Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 560: Người ăn mày



 

Chu Tứ Lang mang cơm vào bếp, đổ lại vào nồi, bới tro nóng và vài cục than còn sót lại trong bếp ra, sau đó đặt nồi lên trên để giữ ấm cho cơm, không bị nguội ngay lập tức.

 

Làm xong tất cả, hắn mới bưng bát thức ăn to đi ra ngoài.

 

Ra khỏi ngõ nhỏ, đi dọc theo đường lớn về phía trước, đến đoạn sầm uất nhất, nơi đó thường có vài tiểu ăn mày hoặc lão ăn mày xin ăn.

 

Đến thành Ích Châu một thời gian, Chu Tứ Lang không dám nói đã đi hết cả thành, nhưng phường bọn họ ở và mấy con phố lân cận thì hắn đã đi nát cả rồi.

 

Lúc đầu đi lang thang khắp nơi hay bị lạc đường, phải hỏi đường người đi đường, nhưng thường gặp phải người không muốn trả lời, hoặc cố ý chỉ sai đường, hoặc rõ ràng không biết nhưng cứ khăng khăng chỉ đường bừa bãi.

 

Bị lừa nhiều lần, Chu Tứ Lang nhận ra hỏi đường những người ăn xin ven đường lại đáng tin cậy hơn.

 

Hơn nữa một số quán cơm trên phố thích thuê những người chạy vặt đã được tắm rửa sạch sẽ để làm culi, hàng ngày đi giao đồ ăn và thu dọn bát đũa.

 

Gọi là người chạy vặt, nhưng thực chất bọn họ cũng là ăn mày.

 

Quán cơm trả cho họ một ít thức ăn, họ giúp quán cơm chạy việc.

 

Chu Tứ Lang gặp họ nhiều lần, qua lại nhiều thành ra quen thân.

 

Vì hôm nay là tiết Thanh Minh, các quán cơm ở đầu ngõ đều không mở cửa, đám ăn mày không biết đã chạy đi đâu hết.

 

Chu Tứ Lang đi dọc theo đường lớn về phía khu sầm uất, nhìn thấy một quán cơm mở cửa lớn, hắn liền rẽ vào một con ngõ nhỏ, đó là lối đi cửa sau của quán cơm.

 

Quả nhiên, vừa đi vào trong, từ xa đã thấy một đám người ăn mặc rách rưới đang lục lọi gì đó trong một cái thùng gỗ.

 

Chu Tứ Lang nheo mắt nhìn, cuối cùng cũng tìm thấy một người quen mắt, ho nhẹ một tiếng gọi: "Tam Nhi?"

 

Một cậu bé khoảng tám chín tuổi quay lại nhìn, thấy Chu Tứ Lang liền uể oải đi tới: "Chu tứ ca, huynh tìm được việc cho bọn đệ à?"

 

"Quán cơm trên phố các đệ đều đã tiếp xúc qua rồi, ta có thể tìm việc gì cho các đệ chứ? Này, ta mang cho các đệ một chậu thức ăn đây."

 

Tam Nhi vừa nghe, lập tức bưng cái bát của mình xông tới, nhìn thấy rau và thịt bên trong thì mừng rỡ vô cùng: "Chu tứ ca, huynh phát tài rồi à?"

 

"Phát tài gì đâu, hôm nay là tiết Thanh Minh mà, mời các đệ ăn bữa ngon, chỉ có thức ăn thôi, không có cơm đâu."

 

Tam Nhi vẫy tay, những tiểu ăn mày khác cũng xông tới, nhao nhao nói: "Không sao, bọn đệ có."

 

Bọn họ có giấu ít bánh nướng và màn thầu, tuy không nguyên vẹn và đã để vài ngày, nhưng ăn kèm với rau thịt thế này thì vẫn rất ngon.

 

Đặc biệt là thức ăn vẫn còn nóng.

 

Chu Tứ Lang giao thức ăn cho Tam Nhi bảo cậu bé chia cho mọi người, bọn họ vui mừng phát hiện thức ăn còn nóng, sung sướng vô cùng.

 

Chu Tứ Lang lấy lại cái chậu rỗng, thấy họ ăn ngon lành liền vẫy tay nói: "Vậy ta đi trước đây, các đệ từ từ ăn nhé."

 

Mọi người nhiệt tình tạm biệt Chu Tứ Lang: "Tứ ca đi thong thả."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Tứ ca đi cẩn thận nhé."

 

Chu Tứ Lang đi đến đầu ngõ thì thấy nhóm Mãn Bảo đang xách đồ đứng nhìn hắn trân trân. Hắn nhìn lướt qua cái giỏ trên tay họ trước, lập tức vui vẻ đón lấy: "Các muội mua xong rồi à? Nhanh thế!"

 

Mãn Bảo gật đầu: "Hôm nay quán cơm vắng người nên làm nhanh lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng liếc nhìn cái chậu rỗng trên tay Chu Tứ Lang, cau mày hỏi: "Tứ ca, chỗ thức ăn huynh vừa mang đi..."

 

"À, bọn họ là bạn ta quen ở bên ngoài, về nhà ta sẽ kể cho các muội nghe." Bụng Chu Tứ Lang hơi đói, ân cần xách giỏ giúp họ, sải bước nhanh: "Đi đi đi, về ăn cơm trước đã."

