột nhiên nhớ tới chuyện đi thành Ích Châu? Con ở cửa hàng của đại bá mẫu con không phải làm rất tốt sao?"

 

"Nương, cửa hàng có đại cô, có đại ca cùng đại tỷ đâu, mấy việc viết chữ ghi sổ đều không cần đến con. Con muốn đi thành Ích Châu đi theo tiểu cô, nói không chừng có thể làm nên chuyện gì đó thì sao?"

 

"Con cũng thật ngốc, con gái con đứa học cái gì ghi sổ nha?" Phùng thị hận sắt không thành thép nói: "Ta không phải bảo con theo đại bá mẫu học trù nghệ sao? Con nếu có thể học được nấu ăn, về sau con tự mình là có thể mở một cái cửa hàng. Con học ghi sổ lại không thể đi làm thầy kế toán được."

 

"Con học qua rồi, đại bá mẫu cũng dụng tâm dạy, nhưng con làm đồ ăn chính là không ngon bằng đại tỷ." Chính là bởi vì nghiêm túc học qua, Nhị Nha mới buồn bực như vậy: "Hai cái bếp lò, hai cái nồi, đồ ăn là giống nhau, đại bá mẫu đứng ở sau lưng chúng con, đồng thời chỉ điểm con cùng đại tỷ, nhưng chính là rất kỳ quái, con làm đồ ăn chính là kém một chút như vậy."

 

Chu Nhị Lang ho nhẹ một tiếng, an ủi con gái: "Loại sự tình này cũng là xem thiên phú, con cũng không cần nhụt chí, Đại Nha đó là giống đại bá mẫu đâu."

 

Nhị Nha rất tán đồng gật đầu.

 

Phùng thị nghe được, nhịn không được duỗi tay véo hắn.

 

Chu Nhị Lang sắc mặt biến đổi, nhưng con gái lại đang ở trước mặt, hắn kêu cũng không dám kêu ra tiếng.

 

Bất quá Phùng thị cũng không nhắc lại chuyện học trù nghệ nữa, cái cảm giác học mãi cũng không học được kia nàng thật sự là quá hiểu rõ.

 

Nói ra thì trù nghệ của Nhị Nha còn mạnh hơn nàng một ít đâu.

 

Phùng thị thở dài một hơi, cũng không biết Tam Nha có thể hay không cũng giống nàng: "Vậy con đi thành Ích Châu..."

 

"Con nhất định nghe lời tiểu cô," Nhị Nha nói: "Nương, người cứ cho con đi đi, tiểu cô biết nhiều thứ lắm, con chỉ cần có thể học được một nửa bản lĩnh của cô ấy, về sau cũng không cần lo lắng không nuôi sống được bản thân."

 

"Đâu cần con tự mình nuôi sống mình? Chờ con lớn thêm chút nữa, tìm nhà t.ử tế gả chồng..."

 

"Gả chồng không phải cũng muốn xuống đất làm việc sao?" Nhị Nha cắt ngang lời mẫu thân: "Đó không phải là tự mình nuôi sống mình à?"

 

"Tìm nhà t.ử tế, không cần xuống đất làm việc loại kia." Phùng thị trước kia cảm thấy trong nhà khả năng cũng chỉ có tiểu cô có thể gả vào nhà như vậy, nhưng hiện tại con gái bà cũng được đi học, biết chữ, biết ghi sổ, lớn lên lại không kém, gả vào nhà như vậy cũng là có thể.

 

Nhị Nha còn chưa thông suốt chuyện tình cảm, không nghĩ tới việc gả chồng, nàng chỉ biết nương nàng phải xuống đất làm việc, đại bá mẫu mỗi ngày cũng bận tối mắt tối mũi, tam thẩm, tứ thẩm cùng ngũ thẩm đồng dạng là gả chồng, không có ai có thể ngồi ăn cơm trắng.

 

Tiểu cô từng nói, không cần xem người ta nói như thế nào, mà là phải xem người ta làm như thế nào.

 

Nhị Nha lấy kiến thức hữu hạn của mình để xem xét, trên đời này liền không có nàng dâu nào được ngồi không ăn bát vàng.

 

Trong thôn ngoài thôn, những người nàng nhìn thấy, những phụ nữ được coi là sống tốt, trong thôn có rất nhiều nàng dâu gả vào cửa làm việc mệt c.h.ế.t mệt sống, ăn uống lại là kém cỏi nhất.

 

Nàng không muốn sống những ngày tháng như vậy.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nàng thực thích ghi sổ tính toán, thích cảm giác tự mình kiếm tiền tự mình cầm tiền. Nàng dùng nửa năm thời gian để xác định nàng học không được thân trù nghệ kia của đại bá mẫu, cho nên nàng vẫn là đi tìm việc khác thì hơn.