 

Nhóm Mãn Bảo chỉ mua thức ăn, cơm là nhà tự nấu. Đại Cát bưng cơm từ bếp ra, Chu Tứ Lang lúc này mới giải thích: "Mấy món đó vứt đi thì phí, nên ta mang cho họ."

 

Mãn Bảo hỏi: "Sao không mang cả cơm cho họ?"

 

"... Cơm chỉ có bấy nhiêu, mới đủ cho chúng ta ăn."

 

"Chúng ta có thể nấu thêm mà," Bạch Thiện Bảo nói: "Đã làm việc thiện thì sao không làm cho trót?"

 

Chu Tứ Lang gãi đầu: "Ta đâu có muốn làm việc thiện, chỉ là thấy vứt đi thì phí thôi mà? Chúng ta không ăn thức ăn đó, nhưng cơm thì vẫn phải ăn chứ."

 

Bạch Nhị Lang nói: "Ngươi đúng là keo kiệt."

 

Chu Tứ Lang không vui: "Cái này không gọi là keo kiệt, chuyện các đệ muốn làm ta mới chướng mắt đấy. Nhà ta đâu có mỏ vàng mỏ bạc, sao có thể đặc biệt nấu đồ ăn đi cho người khác? Hôm nay đệ cho, vậy ngày mai có cho không?"

 

Đại Cát nhìn họ một cái, nói: "Mau ăn cơm đi, đã qua giờ cơm trưa lâu rồi, coi chừng đói lả đấy."

 

Mãn Bảo vừa xới cơm vừa hỏi: "Tứ ca, tại sao bọn họ không về nhà?"

 

"Vì không có nhà chứ sao," Chu Tứ Lang nói: "Ai có nhà mà lại chạy ra ngoài đường? Tam Nhi bọn họ lưu lạc bên ngoài đã hơn hai năm rồi, phần lớn là do trận lụt ba năm trước mới phải lưu lạc, còn lại thì đủ mọi lý do, ta rảnh đâu mà hỏi kỹ thế làm gì?"

 

Mãn Bảo nhíu mày: "Muội nhớ huyện La Giang chúng ta đâu có nhiều ăn mày như vậy. Đông người thế này, tại sao Đường huyện lệnh không giống Dương huyện lệnh chia đất cho lưu dân, để họ an cư lạc nghiệp?"

 

Bạch Thiện Bảo nghĩ nghĩ rồi nói: "Ích Châu phồn hoa, có lẽ ông ấy không có nhiều đất như vậy chăng?"

 

"Vậy đất cũ của nhà bọn họ đâu?" Mãn Bảo nói: "Nếu trước kia bọn họ có nhà, hiển nhiên cha mẹ, thậm chí ông bà đều có đất, cho dù lưu lạc bên ngoài thì đất đai ở quê vẫn còn đó chứ. Nha môn cung cấp ít hạt giống, công cụ, miễn thuế vài năm thì tự nhiên sẽ ổn định lại thôi."

 

Mãn Bảo nói vậy là vì Dương Hòa Thư chính là người đã an trí lưu dân như thế.

 

Năm đó không lâu sau khi nhậm chức, hắn bắt đầu sắp xếp cho một số lưu dân khỏe mạnh. Đến vụ thu hoạch mùa thu, phát hiện giá lương thực ở Ích Châu vẫn cao không giảm, hắn bắt đầu bắt tay vào sắp xếp cho các lưu dân khác.

 

Hắn chia nhỏ số lưu dân còn kẹt lại trong huyện đưa về các thôn, hoặc trực tiếp tìm một mảnh đất hoang để họ an cư, lập thành một thôn mới.

 

Cho họ vay ít lương thực, lại cấp cho ít hạt giống và nông cụ, lấy danh nghĩa khai hoang đất hoang để miễn thuế cho họ vào năm thứ hai.

 

Với những vùng đất hoang cằn cỗi hoặc khó khai hoang, hắn còn ra lệnh triệu tập dân phu đến hỗ trợ khai hoang.

 

Đến nay đã hai năm trôi qua, không chỉ số lưu dân kẹt lại ở huyện La Giang đã được sắp xếp ổn thỏa, mà còn có lưu dân từ huyện khác nghe tin tìm đến, phần lớn đều được Dương Hòa Thư an trí tốt đẹp.

 

Cho nên mấy năm nay dân số huyện La Giang tăng trưởng rất nhanh, ngoài số trẻ em sinh ra trong huyện thì chính là nhờ số lưu dân mới gia nhập này.

 

Dân số là một trong những tiêu chí đ.á.n.h giá thành tích của huyện lệnh, chưa nói đến cái khác, chỉ riêng chiêu này của Dương Hòa Thư đã rất xuất sắc rồi.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo còn biết, vì chuyện này mà Dương Hòa Thư bị hai huyện lân cận tố cáo vì nghi ngờ tranh giành dân số.

 

Mà Dương Hòa Thư từng nhắc với họ rằng, số lưu dân này phần lớn đều đến từ Ích Châu. Nếu không, nếu tổ tiên họ ở huyện La Giang thì hắn đâu cần tốn công sức như vậy, chỉ cần hỗ trợ họ ít lương thực và hạt giống nông cụ là xong.

 

Cho nên sự khác biệt trong việc an trí giữa lưu dân mất đất và lưu dân không mất đất là rất lớn.